Giang Cần đứng dưới ánh nắng, dùng giọng điệu ung dung của một phú nhất đại mà phong khinh vân đạm nói.
Nghe được những lời này, mọi người mới kịp phản ứng, người đứng trước mặt chính là phú nhất đại có thể áp đảo phú nhị đại.
Sau đó, lễ tốt nghiệp chính thức của Lâm Đại bắt đầu, cả sân thể dục đều náo nhiệt.
Cũng có người nhân cơ hội này, mặt đỏ bừng giới thiệu người yêu của mình ở trường với cha mẹ.
Cha mẹ của những nam sinh khi biết con trai mình có bạn gái, lập tức cười ha hả móc thuốc lá, miệng nhiệt tình gọi "thông gia". Nhưng cha mẹ của những nữ sinh phần lớn đều lộ ra vẻ mặt như thể rau nhà trồng bị heo ủi.
Ba của Chu Siêu cũng có mặt tại hiện trường, nhìn thấy ba mẹ của người khác "sắp thông gia", không nhịn được đưa tay ôm con trai:
- A Siêu, bốn năm đại học rồi, con chưa thích ai à?
Chu Siêu đổ mồ hôi hột:
- Không có, hoàn toàn không có…
- Nếu mà có người thích con thì đừng vội từ chối, trước tiên thử xem sao, ba nói với con, yêu đương thời đại học là thuần khiết nhất, đợi đến khi đi làm rồi muốn tìm, là rất khó, từ lúc này đi nhân tâm sẽ trở nên rất phức tạp.
Ba của Chu Siêu thấm thía nói.
Nghe thấy từ "thuần khiết", Chu Siêu "rít" lên, mông không thể không kẹp chặt:
- Thật sự không có, con… con sợ đau.
"?"
Ngoài "thông gia", thì chụp ảnh chung chính là nhiều nhất.
Có gia đình ba người, có gia đình sáu người chụp ảnh chung, nói không chừng còn có gia đình sáu người nhưng thực chất là bảy người…
Mà với tư cách là tổng giám đốc của Multi-group, Giang Cần đương nhiên là bị kéo qua kéo lại để chụp ảnh chung.
Đối với các nam sinh, Giang Cần rất có thể là người có giá trị cao nhất mà bọn họ từng quen biết trong đời này, giữ lại một tấm ảnh chụp chung, như vậy sau này chắc chắn là "vốn liếng" khoe khoang.
Còn những cô gái như Giản Thuần, Tống Tình Tình và Tưởng Điềm, mục đích lại đơn giản hơn, muốn lưu giữ lại một chút hồi ức.
Thậm chí còn có các bạn học từ lớp khác, các nữ sinh muốn chụp ảnh chung cũng không nhịn được tụ tập lại, cuối cùng toàn bộ hiện trường đều có cảm giác náo nhiệt, ồn ào.
"Chụp ảnh chung với nhiều cô gái như vậy, ca ca ta chắc mệt muốn chết."
Giang Cần đang chụp ảnh chung với một cô gái lớp 5 thì thấy Phùng Nam Thư mặt không chút thay đổi bay qua bên cạnh, giống như một tiểu yêu tinh xinh đẹp.
Cô cũng không nhìn Giang Cần, ánh mắt chỉ lướt qua, lướt qua…
Nhưng Phùng Nam Thư đang bay tới bay lui, Viên Hữu Cầm cách đó không xa bỗng nhiên vẫy tay:
- Nam Thư, mau lại đây chụp ảnh chung, con đứng giữa ba mẹ.
- Con đến đây! Con đến đây!
Phùng Nam Thư lập tức bỏ rơi Giang Cần, vù vù chạy tới, sau đó vẻ mặt ngoan ngoãn mà đứng giữa Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành.
Viên Hữu Cầm có chút cưng chiều nhìn cô:
- Để mẹ giúp con chỉnh lại áo.
- Cảm ơn mẹ.
- Đứng giữa ba mẹ…
- Cảm ơn mẹ.
Nghe được những lời này, mọi người xung quanh đều lộ ra vẻ mặt ăn dưa, hai mắt mở to, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngừng.
Vừa rồi bọn họ còn tưởng rằng mình nghe nhầm, nhưng câu thứ hai lại rất to, điều này chứng tỏ Phùng Nam Thư thực sự đã đổi giọng gọi ba mẹ của Giang Cần là ba mẹ.
Hơn nữa nhìn vẻ mặt, ngữ điệu của bọn họ, đều rất tự nhiên, không hề có cảm giác xa lạ.
Không cần nói đến loại Học giả CP điên cuồng như Cao Văn Tuệ, mà ngay cả những nam nữ bình thường khác cũng cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi.
- Đó là mẹ của Giang Cần, vừa rồi Phùng Nam Thư có vẻ gọi trực tiếp bà ấy là mẹ?
