Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1364: CHƯƠNG 1363: THIÊN TÀI YÊU THẦM (2)

Nói cách khác, thích Giang Cần là một lựa chọn của Hồng Nhan, nhưng đối với Phùng Nam Thư mà nói, thích Giang Cần chính là tất cả.

Đúng lúc này, Giang Cần nghe điện thoại xong trở lại phòng bao:

- Nói chuyện gì vậy? Sao lại lộ ra vẻ mặt như đưa đám thế kia?

- Đang nói về sủi cảo ngon đấy.

Phùng Nam Thư gắp một cái sủi cảo, chấm đẫm vào bát giấm.

Giang Cần: "?"

Sau khi ăn tối xong mới tám giờ, mưa đã tạnh, phố đi bộ lại nhộn nhịp hẳn lên. Ánh đèn neon trước cửa quán xá lóe lên, theo gió mà bay, tràn đầy sức sống.

Tào Hinh Nguyệt đã lâu không về Lâm Xuyên, cả nhóm bốn người đi dạo một vòng quanh khu phố dành cho người đi bộ, cho đến khi màn đêm buông xuống mới chia tay.

- Em đã từng nhiều lần mơ tưởng về những ngày ở bên cạnh Giang Cần.

- Cuộc chiến mua nhóm, cuộc chiến giao hàng, mỗi lần nhìn thấy những tin tức này, em đều cảm thấy em có thể giúp cậu ấy. Học tỷ biết không, nhà em làm mậu dịch xuất nhập khẩu, nếu như em có một người bạn trai như vậy, bố em chắc chắn cũng sẽ rất vui mừng.

Hồng Nhan nhìn một vệt hồng nhạt dần dần khuất xa trong bóng đêm, khẽ nói.

Tào Hinh Nguyệt mím môi:

- Có lẽ, cậu ấy chỉ muốn tìm một người cùng đi xe điện cũng thấy vui vẻ thì sao?

- Suy nghĩ của Giang Cần sẽ không ngây thơ như vậy đâu, cậu ấy là người đàn ông trưởng thành nhất mà em từng gặp.

- Đừng bao giờ nghĩ mình hiểu rõ một người đàn ông. - Tào Hinh Nguyệt đã từng trải qua một cuộc tình, biết rằng phụ nữ tự cho mình hiểu rõ đàn ông là điều ngu ngốc nhất.

Đường Lâm nghe hai người bọn họ nói chuyện, không nhịn được lên tiếng:

- Hồng Nhan, nếu cậu có lòng tranh một chút, có khi sau này tớ sẽ trở thành lãnh đạo.

Hồng Nhan nghe xong có chút buồn bã:

- Tớ cũng muốn trở thành người vợ xinh đẹp mà cậu ấy nói trong hội nghị internet, nhưng không có duyên phận chính là không có duyên phận.

Tào Hinh Nguyệt nhìn hai cô nàng, thầm nghĩ chắc hẳn nữ sinh trong trường đều muốn làm Giang phu nhân, nhưng chỉ có Phùng Nam Thư muốn làm nhà của Giang Cần.

Cùng lúc đó, Giang Cần lái tiểu Phấn, đưa thiên tài yêu thầm về ký túc xá nữ, dừng lại ở bồn hoa dưới lầu.

Tiểu phú bà ăn một bụng dấm chua, thè lưỡi ra, cảm giác như hàm răng của mình cũng không còn tồn tại.

- Tiểu dấm tinh, đến rồi.

- Ngao. - Phùng Nam Thư xuống xe, không nhịn được ngáp một cái, đôi mắt hơi ngấn nước, buồn ngủ đến mức có chút ngốc.

Giang Cần nhìn cô lên lầu, thấy cô vẫy tay từ tầng năm, mới yên tâm rời đi.

- Phùng Nam Thư, cậu đi đâu vậy?

- Đi gặp tình địch.

"?"

Phùng Nam Thư nghiêm trang nói, vẻ mặt lạnh lùng như sát thủ, nhưng không đến một giây đã phá công, sau đó dụi mắt, nằm úp sấp trên giường, mới nhớ ra mình quên hôn ngủ ngon.

Sáng sớm hôm sau, Giang Cần rời khỏi ký túc xá, lái xe đến trụ sở chính của Multi-group.

Lúc này, cuộc chiến truy đuổi Ele.me đã chính thức bắt đầu.

Chuỗi cung ứng Multi-group có chi nhánh riêng ở một số khu vực, lấy trái cây tươi, nông sản làm thu mua chính, lúc này xây dựng chuỗi cung ứng theo thành phố mục tiêu, hiệu quả vẫn rất tốt.

Để đảm bảo đủ đơn hàng, Multi-group cũng nhanh chóng thâm nhập, không ngừng kích thích Ele.me.

Ở thị trường biên giới, nếu muốn chiếm lĩnh thị trường, Ele.me phải bồi dưỡng thói quen của người dùng.

Bên này họ vừa bồi dưỡng xong, Giao hàng Multi-group sẽ vừa sủa điên cuồng vừa truy kích mà đến, ăn thịt hết người dùng.

Điều này tương đương với đuổi người bạn kinh tế chạy khắp cả nước, lấy chiến dưỡng chiến.

