- Hợp nhất…
- Đúng vậy. Mở Alipay ra, người dùng có thể mua sắm, gọi đồ ăn, mua vé xem phim,... mà không cần phải sử dụng thêm bất kỳ ứng dụng nào khác. Có lẽ đây chính là mục tiêu mà bọn họ đang hướng đến.
Đàm Thanh kinh ngạc:
- Trước tiên là tự do phát triển, sau đó là hợp nhất thành một khối thống nhất? Chẳng trách thời gian gần đây, Alibaba lại liên tục cho ra mắt nhiều dự án nhắm vào mảng dịch vụ đời sống đến vậy.
Ngụy Lan Lan nghe hai người nói chuyện, suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng:
- Nói như vậy… chẳng phải Alipay sẽ trở thành phiên bản nâng cấp của Multi-group, với chức năng thanh toán là chủ đạo sao?
- Tôi nghĩ, có lẽ bọn họ đang lên kế hoạch như vậy đấy.
- Ông chủ, đây chẳng phải chính là ý tưởng mà cậu từng nói, đó là tạo ra "hồ lưu lượng", sau đó mới ấp nở những ngành nghề khác sao?
Giang Cần gật đầu:
- Gần như vậy. Tuy nhiên, Alipay đã quên mất một điều, tham thì thâm. Làm quá nhiều việc cùng lúc, chưa chắc đã tốt. Có khi đến cuối cùng, người dùng lại cảm thấy Alipay ngày càng rườm rà, giao diện rối mắt, gây phản tác dụng.
Ngụy Lan Lan và Đàm Thanh nghe xong, như có điều suy ngẫm, đồng thời cũng không khỏi thán phục nữ CEO tài ba của Alipay.
Trước đây, trong cuộc chiến mua nhóm, Alibaba là nhà đầu tư của LaShou. Tuy nhiên, vị CEO này lại gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, kiên quyết lựa chọn hợp tác với Multi-group. Thông qua việc liên kết tiếp thị và tặng kèm tiền lì xì, chỉ trong vòng nửa năm, Alipay đã thâu tóm toàn bộ thị trường thanh toán.
Tiếp đó, Alibaba liên tục đầu tư vào rất nhiều lĩnh vực tưởng chừng như không liên quan, âm thầm bám đuổi Multi-group, tựa như là không cam tâm Ele.me và Koubei thua cuộc... Tuy nhiên, nếu xem những nước cờ này là để củng cố cho con át chủ bài Alipay, từng bước xây dựng Alibaba thành đế chế tài chính thì sao?
Như vậy, cục diện hiện tại sẽ hoàn toàn thay đổi.
Chưa nói đến hiệu quả mà chiến lược này mang lại, nhưng chỉ riêng tầm nhìn xa trông rộng đó đã đủ khiến người ta phải nể phục.
Ngành thương mại Internet phát triển đến nay, đây là lần đầu tiên, bọn họ được chứng kiến một người dám chơi lớn như Giang Cần.
Tuy nhiên, nếu Giang Cần lựa chọn ấp nở trước, sau đó mới tách riêng từng mảng, thì Alibaba lại đi theo hướng ngược lại, đó là thành lập trước, sau đó tiến hành hợp nhất.
Hai mô hình phát triển này đều rất độc đáo, nhưng ai sẽ là người chiến thắng, chỉ có thời gian mới có thể trả lời.
Đúng lúc này, cửa căn hộ 101 được mở ra. Phùng Nam Thư, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đi dạo từ bên ngoài về, chiếc ô trên tay vẫn còn ướt sũng nước mưa.
Thấy vậy, Ngụy Lan Lan và Đàm Thanh vội vàng đứng dậy, niềm nở chào hỏi bà chủ.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny cũng lịch sự chào hỏi hai người, sau đó mang túi đồ ăn vào bếp, còn giấy vệ sinh và những vật dụng cần thiết khác được đặt lên bàn trà.
"?"
Giang Cần nhìn túi nilon mà Phùng Nam Thư đặt trên bàn, lông mày khẽ nhíu lại. Hắn đưa tay sờ thử, kết quả lấy ra được một hộp ba con sói, lại còn là loại size lớn nhất.
Thôi xong, xem ra hôm nay có người bị ngủ rồi.
Đêm xuống, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny hì hục trong bếp một hồi lâu, cuối cùng cũng bày ra được sáu món ăn trông khá là "ra gì và này nọ".
Vì Ngụy Lan Lan và Đàm Thanh được Giang Cần giữ lại ăn tối nên cả sáu người cùng quây quần bên mâm cơm. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài khung cửa sổ, hòa cùng âm thanh quảng cáo phát ra từ chiếc TV, bữa cơm trôi qua thật yên bình.
Sau bữa tối, Ngụy Lan Lan và Đàm Thanh ra về. Bốn người còn lại lần lượt đi tắm rửa. Lúc đi ngang qua phòng tắm, Giang Cần luôn cảm thấy có bóng người lấp ló sau cánh cửa, khiến hắn không khỏi liên tưởng đến chiếc hộp ba con sói kia.
"?"
