- Lúc mới lên năm nhất cô ấy ngoan ngoãn như vậy, sao bây giờ cái gì cũng dám làm thế?
- Cô ấy nói hồi cấp ba hay nghịch ngợm lắm.
Vương Hải Ny mím môi:
- Lần này phải làm sao đây, nhỡ đâu bị phát hiện, ai gánh vác trách nhiệm?
Cao Văn Tuệ im lặng một lúc:
- Cái nồi này mình không đội, cũng không dám đội…
Lễ tốt nghiệp kết thúc, bốn năm đại học như một giấc mộng. Đối với những người chưa tìm được việc làm, kỳ nghỉ hè này có lẽ là khoảng thời gian nhàn rỗi cuối cùng.
Có người chọn ở lại Lâm Xuyên chơi vài ngày cùng phụ huynh, có người thì vội vã trở về quê. Thanh xuân như một bữa tiệc rượu, từ lúc trang trọng nhập tiệc, đến lúc say sưa, rồi đến lúc hỗn độn, cuối cùng bị thu dọn sạch sẽ, trở lại bình lặng.
Giang Cần uống không ít, say mèm. Mở mắt ra đã là buổi chiều tà. Nhìn bố trí phòng, hẳn là phòng khách sạn Long Khải. Tiểu phú bà nằm trong lòng hắn, hai cái chân nhỏ mang vớ bông lộ ra ngoài chăn, ngủ say sưa. Không biết cô mơ thấy gì mà khuôn mặt ngủ của cô có vẻ rất vui vẻ.
"?"
Giang Cần lắc đầu, tỉnh táo hơn một chút, sau đó nghe thấy tiếng nói chuyện từ phòng khách.
Dường như nhận ra động tác của Giang Cần, tiểu phú bà trong lòng hắn rên rỉ một tiếng "ca ca", sau đó lại chui sâu vào lòng hắn một chút, nhưng không tỉnh dậy.
Hỏng, chẳng lẽ vì say rượu mà thất thân rồi sao!
Giang Cần hoảng hốt, cẩn thận cảm nhận một chút, rồi lại hoảng hốt.
Hỏng, hỏng, hình như còn chưa bị lừa.
Đầu óc Giang Cần hỗn loạn. Sau đó hắn nhận thấy miệng khô khốc, chậm rãi đứng dậy đến phòng khách, phát hiện mẹ và thím đang trò chuyện.
- Mẹ, sao con lại uống nhiều như vậy?
- Bởi vì Tiểu Nam Thư cứ rót rượu cho con.
Giang Cần lắc lắc cái đầu, bỗng nhiên nhớ ra, Phùng Nam Thư rót rượu cho hắn không ngừng, vì thế nheo mắt lại, quả nhiên có kẻ ngốc muốn lừa thân thể Ngạn Tổ.
- Đúng rồi, ba con và chú đâu rồi? - Giang Cần vào phòng vệ sinh, mở bộ đồ ra đánh răng.
- Hai người họ đang uống trà dưới đó.
- Tiểu phú bà cũng say sao?
Tần Tịnh Thu ở bên cạnh khẽ cười:
- Cô ấy chỉ đơn giản là buồn ngủ thôi.
Đúng lúc này, Phùng Nam Thư cũng tỉnh dậy trong phòng, dụi mắt ngồi dậy, vẫn còn mơ màng.
Hôm nay cô muốn làm cô ngốc xấu xa, nhưng có quá nhiều người, mẹ và thím luôn ở trong phòng xem ti vi, ba và chú thỉnh thoảng còn lên một chuyến, cô không có cơ hội.
Vì vậy, cô ngoan ngoãn ngồi trên giường ngắm Giang Cần ngủ. Nhưng cô không ngoan chút nào, đôi khi còn lấy tay xoa bóp mặt hắn, sau đó lén sờ điện thoại dự phòng, thậm chí còn rất kiêu ngạo ghé sát tai hắn nói "Cậu giỏi thì đánh mông mình đi". Kết quả là, cô ngủ thiếp đi trong lòng Giang Cần lúc nào không hay.
Sau khi nhớ lại, Phùng Nam Thư sờ sờ dưới gối, cuối cùng cũng tìm được điện thoại di động của mình. Trong nhóm ba người chỉ có cô, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny, hai chữ "mút chưa" của hai hiệp sĩ gánh nồi đã spam đầy màn hình, ở giữa còn có một câu "Chụp ảnh xem, bị phát hiện tớ giúp cậu gánh nồi, cứ nói tớ mút".
Tiểu phú bà ngẩn người trong chốc lát, sau đó đặt điện thoại xuống, mang dép lê đi vào phòng khách, còn ngái ngủ bám vào khung cửa.
Lúc này Giang Cần vừa rửa mặt xong, vừa ra khỏi phòng vệ sinh liền nhìn thấy cái đầu nhỏ ở cửa.
- Phùng Nam Thư, sao cậu lại rót rượu cho mình?
- Mình không có...
- Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đâu?
Phùng Nam Thư mím môi:
- Văn Tuệ được mẹ cô ấy đưa đến nhà dì, Hải Ny và mẹ cô ấy đi tàu hỏa.
