Sau đó, Cao Văn Tuệ liền đón xe đến gia viên Hồng Vinh, thậm chí không hỏi đường, đi thẳng đến tòa nhà 7, căn hộ 502.
Cái địa chỉ này cô đã thuộc làu làu, bởi vì mỗi lần cần điền địa chỉ gia đình, Phùng Nam Thư đều điền chuỗi địa chỉ này, hỏi nhà cô ấy ở đâu, cô ấy cũng sẽ nói như vậy.
Đợi sau khi gõ cửa, hai chị em gặp mặt, thân thiết ôm nhau.
Sau đó tiểu phú bà liền dẫn Cao Văn Tuệ đi tham quan, trên bàn trà Giang gia bày ảnh gia đình một nhà bốn người, còn có ảnh chụp chung lúc tốt nghiệp sáu người đứng cùng một chỗ.
- Hoàn toàn không phân biệt được đây rốt cuộc là nhà Giang Cần hay là nhà cậu!
- Đây là gia đình nhỏ của tớ và Giang Cần, còn có ba mẹ.
Phùng Nam Thư rót nước cho cô, nghiễm nhiên có cảm giác như tiểu nữ chủ nhân Giang gia.
Cao Văn Tuệ nhận lấy nước đánh giá một vòng:
- Giang tổng đã có tiền như vậy, vì sao không mua biệt thự ở Tế Châu?
Nghe được câu hỏi này, Phùng Nam Thư nghĩ nghĩ, sau đó dẫn cô đi dạo một vòng.
- Nam Thư, ba mẹ cháu không ở nhà đúng không? Chiều nay đến nhà bà Ba ăn sủi cảo.
- Nam Thư mau tới, chú Khánh gửi Kway Tiao, đem về cho Hữu Cầm nấu cho cháu ăn.
- Đó là ai vậy?
- Nhà Giang Cần, đẹp không? Nghe nói qua năm mới liền kết hôn.
Cao Văn Tuệ há to miệng, đi theo cô đi dạo một vòng, thầm nghĩ đây đâu phải là tiểu khu tồi tàn, đây quả thực chính là mỏ đường:
- Khoan đã, qua năm mới hai người sẽ kết hôn sao?
Phùng Nam Thư xụ mặt:
- Tớ cũng không biết là người tốt nào truyền bá lung tung.
"?"
Cao Văn Tuệ tỏ vẻ hoài nghi lời giải thích của Phùng Nam Thư.
Trong khoảng thời gian này Giang Cần vẫn luôn làm việc bên ngoài, hơn nữa cái miệng cứng chết cứng của hắn, chắc chắn sẽ không truyền loại lời đồn này.
Nếu là ba mẹ Giang Cần nói, vậy không gọi là lời đồn.
Giang gia tổng cộng chỉ có bốn người, rốt cuộc ai truyền hình như rất rõ ràng…
Bất quá, Cao Văn Tuệ ngược lại có thể hiểu được, vì sao Giang Cần gia tài bạc triệu lại không mua biệt thự ở Tế Châu cho bọn họ ở.
Nói thật, bầu không khí tiểu khu tốt như vậy, tốn bao nhiêu tiền cũng không mua được.
Đương nhiên, cô cũng dần dần bắt đầu hiểu được vì sao Phùng Nam Thư coi nơi này là nhà, bởi vì nơi này thật sự rất đậm vị thân tình, cũng rất có cảm giác an toàn.
Đây chính là ưu điểm của khu dân cư cũ, ngày trước mọi người đều ở cùng một thôn, ít nhiều gì cũng có họ hàng, quen biết. Ra đường đi dạo một vòng đều là những gương mặt quen thuộc, khác hẳn với những khu chung cư thương mại sau này, ở cả chục năm cũng chẳng quen biết ai.
Nhưng mà… Phùng Nam Thư ở cái khu dân cư cũ này lại nổi tiếng quá mức.
- Nếu không phải bạn thân của cậu, chắc chắn tớ sẽ nghĩ cậu lớn lên ở cái khu này đấy.
Phùng Nam Thư cười tủm tỉm, đáp:
- Tớ cảm thấy mình như được lớn lên ở cái khu phố này vậy.
Cao Văn Tuệ nghe xong cũng bật cười, đưa tay khoác vai cô bạn thân đi về phía trước.
Có một số loại trưởng thành không phải đến từ việc tuổi tác tăng lên, mà là từ những thay đổi trong tâm hồn…
Rời khỏi gia viên Hồng Vinh, Phùng Nam Thư rủ Cao Văn Tuệ đến tiệm bánh bao gần đó ăn sáng. Ông chủ tiệm bánh bao nhất quyết không lấy tiền, còn tặng thêm đồ uống cho hai cô.
Chủ yếu là vì con trai ông chủ tiệm bánh bao năm ngoái thất nghiệp, ở nhà chơi nửa năm, sau đó được Giang Cần giới thiệu cho một công việc trong công ty xây dựng nhà Tần Tử Ngang, nghe nói còn làm quản lý nhỏ.
- Tiếp theo chúng ta đi đâu? Hay là đến chợ tiểu thương đi?
- Cũng được.
