Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, sự chú ý của Tuệ Tuệ Tử đã bị một hộp quà đặt trên bàn thu hút:
- Cái gì đây?
- Quà tốt nghiệp của ba tặng.
"?"
Cao Văn Tuệ còn tưởng Phùng Nam Thư đang nhắc đến Giang Chính Hoành, nhưng khi mở hộp quà ra, cô phát hiện không phải.
Bên trong là một khung ảnh, trong ảnh là một người đàn ông cao lớn đẹp trai, mặc vest lịch lãm, trước mặt ông là một bé gái, rõ ràng là Phùng Nam Thư lúc nhỏ.
Nhưng người đàn ông này không phải Giang Chính Hoành, chỉ là có nét hao hao giống Phùng Nam Thư mà thôi.
- Ba ruột cậu tặng á?
- Ừm.
Phùng Nam Thư gật đầu:
- Mấy hôm trước, ông ấy đến Tế Châu, ba mẹ đã mời ông ấy đến nhà ăn cơm.
Cao Văn Tuệ ồ một tiếng, sau đó lấy khung ảnh ra, phát hiện bên dưới còn có một hộp trang sức của thương hiệu Graff. Mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương, kèm theo một tấm thiệp có chữ ký của nhà thiết kế.
- Người này cũng lạ thật, ngày tốt nghiệp thì không đến, bây giờ mới đến, đúng là thú vị.
- Ba nói là gần đây em trai bị ốm.
Mấy hôm trước, Phùng Thế Vinh quả thật đã đến Tế Châu. Ngoài việc gặp mặt Phùng Nam Thư, ông còn đến kinh đô để xem xét tình hình chiêu thương của dự án [Joy City]. Mãi đến nay mới trở về Lâm Xuyên.
Cuối tháng sáu, ông dự định đi tham dự lễ tốt nghiệp của Phùng Nam Thư, đồng thời nhân cơ hội này gặp mặt con rể tương lai một lần.
Nhưng đúng đoạn đó, Andy lại bị sốt cao, mãi không khỏi.
Thằng bé vốn rất ngoan ngoãn, không hiểu sao đến gần ngày Phùng Nam Thư tốt nghiệp lại bắt đầu quấy khóc đòi bố, nhất quyết không cho Phùng Thế Vinh đi. Mỗi lần khóc xong lại ho sặc sụa.
Đoàn Dĩnh thấy vậy bực bội mắng con trai không hiểu chuyện, còn cố ý bỏ đói thằng bé cả ngày. Phùng Thế Vinh tức giận nổ tung, cãi nhau một trận long trời lở đất với Đoàn Dĩnh.
Vì vậy, món quà tốt nghiệp này coi như là đến muộn.
Tối hôm đó, Phùng Thế Vinh từ sân bay trở về biệt thự Xà Sơn, vừa vào cửa đã thấy Đoàn Dĩnh đã bày biện một bàn đầy đồ ăn, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.
- Anh về rồi à?
- Ừm.
- Công việc có suôn sẻ không?
- Tình hình chiêu thương đang diễn ra không tệ lắm, nhưng vẫn còn kém xa so với kỳ vọng của anh.
Đoàn Dĩnh an ủi chồng đừng quá nôn nóng, sau đó tự tay múc bát canh, đặt trước mặt Phùng Thế Vinh, trên mặt không hề có gì bất thường.
Nhưng thực ra, trong lòng ả biết rõ, Phùng Thế Vinh đã đi Tế Châu.
Chuyện bạn trai của Phùng Nam Thư là CEO của Multi-group là một cú sốc rất lớn đối với Đoàn Dĩnh. Ả luôn lo sợ những thứ mình vất vả lắm mới cướp được sẽ tan thành mây khói, vì vậy hoàn toàn không muốn Phùng Thế Vinh có cơ hội hàn gắn tình cảm cha con với Phùng Nam Thư.
Chính vì lý do đó, ả mới cố ý để Andy quấy khóc, ngăn cản chồng đến Tế Châu.
Nhưng ả không ngờ, Phùng Thế Vinh vẫn tìm được cơ hội đến Tế Châu gặp Phùng Nam Thư.
Thật ra, những màn tranh giành quyền thừa kế trong các gia tộc giàu có cũng chẳng khác gì xã hội phong kiến ngày xưa. Lão nhị không có con nối dõi, Phùng Nam Thư lại là con gái, Đoàn Dĩnh có Andy trong tay, cho nên địa vị của ả coi như đã rất vững chắc.
Nhưng sau khi về nước, Đoàn Dĩnh phát hiện ra tình hình không hề lạc quan như ả tưởng tượng.
Bởi vì hiện tại, Hội đồng quản trị đang nghi ngờ năng lực của Phùng Thế Vinh. Hơn nữa, Thái Minh - người nắm quyền Cụ Phong Capital - trước đây là thuộc phe cánh của Tần Tịnh Thu.
