Vội vã gọi điện thoại cho hắn như vậy, nhất định là có mục đích gì đó không thể cho ai biết.
Hắn bất động thanh sắc gọi cho Cao Văn Tuệ, sau một hồi chờ thì nghe được thanh âm của Cao Văn Tuệ.
- Giang Cần?
- Là tôi, cậu gọi tôi có chuyện gì?
- A, không có chuyện gì, chỉ là gọi điện thoại hỏi cậu tỉnh rượu chưa.
Giang Cần không nói gì, chỉ có một câu ha hả lạnh như băng, sau đó liền bảo trì trầm mặc, yên lặng chờ đợi Cao Văn Tuệ cảm nhận được áp lực.
Trái tim Cao Văn Tuệ đập loạn một hồi, nhưng vẫn áp chế bất an:
- Thật sự không có.
- Cao Văn Tuệ, tôi vẫn cảm thấy cậu là một người thông minh, có một số việc chủ động khai báo, hay bị phát hiện, là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng. Cậu biết đấy, tôi đang cho cậu cơ hội.
- Giang Cần, thật sự không phải tôi dạy.
- Không phải cậu dạy thì là ai dạy?
Giang Cần căn bản cũng không biết cô nói cái gì, nhưng khí thế có thừa!
- Cậu nghĩ xem, thứ kia tôi chưa từng thấy qua, làm sao có thể mút, đúng không?
Giang Cần nghe xong như bị sét đánh, đầu óc mơ hồ, giọng nói run rẩy mở miệng:
- Ai dạy...?
Cao Văn Tuệ nuốt nước miếng:
- Vương Hải Ny dạy.
"..."
Rất nhanh, Vương Hải Ny liền nhận điện thoại, hoàn toàn không sợ:
- Đúng vậy, chính là tôi dạy, lần trước đi Thượng Hải tham gia đại hội cũng là tôi dạy!
"???"
Hồi lâu sau, gian phòng truyền đến một tiếng mở cửa, Phùng Nam Thư đi vào phòng, trong tay xách theo một túi hạt dẻ xào. Cô biết Giang Cần thích ăn cái này, trên đường trở về mua một ít, còn hỏi Giang Cần cô có ngoan không, giống như ngây ngốc đơn thuần.
Giang Cần ngồi trên sô pha, mặt không chút thay đổi mở miệng:
- Tiểu phú bà, đuôi hồ ly của cậu đã lộ ra rồi.
"?"
Phùng Nam Thư nhìn về phía sau, còn sờ mông, có chút mờ mịt:
- Hình như không lộ mà.
Sau đó, cô cũng bởi vì vi phạm ý nguyện của thiếu nam mà bị đánh mông.
Mà trong quá trình này, Phùng Nam Thư cũng biết mình bị heo đồng đội cho bán đứng, cả người đều thành thật không dám động.
- Có gì để nói không?
Tiểu phú bà cảm nhận được mông nóng bừng, nhẹ nhàng ngước mắt lên:
- Giang Cần, đánh mông hình như có chút mập mờ.
Giang Cần Nhân choáng váng, thần thái mẹ nó cũng có chút mập mờ:
- Mình đánh mông cậu thì mập mờ, thế sao lúc mút cậu không cảm thấy mập mờ?
Tiểu phú bà ngẩn người một lúc:
- Hình như có chút đạo lý…
- Còn gì để nói nữa không?
- Mình sai rồi, về sau mình không bao giờ ăn uống bừa bãi nữa.
Vừa rồi Giang Cần lừa Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny, cho nên không biết chi tiết, nghe xong Phùng Nam Thư nói còn uống cạn, hai mắt lại mở to.
Phùng Nam Thư nhìn hắn, đột nhiên hù khuôn mặt nhỏ:
- Ca ca, hình như cậu muốn cười.
- Cười cái rắm, mình đây là tức giận.
- Ngao.
Phùng Nam Thư cảm thấy hắn không tức giận:
- Ca ca, chúng ta vẫn là bạn tốt cả đời sao?
Giang Cần trầm mặc rất rất lâu:
- Miễn… Miễn cưỡng xem như vậy đi.
Sau một lúc lâu, Phùng Nam Thư cầm lấy điện thoại di động, không ngừng nhắn người xấu vào trong nhóm 3 người, còn gửi một biểu cảm hamster tức giận.
Lúc này Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny mới hiểu được, thì ra lần này Phùng Nam Thư căn bản không dám, cũng không bị bắt gặp tại hiện trường, các cô là bị lừa, bởi vì chột dạ mà bại lộ lần ở Thượng Hải.
"Giang Cần tức giận không?"
"Đánh mông tớ, nhưng ca ca cũng cưng tớ, cho dù tớ nghịch ngợm cũng muốn tớ, cho nên chúng tớ vẫn là bạn tốt cả đời."
Cao Văn Tuệ chấn kinh: "Đã như vậy rồi mà vẫn là bạn tốt? Mẹ kiếp, vũ trụ hủy diệt nhưng chắc chắn miệng Giang Cần vẫn còn!"
