Giang Cần tiến lại gần, liếc nhìn:
- Không đúng, không đúng, tiểu phú bà không thông minh như vậy đâu, cô ấy không phải cố ý trộm nhà người khác, mà là vô tình…
"?"
Giang Cần ngưu bức mà chỉ đạo sửa chữa cốt truyện, ánh mắt đảo một vòng, bỗng nhiên bị thu hút bởi một chiếc hộp quà trên bàn.
Đây vốn là phòng của hắn, sau đó tiểu phú bà đến nên nhường lại cho cô, vì vậy, mọi thứ trong phòng hắn đều quen thuộc, chỉ có chiếc hộp quà này là chưa từng thấy qua.
Giang Cần tò mò đưa tay mở ra, bên trong là một khung ảnh.
- Ai tặng vậy?
Cao Văn Tuệ ngẩng đầu nhìn hắn:
- Ba của Nam Thư đấy, cậu không biết sao?
Giang Cần lắc đầu:
- Không ai nói với tôi chuyện này cả.
- Nghe nói là quà tốt nghiệp muộn, tháng trước mới gửi đến, à đúng rồi, ba cô ấy còn ở nhà cậu ăn cơm đấy.
- Lễ tốt nghiệp không đến, sau đó lại đích thân đến Tế Châu tặng quà? Thao tác thật ảo ma…
Cao Văn Tuệ đóng máy tính lại:
- Ông ta chẳng ra gì cả, còn muốn Nam Thư quên hết chuyện cũ, hòa thuận chung sống với mẹ kế.
Giang Cần nhìn Cao Văn Tuệ:
- Sao cậu biết ông ta nghĩ gì trong lòng?
- Nam Thư kể lại, trước khi đi, ba cô ấy đã kể rất nhiều về chuyện gia đình hòa thuận, còn nói phải bù đắp cho Nam Thư, rồi thì gia đình phải yêu thương nhau,… Rõ ràng là muốn Nam Thư tha thứ cho người phụ nữ kia, nhưng dựa vào cái gì chứ? Nói tha thứ là tha thứ, vậy ai sẽ bù đắp những tổn thương mà Nam Thư phải chịu đựng?
Vương Hải Ny cũng không nhịn được lên tiếng:
- Có ba dượng thì chưa chắc đã có mẹ kế, nhưng đã có mẹ kế thì chắc chắn là có ba dượng rồi. Dù cho người bị tổn thương là Nam Thư, nhưng ba cô ấy vẫn luyến tiếc gia đình ba người hiện tại của ông ta, vậy nên chỉ có thể yêu cầu Nam Thư rộng lượng bỏ qua.
Cao Văn Tuệ càng nói càng tức giận:
- Loại đàn ông này là vô dụng nhất.
Giang Cần nghe xong liền đặt khung ảnh xuống:
- Mẹ kiếp, còn mặt mũi đến nhà tôi ăn cơm, đúng là lòng dạ rộng…
- Đúng vậy.
- Được rồi, đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải dậy sớm.
- Ừ.
Giang Cần xoay người rời khỏi phòng ngủ, Vương Hải Ny không nhịn được lên tiếng:
- Cậu nói xem, nếu như không có Giang Cần thì sao nhỉ?
Cao Văn Tuệ sững sờ:
- Ý cậu là gì?
- Có Giang Cần làm chỗ dựa cho Nam Thư, thì cho dù ba cô ấy là tổng giám đốc công ty cũng không dám làm càn. Nhưng nếu như không có Giang Cần, liệu ba cô ấy có thật sự ép buộc Nam Thư tha thứ cho mẹ kế hay không? Lấy tính cách của người phụ nữ kia, chắc chắn sẽ càng khiến Nam Thư thêm tổn thương.
- Không sao đâu, Nam Thư còn có thím mà.
Vương Hải Ny lắc đầu:
- Thím thì sao? Nói cho cùng chỉ là họ hàng xa, kiện tụng cũng chưa chắc đã thắng được, nhưng chồng thì khác, đúng không?
Cao Văn Tuệ mím môi, trong lòng thầm thừa nhận Vương Hải Ny nói rất có lý.
Hơn nữa, hình như thím của Phùng Nam Thư cũng nhờ công ty bất động sản mà Giang Cần đầu tư nên mới chuyển đổi trọng tâm kinh doanh, rồi tách công ty ra khỏi Phùng gia.
Nếu như không có Giang Cần, có lẽ thím cô ấy căn bản không có cơ hội thực hiện được bước này.
Hai cô gái trò chuyện một hồi, bỗng nhiên phát hiện ra Giang Cần quan trọng với Phùng Nam Thư như thế nào.
Trên đời này đúng là có những kẻ vô lý, trắng trợn, nhưng cũng có những người có thể trị được bọn họ, giống như việc người tốt không có cách nào bảo vệ người tốt khác, nhưng kẻ ác lại có thể bảo vệ được vậy.
