Giang Cần lấy lại tinh thần, nhìn mẹ một cái:
- Không có gì đâu mẹ, chỉ là bị một viên bàn tính màu hồng nhạt bắn vào khóe miệng thôi.
- Trong nhà bao nhiêu năm rồi không thấy bóng dáng bàn tính đâu, cả ngày chỉ giỏi nói nhảm.
Giang Chính Hoành đang bóc tỏi, nghe vậy liền ngẩng đầu lên:
- Chắc là áp lực công việc lớn quá. Thằng nhóc này, có chuyện gì cũng giấu trong lòng, chỉ nói những điều tốt đẹp với người nhà thôi.
Viên Hữu Cầm đau lòng gật đầu, sau đó hạ thấp giọng:
- Đúng rồi, trong tiểu khu đều đồn đại cuối năm nay Nam Thư và con sẽ kết hôn. Có phải lúc trước con nói chuyện phiếm với người ta đã lỡ miệng nói ra không?
- Không có đâu, sao con có thể nói ra chuyện này được? Con còn tưởng là mẹ và thím Ba nói chuyện phiếm với người ta nên lỡ lời.
- Kỳ lạ thật...
…
Đêm xuống, trăng sao lấp lánh, thỉnh thoảng lại có tiếng xe cộ chạy vụt qua ngoài cửa sổ. Viên Hữu Cầm đã dọn xong bữa tối, dặn dò mọi người bê bát đũa ra, tiện thể mang đi hấp lại ít bánh bao mà bà Ba cho.
Giang Cần đã lâu không về nhà, bữa cơm gia đình diễn ra trong bầu không khí vô cùng thoải mái. Tuy nhiên, khi cả nhà cùng nhau đi dạo sau bữa tối, Giang Cần có chút hoang mang, bởi vì những bà cụ đang hóng mát liên tục hỏi han hắn đã chọn được ngày lành tháng tốt chưa, rốt cuộc định cuối năm ngày nào làm đám cưới.
"?"
Phùng Nam Thư im lặng không nói, bước chân cũng trở nên chậm rãi, ra vẻ như chuyện này không liên quan gì đến mình.
Lúc này Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành đang đứng ở ban công nhìn hai người dưới lầu, từ góc độ của bọn họ, tiểu phú bà xinh đẹp, rạng rỡ đi phía trước, còn Giang Cần giống như một chú cún con lẽo đẽo theo sau.
Hai người lúc nhanh lúc chậm, có đôi khi Phùng Nam Thư còn quay đầu lại tìm hắn, muốn nắm tay cùng đi. Giang Cần cũng chẳng chịu ngồi yên, lúc xoa mặt cô, lúc lại nghịch tóc cô.
Cuối cùng, hai người đi đến một góc khuất tối tăm ở cuối tiểu khu, sau đó liếc mắt nhìn nhau rồi cùng đi vào, lén lút không biết đang làm gì.
Lúc đi ra, Giang Cần cố ý đi trong chỗ bóng tối, còn Phùng Nam Thư thì lảo đảo như người say.
…
- Kỳ thực thì… cuối năm cũng không phải không được, anh thấy sao?
- Cuối năm có rất nhiều ngày lành.
Hai vợ chồng nấp sau cửa sổ ban công, không nhịn được thấp giọng bàn bạc.
Thật ra, vừa đến tuổi kết hôn đã cưới xin thì có hơi sớm, nhưng nếu hai đứa nhỏ đã quyết định rồi thì sớm muộn cũng chẳng khác gì nhau.
Dù sao Nam Thư cũng là bảo bối của bọn họ, con trai tuy ngoài miệng lúc nào cũng tỏ vẻ mạnh mẽ, nhưng rõ ràng là không thể rời xa cô bé…
Hơn nữa, cháu trai nhà bác Lý đối diện đã bắt đầu đi nhà trẻ, ngày nào cũng đeo cặp sách nhỏ, lon ton chạy theo bác Lý xuống lầu, nhìn vui mắt vô cùng. Điều này khiến Viên Hữu Cầm không khỏi chạnh lòng.
Một lúc sau, Giang Cần đưa Phùng Nam Thư về nhà. Giang Chính Hoành và Viên Hữu Cầm đã ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, vẻ mặt hớn hở nhìn bọn họ.
Giang Cần chỉ từng nhìn thấy vẻ mặt này vào ngày hắn thi tốt nghiệp cao trung.
- Hai người họ bị làm sao vậy?
- Mình không biết.
Tiểu phú bà ngây thơ lắc đầu, nụ hôn vừa rồi khiến cô có chút choáng váng.
Giang Cần cũng không biết ba mẹ đang tính toán ngày nào cuối năm là ngày đẹp, hắn quay người đi về phía phòng ngủ của Phùng Nam Thư, giơ tay gõ cửa.
Bình thường Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đều sẽ đi dạo cùng Phùng Nam Thư, nhưng hôm nay vì muốn dành không gian riêng cho hai người, nên hai cô nàng vẫn đang ở lì trong phòng ngủ.