- Tuy hình dáng giống tiểu phú bà, nhưng chắc chắn không phải cô ấy, mình đoán là Hải Vương Ny.
- Chính xác, thứ đó là cậu ta mua mà, không biết là cậu học đệ nào lại gặp xui xẻo, trở thành "đồ chơi tình yêu" của cô nàng. Haizzz…
Giang Cần cảm thấy mình đúng là Sherlock Holmes tái thế, có thể dễ dàng suy luận ra chân tướng sự việc.
Sau khi tắm rửa xong, Giang Cần thay bộ đồ ngủ, đẩy cửa bước vào phòng khách. Hắn lại thấy Phùng Nam Thư lại ẩn hiện ở cửa ra vào, còn người bị hiềm nghi là Vương Hải Ny thì lại ngồi giang tay dạng chân trên ghế sofa, trên mặt đắp mặt nạ, như thể chưa từng động đậy.
Tiểu phú bà vừa định nói mình vô tình đi ngang qua, kết quả cái mông vểnh lại được thưởng một cái.
Sau đó, Giang Cần ngồi trên sofa, bắt đầu xử lý các hạng mục cần phê duyệt trong hệ thống nội bộ, còn Phùng Nam Thư thì chen chúc cùng hai người bạn thân, ngoan ngoãn xem tivi.
Buổi tối chương trình truyền hình vẫn rất phong phú, ba cô gái chuyển kênh tới lui, cuối cùng dừng lại ở bộ phim "Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao" do Chung Hán Lương đóng chính.
Cứ như vậy, thời gian trôi đi đến tận đêm khuya.
Cao Văn Tuệ ngáp ngắn ngáp dài, nhịn không được nhỏ giọng hỏi:
- Sao Giang Cần còn chưa rủ Nam Thư đi đắp chăn chung?
Vương Hải Ny cũng có chút mệt mỏi:
- Giang tổng đúng là rụt rè. Mà tớ cũng không chịu nổi nữa rồi, đi ngủ trước đây. Có tin tức gì nhớ báo cho tớ biết nhé.
Nói xong, cả hai người tự động tự giác trở về phòng. Trong phòng khách chỉ còn lại Phùng Nam Thư. Cô để trần đôi chân trắng nõn, ngón chân hồng hào khẽ cử động, vẻ mặt điềm tĩnh mà dịu dàng.
Giang Cần quay đầu nhìn cô:
- Sao cậu còn chưa đi ngủ?
- Mình đợi cậu cùng đi. - Phùng Nam Thư vừa nói vừa không nhịn được ngáp một cái.
Thật ra cô cũng rất buồn ngủ, bởi vì dù sao cũng ngồi xe hơn hai tiếng đồng hồ, sau đó lại tất bật đi xem nhà, rồi đi dạo siêu thị.
Nhưng cô muốn lừa ca ca vào ổ chăn, cho nên vẫn kiên trì.
Vương Hải Ny là một phần tử khủng bối, cô sợ mình đi ngủ trước, ca ca sẽ bị Vương Hải Ny lừa vào chăn của cô nàng.
[Cậu ấy thực sự muốn ngủ cùng mình]
Giang Cần trầm mặc một lúc lâu rồi gập máy tính lại, sau đó hít sâu một hơi, đưa tay kéo cô vào phòng ngủ chính. Vẻ mặt lãnh khốc và nghiêm túc, giống như một sát thủ vô tình.
Thật ra khu phố Phong Hoa không có loại nhà bốn phòng ngủ một phòng khách, hoặc nói đúng hơn là ở thời đại này, kiểu nhà bốn phòng ngủ một phòng khách rất hiếm thấy.
Hắn định là để hai người trong các cô sẽ ngủ chung giường lớn, còn bản thân là chính nhân quân tử sẽ ngủ ở phòng nam hoặc bắc.
Kết quả không biết vì sao, Vương Hải Ny và Cao Văn Tuệ dường như cảm thấy bạn tốt ngủ cùng nhau là chuyện rất bình thường, còn cố ý nhường phòng ngủ chính cho bọn họ.
Chẳng lẽ trong mắt bọn họ, bạn tốt có thể ngủ cùng nhau sao?
Thật cởi mở, Giang Cần xấu hổ thay cho bọn họ.
Hắn nghiêm túc suy nghĩ, trong đầu hỗn loạn, không khỏi đưa tay lên ngực tự hỏi, nếu lát nữa tiểu phú bà này muốn ngủ mình thì phải làm sao? Sau đó hắn tự đưa tay đẩy cửa phòng ngủ chính ra, lại trang trọng mà bật đèn ngủ.
Ánh đèn màu cam ấm áp chiếu xuống, trong phòng dường như có thêm một phần ấm áp.
Phùng Nam Thư bị hắn dắt vào, vẻ mặt có chút ngây thơ, dưới ánh đèn ngũ quan xinh đẹp càng thêm trong veo, đặc biệt là đôi mắt đẹp kia, bởi vì cơn buồn ngủ mà có chút mơ màng.
[Mình muốn ngủ chung chăn với ca ca.]
[Tối nay muốn được ca ca ôm ngủ.]