Vương Hải Ny đưa tay kéo khóa vali lại:
- Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa, ngủ thôi.
Cao Văn Tuệ nhìn bản thảo dang dở:
- Nhưng mà tớ vẫn chưa viết xong.
- Cậu thức khuya viết, độc giả cũng phải thức khuya đọc, thật tội nghiệp! Thức khuya không tốt cho sức khỏe đâu.
- Cũng đúng, vậy hôm nay không viết nữa, để cho độc giả của tớ được nghỉ ngơi đôi mắt, đúng là một tác giả tốt bụng mà!
"..."
Cuối hè, cơn mưa bụi bất chợt khiến con phố phồn hoa trở nên ảm đạm, mang theo hơi thở mát mẻ len lỏi khắp không gian. Những vũng nước nhỏ đọng lại trên những chỗ trũng ven đường, dần đầy tràn rồi hòa vào dòng chảy siết.
Tháng chín, ngày đầu tiên tân sinh viên nhập học, Ele.me đã sớm chuẩn bị bữa tiệc chào đón, chính là muốn giết về lại thị trường sinh viên đầy tiềm năng này.
Bọn họ tung ra hàng loạt chương trình ưu đãi hấp dẫn dành riêng cho sinh viên đại học. Chẳng hạn như: người dùng mới đăng ký tài khoản và hoàn thành đơn hàng đầu tiên sẽ nhận được quà tặng khai giảng giá trị, mời bạn bè sử dụng Ele.me để nhận voucher giảm giá…
Ele.me muốn thông qua các chương trình quảng bá và cơ chế lan truyền này để gia tăng lượng đơn đặt hàng một cách nhanh chóng.
Gần khu đô thị đại học Lâm Xuyên, những nhân viên tiếp thị địa phương được Ele.me tuyển dụng, mỗi người cầm theo tấm standee cao ngang người, chặn ở con đường mà tân sinh viên bắt buộc phải đi qua, hô hào sôi nổi.
Trong khi đó, quạt tròn in logo Giao hàng Multi-group được tặng kèm theo những túi quà khai giảng, chậm rãi đi đến tay các tân sinh viên.
- Mưa càng lúc càng lớn, hay là hôm nay nghỉ làm sớm nhỉ?
- Chưa đạt chỉ tiêu, chắc chắn bị trừ lương cơ bản.
- Nhưng mà hôm nay thời tiết xấu như vậy, có ngồi đây cũng chẳng được ích gì. Hay là mai chúng ta đến sớm hơn, về muộn hơn một chút, kiếm thêm chút KPI.
Phụ trách hoạt động tiếp thị trực tiếp tại Đại học Lâm Xuyên là hai nhân viên của công ty tiếp thị Gia Mỹ, một người tên A Tường, một người tên A Vĩ. Hiện tại, hai người được Ele.me thuê ngoài (outsourcing), để giúp bọn họ làm tiếp thị.
Từ sáng sớm, hai người đã có mặt ở cổng trường, tay cầm ô, tay phát tờ rơi, nhưng hiệu quả không được như mong muốn.
Không phải do năng lực của bọn họ có vấn đề, mà do thời tiết không ủng hộ.
Tân sinh viên đến nhập học hầu hết đều kéo vali, tay che ô, vội vàng bước vào trường, chẳng mấy ai chịu dừng lại để ý đến tờ rơi.
Tuy nhiên, dựa vào kinh nghiệm của mình, A Tường và A Vĩ biết đây chỉ là tình trạng tạm thời. Chờ khi thời tiết tốt hơn, chắc chắn hoạt động tiếp thị sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
A Tường và A Vĩ đứng dậy, cất ô, sau đó mượn mái hiên của một cửa hàng ven đường để đi đến chỗ để xe điện.
Con đường phía trước là đoạn đường trũng, lúc đến chỉ là một vũng nước nhỏ, bây giờ đã ngập đến mắt cá chân. May mà vỉa hè trước cửa hàng được lát gạch nên cũng không đến nỗi không đi qua được.
Hai người thoăn thoắt như khỉ nhảy cành, di chuyển sang bên đường đối diện, lấy chìa khóa mở khóa xích bánh sau xe.
- Cậu có giấy không, yên xe của tôi bị ướt hết rồi.
- Không có giấy, nhưng mà… có tờ rơi này.
Nói rồi, A Tường lấy từ trong giỏ xe ra một tờ rơi đưa cho A Vĩ.
A Vĩ nhận lấy, liếc mắt nhìn, chỉ thấy dòng chữ "Multi-group • Union", sau đó tiện tay đặt lên yên xe, dùng sức lau qua lau lại.
- Chất lượng giấy tốt thật đấy, lau mạnh vậy mà không hề hấn gì…
- Chất lượng gì cơ?
- Không có gì, mau về thôi, chắc sắp mưa to rồi.
A Vĩ ngẩng đầu nhìn bầu trời, chỉ thấy những đám mây đen đối diện ngày càng dày đặc, liền giục A Tường.