- Hai người dọn đồ đạc đi, ngày mai về Lâm Xuyên.
- Hả? Sao lại gấp gáp thế?
- Sợ hai người ăn sụt móng.
Cao Văn Tuệ liếc nhìn Vương Hải Ny:
- Nhưng bọn tôi tốt nghiệp rồi, về đó ở đâu?
Giang Cần suy nghĩ một chút:
- Xung quanh Lâm Đại toàn là nhà trọ, hay là… để tôi bảo hiệu trưởng sắp xếp cho các cậu ở ký túc xá?
- Không ở ký túc xá đâu, ở đó muốn ăn lẩu cũng không được, hơn nữa lại còn hay có người nửa đêm không ngủ, làm mấy trò quái gở.
- Vậy thì thuê nhà đi, để tôi bảo người sắp xếp cho.
Vương Hải Ny không nhịn được ngồi bật dậy:
- Nhất định phải để Nam Thư ở cùng bọn tôi, ba chị em chúng tôi thuê căn hộ ba phòng ngủ, một phòng khách.
Giang Cần ngáp một cái:
- Tùy các cậu.
Tháng 7 và tháng 8 trôi qua trong yên bình, Phùng Nam Thư sắp khai giảng năm nhất nghiên cứu sinh, đối mặt với các mối quan hệ xa lạ, không biết có thể thích nghi được hay không, có hai người bạn thân ở bên cạnh cũng tốt.
Giang Cần nghĩ thầm, sau đó đi vào phòng bếp rót ly nước, liền nhìn thấy Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành đang nghiêm túc nói gì đó với Phùng Nam Thư, trên mặt còn mang theo ý cười vui vẻ.
Nghe thấy tiếng bước chân, tiểu phú bà đang chăm chú lắng nghe bỗng nhiên quay đầu lại, phát hiện Giang Cần đang đi tới, liền lập tức ngoan ngoãn ngồi im.
"?"
- Ba người thần thần bí bí làm gì vậy? Định bán con đi à?
Giang Cần lầm bầm một tiếng, sau đó lại bị chính suy nghĩ của mình chọc cười. Cười cười một hồi, sắc mặt hắn bỗng chốc thay đổi, một dự cảm chẳng lành ập đến.
Xong rồi, chẳng lẽ hai người có tiểu phú bà rồi nên cảm thấy hắn vô dụng, định bán hắn thật sao?
Dù sao cũng hai tháng không ở nhà, còn tiểu phú bà ngày nào cũng gọi ba mẹ…
Giang tổng trầm mặc một chút, lần đầu tiên trong đời hắn chủ động cầm chổi lên, giả vờ quét dọn khu vực giữa phòng ăn và cửa ra vào.
Một lúc sau, màn đêm buông xuống, Viên Hữu Cầm ngáp một cái rồi về phòng, Phùng Nam Thư cũng chạy lộc cộc vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Giang Chính Hoành thì ôm một chiếc chăn mỏng ném lên ghế sô pha.
Giang Cần vui vẻ chống chổi:
- Sao vậy? Cãi nhau với mẹ con, phạt bố ngủ sô pha à? Sô pha này vừa ngắn vừa nhỏ lại cứng ngắc, ngủ một đêm chắc chết mất.
Giang Chính Hoành liếc nhìn hắn:
- Con trai ngốc, đúng là đồ ngốc…
"?"
Nhìn cha già quay lưng bỏ vào phòng ngủ, lúc này Giang Cần mới phản ứng lại, chết tiệt, phòng ngủ phụ đã bị Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny chiếm mất rồi, Phùng Nam Thư chắc chắn sẽ ngủ trên chiếc giường nhỏ trong phòng bảo mẫu, vậy người ngủ sô pha chẳng phải là hắn sao!
Đây là đãi ngộ của chủ tịch Multi-group khi về nhà sao?
Đúng lúc này, Phùng Nam Thư rửa mặt xong, dọn dẹp bàn chải và cốc đánh răng, thanh tú động lòng người mà ngẩng đầu nhìn hắn.
Giang Cần nhìn tiểu phú bà:
- Đều tại cậu, ai bảo dẫn Vương Hải Ny với Cao Văn Tuệ về nhà làm gì, giờ mình không có chỗ ngủ rồi.
- xxxx về nhà mình xxxx
Phùng Nam Thư bỗng nhiên vui vẻ, hai mắt sáng rực.
Giang Cần cũng không biết tại sao cô lại vui vẻ như vậy, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt mũm mĩm của cô, sau đó giục cô đi ngủ.
Chờ đến khi tiểu phú bà chui vào chăn, hắn mới đi tới gõ cửa phòng ngủ phụ, định vào tủ lấy gối.
Lúc này, Vương Hải Ny đang thu dọn hành lý, còn Cao Văn Tuệ thì múa may ngón tay trên bàn phím, hình như là ban ngày chơi bời cả ngày, tối đến phải cày bù.