Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1374: CHƯƠNG 1373: CHA CON HAI NẺO

Chính vì vậy, sau khi trải qua giai đoạn đầu tiên, bộ phận dự án của Joy City đã đặc biệt chia thành sáu nhóm, mỗi nhóm phụ trách một thương hiệu lớn.

Thời gian gần đây, Hỉ Điềm cùng marketing tỏ tình nở rộ trên toàn quốc, sức nóng đến nay vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, đương nhiên cũng lọt vào tầm ngắm của tổ chiêu thương.

Điều trùng hợp là, khi tìm hiểu sơ bộ, tổ chiêu thương phát hiện ra thương hiệu trà sữa này tuy đăng ký kinh doanh tại Lâm Xuyên, nhưng lại không thuộc về Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên.

Tuy nhiên, sau khi điều tra sâu hơn, mọi người bắt đầu im lặng.

Bởi vì theo những thông tin mà bọn họ thu thập được, thì thương hiệu trà sữa này tuy không thuộc về thương hiệu hợp tác chiến lược của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, nhưng nó lại là doanh nghiệp trực thuộc bà chủ của Multi-group.

- Phùng tổng, Hỉ Điềm là món quà mà Giang tổng tặng cho Giang phu nhân.

- Mặc dù Hỉ Điềm không gia nhập Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, nhưng trong kế hoạch hợp tác chiến lược của Hiệp hội, Hỉ Điềm lại có vị trí rất cao.

- Theo như quá trình phát tiển tiền kỳ của thương hiệu này, nó cũng giống như Multi-group, có lẽ đều là những thương hiệu khởi nghiệp từ trường học.

- Chúng tôi đã tìm hiểu một số sinh viên đại học Lâm Xuyên, bọn họ đều nói rằng Hỉ Điềm và Multi-group là "doanh nghiệp tình nhân".

- Đây là… thẻ quà tặng trà sữa mà bọn họ tung ra, hai nhân vật nhỏ dưới gốc cây, nghe nói là Giang tổng và đại tiểu thư.

Sau khi biết được tin tức này, Phùng Thế Vinh sững sờ hồi lâu, ông cầm tài liệu điều tra lật đi lật lại xem nhiều lần, sau đó rơi vào trầm mặc.

Cũng giống như suy nghĩ của Đoàn Dĩnh lúc trước, ông không ngờ rằng đứa con gái hướng nội của mình lại có thể sở hữu một thương hiệu nổi tiếng trên toàn quốc.

Mức độ chấn động của tin tức này đối với ông, thậm chí còn hơn cả việc CEO của Multi-group là con rể của mình.

Mặc dù thương hiệu trà sữa không giống như những ngành nghề kinh doanh như Internet hay bất động sản, khả năng chống chịu rủi ro thấp, mô hình kinh doanh đơn lẻ, định giá 10 tỷ đã là max tầm, hơn nữa giá trị này còn không thể biểu hiện.

Nhưng cho dù là vậy, ông cũng không ngờ rằng, Hỉ Điềm lại chỉ đơn thuần là một món quà mà con gái nhận được.

Sau đó, Phùng Thế Vinh đã lấy cớ đến Tế Châu, gặp con gái, tặng quà tốt nghiệp cho cô, và… gặp ba mẹ của Giang Cần, cùng nhau ăn một bữa cơm gia đình tại căn hộ ba phòng ngủ nhỏ bé của bọn họ.

Gia cảnh Giang Cần thực sự rất bình thường, thậm chí không thể coi là gia đình công nhân viên chức.

Bởi vì Viên Hữu Cầm làm việc ở nhà khách cơ quan nhưng không có biên chế, nói trắng ra chỉ là nhân viên phục vụ cao cấp hơn một chút.

Giang Chính Hoành cũng là kiểu người dân lao động điển hình, không hề có khí chất như ông tưởng tượng.

Nhưng con gái và bọn họ lại rất thân thiết, thậm chí còn đổi cách xưng hô thành "ba mẹ".

Ông cũng nhìn thấy ảnh gia đình, ảnh tốt nghiệp được bài trí khắp nhà…

Hoàng hôn hôm đó, mây trời rực lửa nhuộm đỏ cả một góc trời, ở giữa là vệt khói dài do máy bay để lại, kéo dài vô tận, sau đó theo thời gian dần dần tản ra, mờ nhạt, cuối cùng biến mất trong màn đêm.

Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, Phùng Thế Vinh vẫn có thể cảm nhận được sự gượng gạo trong bữa cơm hôm đó.

Lúc đó, ông mặc âu phục, đi giày da bóng loáng ngồi trong phòng khách nhà Giang Cần, lại không biết nên mở lời như thế nào. Nói chuyện làm ăn, bố mẹ Giang Cần căn bản không có hứng thú, nói chuyện con cái, ông lại không biết gì nhiều.