Phùng Nam Thư nghiêm mặt gõ một dòng chữ: "Cao Văn Tuệ, sau này tớ có bí mật cũng không chia sẻ cho cậu nữa, cậu là đồng đội heo."
…
Kỳ nghỉ hè, nhóm lớp đại học hoạt động cực kỳ sôi nổi, phần lớn là do ở giai đoạn này, bọn họ vẫn chưa quen biết bạn bè mới, cuộc sống cũng chưa có biến chuyển quá lớn.
Có người oán trách thầy hướng dẫn không phải là người, ngay cả đón con cũng phải hắn đi.
Có người than phiền bị lừa, chốn công sở nhưng lại chủ yếu là mua vui (cho sếp).
Cũng có một vài người, rảnh rỗi là lên flexing biệt thự.
Mặt khác, có tin đồn Trang Thần đã thành công khởi nghiệp, bởi vì y đã từng đăng một bức ảnh văn phòng, trên cửa sổ văn phòng phản chiếu một bóng người mặc vest giày da.
Lúc bảo vệ luận văn, y cố ý chọn ngày cuối cùng, thậm chí không gặp cả bạn cùng phòng, cũng không tham gia lễ tốt nghiệp, đích thực là một nam thần lạnh lùng.
Tóm lại, tháng bảy của mỗi người đều có những sắc thái riêng biệt.
Trong số đó, đáng thương nhất là Cao Văn Tuệ. Giang Cần sắp xếp cho cô hàng ngày nghiên cứu bảng doanh thu của Hỉ Điềm, xem đống báo cáo của quản lý thành phố, dự định để cô thích nghi trước, sau đó sẽ vào bộ phận quản lý của Hỉ Điềm.
Kết quả là nửa tháng qua, đầu óc cô như bị Bàn Cổ cho một Khai Thiên phủ.
Nói thật, cô vẫn thích làm em gái trà sữa, ít nhất không có áp lực lớn như vậy.
Bây giờ muốn làm quản lý, cô thực sự sợ một quyết định sai lầm sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của Hỉ Điềm.
Nhưng trên thực tế, cô đã suy nghĩ quá nhiều. Với địa vị hàng đầu trong ngành của Hỉ Điềm, trừ phi xuất hiện khủng hoảng về mặt xã hội trên toàn quốc, nếu không thì sự phát triển hiện tại rất khó bị ảnh hưởng bởi một người.
Tuy nhiên, sinh viên mới ra trường thường mang tâm lý sợ hãi đối với xã hội, không biết rằng thế giới này vốn là một gánh hát rong.
Ngày 16 tháng 7, Cao Văn Tuệ xem xong báo cáo Phòng Tiểu Tuyền gửi cho mình, cả người ngửa mặt lên trời thở dài.
Không vui vẻ, cuộc sống của cô đột nhiên không vui vẻ!
Vì vậy, sau khi suy nghĩ một lúc, cô cầm điện thoại lên, gọi cho Phùng Nam Thư.
- Nam Thư, cậu đang làm gì vậy?
- Hôm nay là cuối tuần, tớ cùng ba mẹ xem ti vi.
- Nghỉ hè thật sự rất nhàm chán, tớ đi Tế Châu tìm cậu, được không?
- Được.
- Chồng cậu có ở nhà không?
- Bạn học ‘chồng tớ’ về lại Lâm Xuyên rồi, bảo tớ ở nhà ngoan ngoãn nghe lời.
- Được rồi, tớ sẽ đi ngay!
Cao Văn Tuệ nói là làm, ngày hôm sau cô thu dọn đồ đạc, đi Tế Châu, hổn hển giống như là tị nạn.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, nếu cứ phải xem những báo cáo này, rồi còn phải viết cảm nhận, mình sẽ nói tôi không rảnh, sau đó Phòng Tiểu Tuyền chắc chắn sẽ báo cáo với Giang Cần, tiếp theo Giang Cần sẽ gọi điện thoại tới sủa một trận.
Đến lúc đó, cô sẽ nói cô thực sự không rảnh, sau đó chụp một tấm ảnh Phùng Nam Thư và gửi qua, nói với Giang Cần, hiện tại mỗi ngày tôi đều phải đi mua sắm, uống trà chiều cùng Giang phu nhân!
Xem hắn nói như thế nào!
Hơn năm giờ chiều, Cao Văn Tuệ đã đến Tế Châu, sau khi từ nhà ga đi ra, cô bắt đầu đầy khao khát đánh giá thành phố này.
Đây là lần đầu tiên cô đến Tế Châu, nếu không phải Phùng Nam Thư và Giang Cần, trước đây cô thậm chí chưa từng nghe nói về thành phố nhỏ phía bắc này.
Hôm nay đích thân đến đây, cô bắt đầu tự hỏi một vấn đề, đó là làm sao nơi này có thể sản sinh ra loại người như Giang Cần.