Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1363: CHƯƠNG 1362: THIÊN TÀI YÊU THẦM

Tào Hinh Nguyệt vừa dứt lời, bỗng nhiên nhớ tới hình ảnh bốn năm trước.

Ngày đó nắng đẹp, thời tiết dễ chịu, một cô bé xinh đẹp chạy ào vào, viết đơn xin mở tiệm trà sữa Hỉ Điểm, điền vào bảng mục đích khởi nghiệp là muốn làm bà chủ của Giang Cần.

Nghĩ tới đây, Tào Hinh Nguyệt bỗng nhiên hiểu được ý của Giang Cần.

Có lẽ, cô ấy muốn làm bà chủ, chỉ vì Giang Cần.

- Để tôi đến ký túc xá đón cô ấy, chúng ta gặp nhau ở nhà hàng Nam Sơn a.

- Được, vậy gặp sau.

Giang Cần che ô rời khỏi căn cứ khởi nghiệp, sau đó đi về phía ký túc xá nữ của Học viện Tài chính.

Vốn tưởng rằng cơn mưa sẽ nhanh chóng tạnh, không ngờ từ sáng sớm rả rích đến tận xế chiều, lúc này mặt đất đã ướt đẫm, giẫm lên là nước bắn tung toé.

May mà mưa đã ngớt, bầu trời vốn chìm trong bóng đêm, bỗng dưng lóe sáng như hồi quang phản chiếu, sáng rực như lúc bình minh.

Trong không khí còn vương vấn mùi mưa, ngửi có chút tươi mát, lại có chút se lạnh, ẩm ướt.

Phùng Nam Thư nhận được điện thoại của hắn, mặc áo ngủ thoải mái chạy ra ban công ký túc xá, từ tầng năm nhìn xuống, sau đó lập tức chạy vào thay quần áo.

Tiếp theo, như thể mông nhỏ bị thiêu đốt, cô vội vàng chạy xuống lầu.

- Tiểu phú bà, mình có một bí mật muốn nói cho cậu biết, thật ra, mình không đẹp trai như vẻ bề ngoài đâu, mình… thực ra là một tên ngốc.

"?"

Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn hắn, sau đó chìa tay ra:

- Ôm.

Giang Cần vẻ mặt nghiêm túc lùi về sau một bước:

- Phùng Nam Thư, mình hỏi cậu, nếu như Multi-group phá sản thì sao? Mình không còn tiền nữa thì sao bây giờ?

- Tiểu phú bà của cậu có 6 triệu. - Phùng Nam Thư vỗ vỗ túi nhỏ, có chút tự tin.

- Vậy nếu mình không còn thông minh như bây giờ thì sao?

Tiểu phú bà nhìn hắn, trầm mặc một lúc, nghiêm túc nhíu mày, trong lòng thầm kêu không ổn, hình như ca ca phát hiện ra hắn không thông minh rồi.

Giang Cần tiến đến gần khuôn mặt nhỏ nhắn của cô:

- Nói đi.

- Ca ca, ôm.

- Cả ngày chỉ biết ôm!

Phùng Nam Thư rúc vào lòng hắn, rầm rì.

Cô cũng không biết hôm nay Giang Cần bị làm sao, nhưng đừng nhìn vẻ ngoài hung dữ kia, hình như rất cần một cái ôm.

Giang Cần nhìn bạch phú mỹ trong lòng, lại lên tiếng:

- Tào học tỷ về rồi, tối nay mọi người muốn tụ tập ăn cơm, mình đưa cậu đi cùng.

- Lái tiểu Phấn đi.

- Không biết còn mưa không.

- Nhưng lâu rồi chúng ta chưa cùng nhau lái tiểu Phấn.

- Chúng ta có ô tô mà.

- Ô tô để về nhà mới lái, ở trường đi tiểu Phấn.

Giang Cần bất đắc dĩ, đành dắt Phùng Nam Thư vào nhà xe lấy tiểu Phấn, sau đó đi về phía nhà hàng Nam Sơn.

Sau khi vào cửa, trong phòng bao đã có ba người ngồi chờ sẵn, Tào Hinh Nguyệt đang rót trà, Hồng Nhan đã lâu không gặp, còn có bạn thân của Hồng Nhan - Đường Lâm.

Nhìn thấy hai người bước vào, Đường Lâm không khỏi đứng lên, trên mặt có chút căng thẳng.

Sau khi Multi-group và Zhihu rời khỏi trường, căn tin của Lâm Đại mỗi ngày đều cập nhật tin tức của Giang Cần, họ từng thấy Giang Cần tham gia các loại hội nghị, bắt tay với các nhân vật nổi tiếng, lúc này gặp lại, trong lòng không khỏi nảy sinh cảm giác khoảng cách.

[Giang Cần, chàng doanh nhân trẻ tuổi Lâm Xuyên không có hứng thú với tiền và cô vợ xinh đẹp của hắn.]

Giang Cần liếc nhìn Đường Lâm:

- Muốn cúi chào tôi à?

- Hả?

- Ngồi đi, căng thẳng gì chứ, cũng không phải lần đầu tiên gặp mặt. Tuy rằng tôi nay đã khác xưa, nhưng vẫn đẹp trai như ngày nào mà.