Đừng thấy Cao Văn Tuệ chưa từng đến Tế Châu, nhưng cô là tác giả của cuốn tiểu thuyết nổi tiếng [Lấy Danh Nghĩa Bạn Bè Yêu Em], nên đương nhiên biết những thánh địa như thư viện, chợ tiểu thương.
Phùng Nam Thư cũng đã lâu rồi không đến đây, vì vậy liền dẫn bạn thân đi dạo một vòng.
Do sự phát triển của ngành thương mại điện tử, những chiếc xe lắc ở các gian hàng bán đồ ăn vặt hai năm trước đã không còn nữa, thay vào đó là những chiếc xe tải giao hàng. Tuy nhiên, chợ tiểu thương lại mở thêm một siêu thị mini, trưng bày những chiếc xe lắc mới, vẫn là hình ảnh Cừu vui vẻ và Sói xám quen thuộc.
Phùng Nam Thư hào phóng quẳng xuống hai đồng, kéo Cao Văn Tuệ leo lên xe lắc, trong đầu tất cả đều là hình bóng của Giang Cần.
Cao Văn Tuệ nhìn những ánh mắt kỳ quái xung quanh, không nhịn được lên tiếng:
- Năm đó, Giang Cần đã dùng trò này để lừa cậu về sao?
Phùng Nam Thư gật đầu. Lúc đó, cô và gấu cho vừa mới quen biết, giữa hai người vẫn còn chút xa lạ, chưa từng hôn môi, cũng chưa từng đánh mông.
- Hôm đó tớ muốn ngồi xe lắc, cậu ấy nói tớ trẻ con, nhưng vẫn ném tiền cho tớ.
- Đúng là hơi trẻ con thật, mọi người xung quanh đều nhìn kìa, hay là xuống đi?
- Không sao đâu, nó không chạy lung tung…
"?"
Phùng Nam Thư khẽ tựa đầu vào chú cừu Lười biếng:
- Ngày xưa mẹ đưa tớ đến công viên giải trí, dặn tớ không được chạy lung tung. Kết quả là mẹ đi mất cả ngày không thấy về, tớ không dám đi chơi chỗ khác, chỉ biết ngồi trên xe lắc.
Cao Văn Tuệ bỗng nhiên hiểu ra, bốn năm qua, mỗi lần Phùng Nam Thư nói "Mình sẽ ngoan, không chạy lung tung nữa" là xuất phát từ tâm trạng gì.
- Vậy chúng ta ngồi thêm hai vòng nữa!
- Ừm!
Đến chiều muộn, Phùng Nam Thư mới cùng Cao Văn Tuệ trở về gia viên Hồng Vinh. Lúc này, Viên Hữu Cầm đã tan làm trở về, đang nấu cơm tối ở trong bếp.
Tiểu phú bà thay dép của Giang Cần, đưa dép của mình cho Cao Văn Tuệ, sau đó vừa gọi mẹ, vừa chạy vào bếp.
Viên Hữu Cầm dành cho tiểu phú bà tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ, còn tiểu phú bà thì thỏa mãn tất cả những ảo tưởng có một cô con gái của Viên Hữu Cầm.
Hai mẹ con họ hiện tại sống chung còn thân thiết hơn cả mẹ con ruột.
- Hôm nay con đi đâu vậy?
- Bạn con đến chơi, con dẫn cậu ấy đi dạo một vòng.
Lúc Viên Hữu Cầm nhìn thấy Cao Văn Tuệ, bà có chút ngạc nhiên. Biết được cô là bạn thân của Phùng Nam Thư, bà liền nhiệt tình chào đón, bảo Phùng Nam Thư dẫn bạn vào phòng nghỉ ngơi, còn bản thân thì nhanh chóng quay lại nấu nướng.
Lúc này, điện thoại của Cao Văn Tuệ rung lên, Phòng Tiểu Tuyền lại gửi báo cáo mới cho cô.
Do tháng bảy vừa tròn nửa năm, nên bản báo cáo lần này dày gấp ba lần so với trước đây. Chỉ riêng kích thước của tập tài liệu đã khiến Tuệ Tuệ Tử cảm thấy muốn ngất xỉu.
Cao Văn Tuệ thầm nghĩ: Mặc kệ, hôm nay mình đến đây là để nịnh bợ bà chủ, vất vả lắm mới được nghỉ ngơi!
Sau đó, cô theo chân Phùng Nam Thư vào phòng, kết quả phát hiện cô bạn thân đã ngồi trước máy tính, tay cầm chuột, bắt đầu… Xem! Báo! Cáo!
- Sao cậu cũng xem cái này? Còn là báo cáo của tất cả các chi nhánh trên toàn quốc nữa chứ!
- Tớ là bà chủ của Giang Cần.
Phùng Nam Thư vừa đảo mắt trên màn hình máy tính, vừa thản nhiên đáp.
Cao Văn Tuệ thầm kêu khổ trong lòng. Thất sách rồi, thất sách thật rồi. Cô cứ nghĩ lấy cớ đến thăm bà chủ là có thể trốn được núi công việc khô khan này. Ai ngờ bà chủ cũng không ngoại lệ, vậy chẳng phải cô đã uổng công một chuyến sao?