Hơn nữa, ông có thể cảm nhận được, cha mẹ Giang Cần tiếp đãi ông chỉ vì tình cảm của con cái, chứ trên thực tế, hai người bọn họ không quá chào đón ông.

Phùng Thế Vinh chỉ có thể khen ngợi Giang Cần, nói rằng bọn họ đã nuôi dạy được một người con trai tốt.

Nhưng ông không hề biết, trong mắt Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành, việc ông khen thằng cẩu nhi tử kia, thậm chí còn không bằng khen Phùng Nam Thư…

Đợi đến lúc rời khỏi gia viên Hồng Vinh đã là nửa đêm, Phùng Nam Thư xuống lầu tiễn ông.

Trong tiểu khu có rất nhiều người chào hỏi cô, hỏi cô khi nào thì nghỉ, còn rủ cô đi ăn đậu phộng luộc, bánh rán…

Con gái giơ tay chào hỏi bọn họ, chiếc vòng tay trên cổ tay cũng theo đó mà lắc lư.

- Con thích đeo vòng tay à? Cái này trông kém chất lượng quá, không xứng với thân phận Giang phu nhân của con. Hôm nào đó ba bảo mẹ kế con chọn cho con một chiếc vòng ngọc bích loại tốt nhất, sau này ra ngoài với Giang Cần thì đeo.

- Đây là bảo vật gia truyền của Giang Cần.

"…"

Từ cửa tòa nhà cho đến cổng tiểu khu, hai cha con, mỗi người một ngả.

Phùng Thế Vinh không phải kẻ ngốc, kỳ thực trong khoảng thời gian về nước, ông dần dần hiểu ra, con gái sống dưới sự chăm sóc của Đoàn Dĩnh, e là không được vui vẻ như vậy.

Bằng không, Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên cũng sẽ không cự tuyệt hợp tác toàn diện với Joy City.

Giang Cần cũng không đến nổi nhập cuộc và trục tiếp đá bay Meal-time.

Nhưng cuộc sống không phải phim truyền hình, đối với ông mà nói, thế giới này chưa bao giờ phân chia rạch ròi trắng đen.

Sẽ không có chuyện người ta cái gì cũng không biết, sau khi biết chuyện liền nhảy ra bênh vực lẽ phải, sau đó đổi lấy một kết cục đoàn viên tốt đẹp.

Hiện tại Andy đã lớn như vậy, là con trai duy nhất của ông. Hơn nữa, giữa ông và Đoàn Dĩnh cũng từng có tình cảm sâu đậm, hỏi thẳng ra như vậy thì ông biết phải làm sao?

Chẳng lẽ ly hôn với Đoàn Dĩnh, để Andy trở thành đứa trẻ không có mẹ?

Vì vậy, ông vẫn luôn giả vờ như không biết chuyện gì, không hỏi han cảm xúc của Phùng Nam Thư, cũng không tìm hiểu những gì đã xảy ra trong quá khứ.

Đối với ông, cách giải quyết tốt nhất là mọi người âm thầm quên đi những chuyện đã qua, quay về bên nhau, cả nhà đoàn viên, không bao giờ nhắc lại nữa.

Ông sẽ cố gắng bù đắp cho con gái, bù đắp những gì ông đã nợ cô, thậm chí còn nhiều hơn thế.

Tuy nhiên, trên đường tiễn ông Phùng Nam Thư cũng không nói nhiều lời, thậm chí còn không hề oán trách mẹ kế đối xử tệ bạc với cô, hay yêu cầu ông phải đòi lại công bằng cho cô.

Trong đầu cô thậm chí còn không có quá nhiều ký ức về những chuyện năm đó, bởi vì lúc đó chỉ có một chú gấu chó chạy đi chạy lại trong não cô mà thôi.

- Ba cậu đúng là đồ tồi.

"?"

Phùng Nam Thư vừa xem xong báo cáo, mí mắt díp lại vì buồn ngủ, sau đó nghe thấy Cao Văn Tuệ lầm bầm một câu.

Cao Văn Tuệ đang ngồi khoanh chân trên giường Phùng Nam Thư, vẻ mặt vô cùng căm phẫn.

Cô cảm thấy thái độ của Phùng Thế Vinh giống như hoàng đế trong tiểu thuyết, sau khi giết nhầm trung thần, mặc dù biết rõ sự tình nhưng vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Phải đến khi nhân vật chính dồn ép thoái vị, ông ta mới chịu lật lại vụ án.

- Nam Thư, ngày mai chúng ta đi đâu chơi?

- Cậu chưa xem xong báo cáo…

- Hai người các cậu giống hệt nhau! Tứ thật sự không muốn làm quản lý khu vực phía Nam đâu, tớ làm bạn thân của Giang phu nhân là được rồi!

Phùng Nam Thư dụi dụi mắt:

- Cậu đừng lấy tớ ra làm cái cớ, ca ca tớ mà biết được là sẽ đánh mông tớ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!