Các doanh nhân trong giới đều nhìn chằm chằm động tác của Multi-group, lúc này đoán được ý đồ của Giang Cần, tất cả đều không lên tiếng.

Nói thật, đụng phải đối thủ như vậy trên thị trường, còn khó chịu hơn bị đánh một trận trong lúc giao phong chính diện.

- Ông chủ, đây là nhìn chằm chằm vào ví tiền của Ele.me. - Lộ Phi Vũ cảm thấy hình ảnh quá đẹp, có chút không dám tưởng tượng, vội vàng sờ ví tiền của mình để đè nén sự kinh hãi.

Đàm Thanh liếc y một cái:

- Sờ nữa, lát nữa ông chủ sẽ thò tay vào túi của cậu.

Cùng lúc đó, Tô Nại ngáp một cái đi vào phòng nghỉ ngơi, quầng thâm mắt đen kịt, như thể tối hôm qua đi trộm gà, cả người ngồi phịch xuống sofa.

- Chị Tô Nại, sao dạo này chị mệt thế?

- Còn không phải đều do ông chủ chó kia, bắt tôi nghiên cứu cái gì mã QR và hệ thống thanh toán di động, tôi phải theo dõi tiến độ mỗi ngày, lại còn phải quan tâm đến Trung tâm Thuật toán ở Thượng Hải…

Đàm Thanh bưng ly nước đưa cho cô:

- Sao gần đây không thấy Văn Hào?

Lộ Phi Vũ nghe tiếng ngẩng đầu:

- Hôm qua, Văn Hào ca và Lữ Chí Xuyên đã được ông chủ phái đi Kinh Đô.

- Cảm giác ông chủ hình như lại muốn làm động tác gì đó.

Trong lúc đang nói chuyện, Giang Cần bước vào phòng nghỉ của trụ sở Multi-group:

- Sáng sớm đã mò cá à?

Tô Nại mở mắt:

- Tối qua tôi không ngủ.

- Series nào?

- Tôi đang làm việc nghiêm túc!

Giang Cần sờ sờ mũi, quay đầu nhìn về phía Đàm Thanh:

- Thị trường giao hàng thế nào rồi?

Đàm Thanh lật báo cáo trong tay:

- Ele.me hành động rất nhanh, Tế Châu, Nghi Châu, Hải Châu và mười mấy thành thị khác đều đã lần lượt thành lập phân trạm, đội tiếp thị địa phương của chúng ta cũng đã theo sát.

- Đừng ép quá chặt, giữ một khoảng cách nhất định, để lại cho bọn họ một khoảng thở.

- Hiểu rồi.

Giang Cần lại quay đầu nhìn về phía Tô Nại:

- Chuyện đã giao cho cô làm lúc trước thế nào rồi?

Tô Nại lại ngáp một cái:

- Thanh toán mã QR đã bắt đầu kiểm thử, nhưng chúng ta không có giấy phép, thì Cục Giám Sát Internet cũng không cho chúng ta triển khai, làm cái này thì có ích lợi gì?

- Làm ra được mới có ích.

Đàm Thanh không nhịn được há to miệng:

- Chúng ta thật sự phải làm phần mềm thanh toán sao?

Giang Cần ừ một tiếng:

- Hiện tại Multi-group đã phát triển, không thể cứ mãi dựa vào Alipay, nếu không nhất định sẽ bị cản trở, có một số việc cần chuẩn bị trước, nhưng chuyện này phải giữ bí mật, không nên tiết lộ ra ngoài.

Lộ Phi Vũ nghe xong liền lấy lại tinh thần:

- Phần mềm thanh toán của chúng ta tên là gì?

- Tôi vẫn chưa có ý tưởng, anh có đề xuất gì không?

- Thanh Toán Thôi!

- Rác rưởi, chú Mã sẽ nghĩ tôi cưỡi mặt chú ấy.

Đàm Thanh suy nghĩ một chút:

- Nếu không thì gọi là Multi-payment.

Giang Cần sờ sờ cằm:

- Ngược lại cũng có chút tính liên kết, nhưng không có đặc điểm gì, vừa không thể hiện ra đặc tính thanh toán di động, còn không thể hiện được tính tiện lợi, kêu lên cũng không lanh lảnh như vậy.

Tô Nại ngáp một cái:

- Gọi là Thanh Toán Đi.

- Nói hay lắm, vậy gọi là UnionPay đi, đúng là Tô Nại, thật có văn hóa.

"???"

Tô Nại nói tôi căn bản không nhắc tới bốn chữ UnionPay này, nhưng vừa suy nghĩ, bỗng nhiên bị cái tên này làm cho kinh ngạc.

(*) Vân Thiểm Phó

Vân (mây), đại diện cho đặc tính của Internet di động, nhấp nháy, thể hiện sự nhanh chóng và tiện lợi, tên rất tốt.

Multi-group có mạng lưới mua nhóm và giao hàng, có tính ỷ lại rất lớn đối với công cụ thanh toán, nhất là thị trường hiện tại đều đã làm xong, chuỗi sinh thái cũng dần dần hình thành vòng tròn khép kín, duy chỉ thiếu một công cụ thanh toán.

Cho nên, Giang Cần đã bắt đầu suy nghĩ chuyện này từ rất sớm, trước mắt coi như là có chút khuôn hình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!