Đường Lâm ồ một tiếng, ngồi xuống bàn, ánh mắt không tự chủ được mà nhìn về phía Hồng Nhan.

Hồng Nhan cũng đang đánh giá Giang Cần:

- Đã lâu không gặp.

- Đã lâu không gặp.

- Nam Thư tỷ, đã lâu không gặp.

Phùng Nam Thư nhìn về phía Hồng Nhan:

- Đã lâu không gặp.

Bạn cũ lâu ngày không gặp, gặp lại quả thật sẽ có chút ngại ngùng, cho nên không khí cũng không được náo nhiệt cho lắm.

Cũng bởi vì thân phận đã khác, nói đùa chứ, có Mã Vân ngồi bên cạnh, ai mà chẳng căng thẳng.

Hồng Nhan nói mình dự định về quê thực tập ở công ty gia đình, sau đó lại nhớ về những lần gặp gỡ trước đây, lúc nhắc đến Giang Cần, trên mặt cô không khỏi lộ ra vẻ ảm đạm.

Bốn năm đại học, cô chỉ thích mỗi Giang Cần, tiếc là không được như ý muốn.

Ngược lại, Phùng Nam Thư vẫn luôn ở bên cạnh hắn.

Chỉ cần nhìn ánh mắt là biết, có rất nhiều thứ đã thay đổi, duy chỉ có ánh mắt Phùng Nam Thư nhìn Giang Cần là vẫn như vậy.

Bản thân Hồng Nhan cũng không hiểu tại sao, rõ ràng miệng vẫn nói là bạn bè, nhưng Phùng Nam Thư có thể thích hắn đến như vậy. Còn bản thân khi phát hiện ra dù cố gắng thế nào cũng không thể khiến Giang Cần rung động, liền nhanh chóng dừng lại, tránh cho bản thân lún càng sâu.

- Xin lỗi, mình nghe điện thoại một chút.

Cơm nước được một nửa, Giang Cần nhận được điện thoại của Đàm Thanh, buổi sáng hắn có dặn dò, muốn đuổi theo mở rộng chuỗi cung ứng ở các thành phố nhỏ mà Ele.me đang tản mạn, Đàm Thanh gọi điện thoại đến chính là để báo cáo tình hình.

Trong phòng chỉ còn lại bốn cô gái, đề tài trò chuyện cũng từ Multi-group và giao đồ ăn chuyển sang tám chuyện và tình cảm.

Nhất là Tào Hinh Nguyệt, chuyện cô chia tay, cả Hồng Nhan và Đường Lâm đều biết, chỉ là không rõ chi tiết, bây giờ thấy cô có vẻ như đã buông bỏ được, liền nhịn không được hỏi han.

- Chết tiệt, ngủ với người phụ nữ khác vào ngày kỷ niệm của hai người? Đàn ông đúng là không có người nào tốt!

- Đúng!

Phùng Nam Thư nghe ba người bọn họ thảo luận, đầu óc có chút choáng váng:

- Có thể không tính Giang Cần được không?

Hồng Nhan sửng sốt, hé miệng một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói:

- Nam Thư tỷ, kỳ thực... kỳ thực tôi từng thích Giang Cần.

Nói xong, trong phòng im lặng hồi lâu, Tào Hinh Nguyệt và Đường Lâm đều nhìn về phía hai người.

Phùng Nam Thư chậm rãi ngẩng đầu:

- Tôi cũng vậy, nhưng ca ca tuyệt đối không biết, là thiên tài yêu thầm.

Tào Hinh Nguyệt hít một hơi lạnh, thầm nghĩ hắn không biết mới là lạ, hắn so với ai khác đều rõ ràng em thích hắn, thần mẹ nó thiên tài yêu thầm.

- Nam Thư tỷ, cậu và cậu ta vẫn là bạn bè sao?

Tiểu phú bà gật đầu:

- Nhưng tôi phát hiện, mình có chút chút tâm tư không bạn bè.

Hồng Nhan im lặng một lúc:

- Cậu ta luôn miệng nói bạn bè bạn bè, cậu không sợ hãi sao? Nhỡ đâu cậu ta thật sự không thích cậu, còn cậu lại liều mạng yêu một hồi, chỉ để lại thương tâm thì làm sao?

Tiểu phú bà cúi đầu:

- Tôi... Tôi chưa từng nghĩ như vậy.

- Bây giờ nghĩ thì sao?

- Vậy... vậy tôi cũng không biết nên làm gì, tôi chỉ thích mỗi cậu ấy, tôi không thích ai khác...

Phùng Nam Thư mím môi, nhíu chặt mày, đầu óc trống rỗng.

EQ của Hồng Nhan rất cao, hơn nữa lại cùng đối mặt với một người, cho nên đại khái có thể hiểu được ý tứ trong lời nói của Phùng Nam Thư.

Lý trí của cô mách bảo, nên kết thúc đi bởi vì cô xứng đáng có được hạnh phúc, không phải hắn thì sẽ có người khác tốt hơn, cô còn có thể lựa chọn.

Nhưng trong lòng Phùng Nam Thư, dường như chưa từng nghĩ đến việc lựa chọn ai khác, cũng không tin mình sẽ thích ai khác ngoài Giang Cần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!