- Bình thường mà, tôi nghe Cao Văn Tuệ nói, mẹ của Giang tổng đã trao hết bảo vật gia truyền cho Phùng Nam Thư, chắc chắn là đã đồng ý rồi.
- Tôi cảm giác cả nhà Giang Cần đều rất thích Phùng Nam Thư a...
- Nhưng không phải Giang tổng vẫn không thừa nhận sao? Còn nói bọn họ là bạn tốt.
- Giang Cần? Ha ha, trước mặt phóng viên CCTV mà Giang Cần còn dám nói mình tuyệt đối không làm giao đồ ăn.
- Có lý…
- Người làm ăn mà, có bao giờ nói thật đâu, trước kia cậu ta còn tự xưng mình là Ngạn Tổ cơ.
Trong lúc mọi người đang nói chuyện phiếm, thì bức ảnh gia đình ba người của Giang Cần cũng đã chụp xong. Hắn nghiêm mặt đi tới, hỏi:
- Mẹ, xưng hô vừa rồi là từ lúc nào vậy?
Viên Hữu Cầm liếc mắt nhìn hắn:
- Cần con quản à?
- Phùng Nam Thư, con nói đi.
- Không nói đâu, có giỏi thì cậu đánh mình đi.
Giang Cần đưa tay véo má cô nàng:
- Gan cậu to lên rồi đấy.
Phùng Nam Thư bị véo má, ánh mắt tràn đầy vui sướng nhìn hắn:
- Ca ca, mình cũng muốn chụp ảnh chung với cậu.
- Mình sắp làm người ở rể rồi, còn chụp ảnh chung gì nữa…
Giang Cần lầm bầm, nhưng vẫn đưa tay gọi Lô Tuyết Mai lại, chụp cho mình và Phùng Nam Thư một bức ảnh chung.
- Bà chủ, nhìn vào ống kính đi, đừng có nhìn ông chủ nữa…
- Ngao ngao…
Phùng Nam Thư phồng má, sau đó nhìn về phía ống kính, vẻ mặt ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng trong nháy mắt Lô Tuyết Mai nhấn nút chụp, cô vẫn không nhịn được mà nhìn về phía Giang Cần.
Đúng lúc này, Chu Siêu vui vẻ chạy tới từ xa:
- Giang ca, cậu mang theo thẻ cơm không? Sáng nay ba tôi lên đây chưa kịp ăn gì cả.
- Không mang.
- Hỏng rồi, thẻ cơm của tôi cũng để quên ở ký túc xá, chìa khóa cũng không mang, trưa nay biết ăn gì bây giờ?
Giang Cần vỗ vai y:
- Để tôi bói, hôm nay chắc chắn sẽ có thiếu gia nào đó bao ăn trưa cho mà xem.
Chu Siêu: "?"
Đúng lúc này, Tào Quảng Vũ bỗng nhiên gầm lên một tiếng:
- Mọi người nghe đây, hôm nay ba tôi bao ăn trưa, nể mặt thiếu gia đây thì tất cả cùng đến nhà hàng Nam Sơn nhé, ba tôi có tiền!
Nghe được câu này, lớp Tài chính 3 lập tức vang lên những tiếng hoan hô cuồng nhiệt, còn có một số người thích náo nhiệt, hét lớn "Thiếu gia vạn tuế".
Tào Quảng Vũ cảm động đến mức suýt chút nữa thì rơi lệ, đúng vậy, chính là nó, chính là khoảnh khắc này!
Suốt bốn năm qua, thứ y muốn chính là giây phút này.
Còn ba Tào thì ngơ ngác nhìn Tào Quảng Vũ với vẻ mặt khó hiểu, thầm nghĩ Giang tổng là ông chủ lớn, sao có thể đến lượt mình bao ăn trưa chứ?
Nhưng lời đã nói ra như bát nước hắt đi, làm sao có thể lấy lại được? Ba Tào cũng không phải người keo kiệt, lập tức bao trọn nhà hàng Nam Sơn cho thằng con trời đánh của mình, coi như giúp Tào Quảng Vũ hoàn thành giấc mộng phú nhị đại.
Bởi vì có rất nhiều người, hơn nữa còn có cả trưởng bối ở đây, Giang Cần cũng không tiện từ chối, uống hết ly này đến ly khác.
Phùng Nam Thư ngồi bên cạnh như một tiểu yêu tinh, ôm bình rượu, liên tục rót đầy ly cho hắn, mỗi lần bị Giang Cần liếc mắt nhìn, cô nàng lại giả vờ ngoan ngoãn…
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny ngồi đối diện bọn họ, nhìn thấy rõ ràng động tác của Phùng Nam Thư, hai người không khỏi nhìn nhau.
Có một số chuyện chỉ có họ mới biết, cho nên có thể đoán được Phùng Nam Thư đang có ý đồ gì.
- Phùng Nam Thư đúng là một tiểu yêu tinh… - Vương Hải Ny nghiêm mặt nói.
- Ừ. - Cao Văn Tuệ gật đầu đồng ý.