Chưa kể đến việc bạn trai của Phùng Nam Thư là CEO của Multi-group. Tất cả những điều này khiến Đoàn Dĩnh luôn có cảm giác bất an, lo sợ bản thân sẽ không thể yên ổn làm bà chủ giàu có.
Đặc biệt là việc Phùng Thế Vinh lén lút đến Tế Châu lần này càng khiến ả có dự cảm chẳng lành.
- Anh nói là đi gặp đối tác, nhưng thực chất là đến Tế Châu đúng không? Sao anh phải giấu em? Chẳng lẽ anh nghĩ em sẽ không cho anh đi sao? Nam Thư cũng là con gái của em, em cũng rất muốn chúc con bé tốt nghiệp vui vẻ.
Phùng Thế Vinh ngẩng đầu lên nhìn vợ:
- Em biết thương hiệu trà sữa Hỉ Điềm chứ?
Đoàn Dĩnh sửng sốt:
- Thương hiệu trà sữa rất trend dạo gần đây ấy hả?
- Đúng vậy. Tuy nhiên, "trend" là cách nói của người tiêu dùng, còn đối với những người làm kinh doanh như chúng ta, chúng ta thích dùng hình dung "thương hiệu trà sữa có giá trị gần 10 tỷ". Mặc dù con số này có phần phóng đại, nhưng không thể phủ nhận, đợt marketing kết hợp với lời tỏ tình của thương hiệu này đã thu hút được một lượng lớn khách hàng mới, ước tính khoảng 300 đến 500% người dùng.
- Chuyện đó thì có liên quan gì đến việc anh đến Tế Châu?
- Những thương hiệu nổi tiếng như vậy rất quan trọng đối với dự án [Joy City]. Đúng là anh đến Tế Châu, nhưng anh đến đó là để gặp đối tác, bàn về chuyện hợp tác.
Phùng Thế Vinh đặt đũa xuống, thản nhiên nói:
- Hỉ Điềm là món quà Giang Cần tặng cho Nam Thư.
Nghe xong câu này, Đoàn Dĩnh há hốc mồm, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, choáng váng, mất mát. Ả phát hiện lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào.
Sau khi trở về từ nước ngoài, thân phận của Phùng Nam Thư trong lòng Đoàn Dĩnh đã thay đổi rất nhiều lần.
Từ một đứa con gái riêng, trở thành bạn gái của CEO Multi-group, rồi lại biến thành "Giang phu nhân" trong lời kể của một doanh nhân trẻ tuổi.
Nhưng đó chỉ là sự gia tăng giá trị, giống như ả, đều là dựa vào đàn ông mà trở thành "bà nọ bà kia".
Nhưng điều khiến Đoàn Dĩnh không thể chấp nhận được, đó là Phùng Nam Thư lại sở hữu một công ty có giá trị gần 10 tỷ.
- Chỉ là… chỉ là làm đại diện pháp luật cho có thôi, đúng không?
- Không, Hỉ Điềm là của Nam Thư, ngay cả Giang Cần cũng không có cổ phần.
Từ sau khi thực hiện kế hoạch ưu đãi giảm giá thuê một năm, công việc chiêu thương của Joy City đã thuận lợi hơn rất nhiều. Tuy nhiên, những thương hiệu lớn có sức hút lại gần như không có, thay vào đó là một số thương hiệu hạng hai nhỏ lẻ vì ham rẻ mà chen chúc kéo đến.
Tình trạng này cũng giống như Ele.me khi xưa, vì quá cuồng nhiệt đốt tiền mà thu hút một lượng lớn cửa hàng "ma" không có thực thể.
Số lượng thì có, nhưng chất lượng lại rất khó đánh giá.
Tuy nhiên, một khu thương mại có tốt hay không, yếu tố quyết định chính là lưu lượng thương hiệu có đủ lớn hay không, sức hút có đủ mạnh hay không. Chỉ dựa vào những thương hiệu hạng hai này, căn bản không đủ để chống đỡ hệ sinh thái thương mại của một khu thương mại cao cấp.
Cái mà Joy City muốn chính là những "vũ khí hạng nặng" có thể thu hút khách hàng như Haidialao, cá nướng tiêu Thanh Hoa, hay là BBQ Tây, cho dù phải giảm giá thuê mặt bằng, thậm chí là bù lỗ cũng không tiếc.
Nếu không, làm sao có thể cạnh tranh được với Trung tâm thương mại Vạn Chúng?
Chẳng lẽ cũng giống như giảm tiền thuê, mỗi ngày đều trả tiền trợ cấp cho các thương hiệu lớn?
Phải biết rằng, Joy City vốn dĩ được xây dựng dựa trên hình mẫu của Trung tâm thương mại Vạn Chúng, từ bố cục, cách chơi cho đến trải nghiệm đều không khác biệt là mấy. Trong trường hợp đó, tại sao khách hàng phải từ bỏ một Trung tâm thương mại Vạn Chúng với đầy đủ những thương hiệu nổi tiếng, để lựa chọn Joy City chứ?