Viên Hữu Cầm rót một ly nước cho tiểu phú bà:
- Nam Thư, uống nước đi.
- Cảm ơn mẹ.
- Tiếng mẹ này còn lưu loát hơn cả mình nữa…
Giang Cần ngáp một cái, sờ loạn trong túi, kết quả mới phát hiện mình đã thay áo ngủ của khách sạn.
Tần Tịnh Thu cũng bưng cho hắn một ly nước:
- Bất động sản Tần thị còn nhiều việc, tối nay chú thím phải về Thượng Hải.
- Vậy cháu sẽ gọi người đến tiễn hai người.
- Không cần đâu, hiệu trưởng Trương của mấy đứa đã sắp xếp xe cho thím rồi.
Tần Tịnh Thu nhìn về phía Phùng Nam Thư:
- Nam Thư có muốn về cùng luôn không?
Phùng Nam Thư nghe xong lắc đầu, nghiêm túc nói:
- Thím, cháu còn có việc phải làm.
- Bận thật bận giả không biết, nhưng con gái lớn không dùng được là khẳng định.
Sau bữa tối đơn giản, chú thím liền lên đường trở về. Viên Hữu Cầm, Giang Chính Hoành và Phùng Nam Thư đi theo ra sân bay tiễn bọn họ.
Hiện nay, Vạn Thương Hối của tập đoàn Vạn Chúng đã có kế hoạch khởi công xây dựng, bất động sản Tần thị cũng muốn khai thác khu dân cư và văn phòng. Ở giai đoạn này, hai công ty gần như toàn lực vận hành.
Giang Cần không ra sân bay mà trở về khách sạn, tìm thấy điện thoại di động trong túi quần, phát hiện một đống cuộc gọi nhỡ. Đàm Thanh hai cuộc, Lữ Chí Xuyên một cuộc, Trương Bách Thanh sáu cuộc, Tào Quảng Vũ mười lăm cuộc, Chu Siêu ba cuộc, Nhâm Tự Cường ba cuộc, còn có Cao Văn Tuệ ba cuộc, Vương Hải Ny năm cuộc.
Đàm Thanh gọi điện thoại tới chủ yếu là để báo cáo tình hình thị trường giao hàng.
Những ngày này tản mạn thị trường nhỏ, Giao hàng Multi-group đã thêm bảy thành phố và hiện đang cân bằng với Ele.me trên thị trường. \
Có mấy người rất khó thừa nhận thất bại, nhất là người sáng lập ra Ele.me, Trương Hú Hào. Tính cách của y vốn phô trương, lại từng giẫm lên Giang Cần ở trước mặt truyền thông, thừa nhận thất bại là không thể nào.
Cho nên trong quá trình thâm nhập, ảo giác "Tôi và Giang Cần chia năm năm" lại một lần nữa xông lên đầu. Nhưng ở trong mắt người ngoài cuộc, đây con mẹ nó không phải là chia năm năm a, đây con mẹ nó rõ ràng là Giang Cần sợ không có đối thủ dẫn đến thị trường nguội lạnh, nên mỗi ngày đều dắt chó đi dạo a.
Mà nguyên nhân Lữ Chí Xuyên gọi điện thoại tới, lại là bởi vì chuyện thu mua Quick Easy Pay. Hiện tại, giá cả hai bên đàm phán đã xuống còn mười, sau đó lại giằng co không nổi.
Trương Bách Thanh gọi điện thoại tới chủ yếu là bởi vì trường học có phóng viên tới phỏng vấn, trên danh nghĩa là tham quan lễ tốt nghiệp của trường, nhưng trên thực tế là bởi vì "Tổng giám đốc Multi-group" tốt nghiệp mà tới. Nhưng Giang Cần uống quá nhiều, điện thoại vẫn không liên lạc được.
Điện thoại Tào Quảng Vũ, Giang Cần không trả lời, bởi vì hắn biết, thiếu gia chỉ muốn trang bức. Hôm nay y coi như là nở mày nở mặt, danh tiếng phú nhị đại thậm chí đã truyền đến mấy lớp khác.
Chu Siêu và Cường tử là bởi vì phải về nhà, muốn gọi điện thoại tới tạm biệt. Khoảng thời gian Giang Cần ngủ bọn họ cũng đã ở trên xe.
Về phần Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny, là bởi vì không gọi được cho điện thoại của Phùng Nam Thư, trong đầu quá nhiều hình ảnh, vì thế không kiềm chế được, gọi tới điện thoại di động của Giang Cần.
Bởi vì bọn họ cùng nhau ăn cơm, nên đều biết Giang Cần uống say, cho nên bọn họ cảm thấy cho dù là gọi tới điện thoại của Giang Cần, người nghe điện thoại hẳn cũng là tiểu phú bà.
Nhưng Giang Cần cảm thấy, chuyện này có mờ ám.
Bởi vì Cao Văn Tuệ cùng Vương Hải Ny đều biết, hắn và người nhà ở chung một chỗ, lo lắng an toàn gì đó là không tồn tại. Cho dù các cô có việc thì cũng nên gọi điện thoại cho Phùng Nam Thư.