Giang Cần quay đầu, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô:
- Tối nay cậu ngủ bên trong đi, lỡ như có gì nguy hiểm mình chạy trốn cũng tiện. Con trai con đứa ở bên ngoài, dù đối mặt với bạn tốt nhất thì cũng phải cảnh giác, phỉa tự bảo vệ mình.
- Ngao. - Phùng Nam Thư ngoan ngoãn đáp một tiếng, chui vào trong chăn, cuộn người lại, sau đó còn vén chỗ trống bên cạnh, vỗ vỗ cái gối còn lại.
Lúc này, Giang Cần giống như một chính nhân quân tử, lạnh lùng kéo chăn lên, cũng nằm xuống, lặng lẽ nhắm mắt lại.
Địch bất động, ta bất động.
Vừa rồi ở phòng khách, tiểu phú bà còn buồn ngủ đến mức sắp ngã quỵ, vậy mà lúc này lại không hề buồn ngủ, nhìn chằm chằm Giang Cần hồi lâu, cuối cùng, bàn tay nhỏ bé mềm mại, lạnh lẽo len lén luồn vào trong áo ngủ của Giang Cần.
- Phùng Nam Thư, cậu đang làm gì vậy?
- Mình sờ cơ bụng của cậu. - Tiểu phú bà thỏ thẻ, đôi môi hồng hào mấp máy dưới ánh đèn.
Giang Cần nhắm mắt lại, mặc kệ cô sờ, thầm nghĩ cậu là tiểu yêu tinh, còn có chiêu gì thì cứ việc thi triển đi, ta động đậy coi như thua.
Ta lăn lộn thương trường nhiều năm như vậy, sóng to gió lớn gì chưa từng trải qua…
Lúc này, hắn không khỏi nhớ tới Pháp Hải trong "Thanh Xà: Bạch Xà Truyện", lúc ấy ông ta cũng tự tin như vậy, kết quả cuối cùng lại biến thành Pháp Hải trong Thanh Xà.
Nhưng điều khiến Giang Cần không ngờ tới là, tiểu phú bà sờ tới sờ lui trên bụng hắn một hồi, bản thân cũng thấy hơi mệt, hình như thực sự chỉ muốn ngủ thôi.
Giang Cần thầm nghĩ chỉ có vậy thôi sao? Sau đó, hắn quay đầu nhìn sang, vừa định hỏi cô sao không tiếp tục nữa, chẳng lẽ không đành lòng lừa gạt một chàng trai đẹp trai như vậy sao?
Kết quả là khi chạm đến ánh mắt của tiểu phú bà, hắn đột nhiên ý thức được, mình và cô nhóc ngốc nghếch đáng yêu này đã quen biết nhau bốn năm rồi, từ lần đầu gặp mặt ở thư viện đến bây giờ, không ngờ đã lâu như vậy rồi.
Hắn nhớ trước kia có xem một đoạn video trên mạng, nói về việc một cô gái chia tay bạn trai bốn năm, vừa khóc vừa cười nói, chẳng khác gì mất đi người thân…
Hắn và Phùng Nam Thư, kỳ thực đã sớm không thể tách rời.
Giang Cần mím môi, thầm nghĩ nếu đã là bạn tốt cả đời, bị ngủ cũng không sao. Có một số người chính là như vậy, biết rõ sẽ bị lừa nhưng vẫn cứ lao đầu vào, còn tự nguyện dâng đến tận cửa. Ta chính là chàng trai ngốc nghếch như vậy.
- Phùng Nam Thư.
- Hả?
- Sờ thì phải chịu trách nhiệm đấy. - Nói xong, Giang Cần xoay người đè cô xuống, tháo cúc áo ngủ của Phùng Nam Thư.
Phùng Nam Thư theo phản xạ rụt đầu lại, tiểu tả tiểu hữu lại bị bắt nạt rồi:
- Ca ca, chúng ta như vậy có phải là… hơi mờ ám không?
- Lúc ở rừng cây sao cậu không nói, giờ mới biết mờ ám à?
- Lúc đó chúng ta đâu có nằm chung giường.
- Cậu mua gì ở siêu thị? Mình mong chờ từ nãy đến giờ đấy.
Nghe vậy, Phùng Nam Thư nhớ tới thứ mình đã lén mua ở siêu thị:
- Trước kia thím nói, ngủ với cậu nhất định phải mua cái này, sau đó mình liền mua.
Động tác của Giang Cần khựng lại:
- Vậy nên cậu coi nó là bùa hộ mệnh, cảm thấy chỉ cần mua nó là có thể ngủ với bạn tốt sao? Nhưng mà, cậu mua nó thì phải có trách nhiệm với nó chứ.
Tiểu phú bà ngốc nghếch gật đầu, sau đó đột nhiên run lên, cả người rúc vào lòng ngực Giang Cần:
- Ca ca, cậu là đồ xấu xa.
- Xíu nữa cậu sẽ biết thôi, mình là người tốt.
- Ngày mai mình còn phải đi học…
Cả ngày hôm nay Phùng Nam Thư đều đang suy nghĩ về chuyện ngủ cùng Giang Cần, từ chiều đã bắt đầu chuẩn bị, còn cố ý đi vào phòng tắm nhìn lén, cứ tưởng mình là thợ săn, kết quả bây giờ mới phát hiện, kỳ thực bản thân chỉ là bé thỏ trắng ngốc nghếch chẳng biết gì.
Mà gấu chó suốt ngày tự xưng là chính nhân quân tử, kết quả lại gian xảo hơn cô nhiều.
Cô phát hiện mình bị lừa, uất ức hừ một tiếng trong lòng Giang Cần, hai bàn chân trắng nõn đá lung tung trong chăn.
Giang Cần có chút nóng ruột, bởi vì Phùng Nam Thư thực sự rất mê người, trước kia khi đi công tác chung, hắn cũng không dám ngủ chung giường với cô, chính là sợ nhịn không được mà đem tình bạn tiến hóa.
Sau một lúc lâu, tiểu phú bà bị trêu chọc đến choáng váng, bất giác nhíu mày, hai tay không tự chủ được mà ôm chặt Giang Cần, đáng thương cắn môi, phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
[Nếu tăng cấp lần nữa, sẽ đau, sẽ chảy máu, biết không?]
[Biết làm sao để quen Giang Ái Nam không?]
Lúc này, rất nhiều chuyện cũ giống như những chiếc boomerang, đem tiểu phú bà đánh a a a.
Hai phút sau, trên bàn làm việc gần giường, lớp màng nhựa bên ngoài chiếc hộp màu xanh đã biến mất, cách mở hộp cũng không bình thường như mọi khi mà bị xé toạc ra một lỗ.
Cái lỗ thủng này có hình tam giác, bị xé rách từ giữa, nhìn qua vô cùng thô bạo.
Khi con người làm việc, tâm trạng khác nhau thường sẽ dẫn đến những kết quả khác nhau, mà những kết quả này thường phản ánh tâm trạng của người trong cuộc vào thời khắc đó.
Tiểu phú bà nhân lúc bạn tốt dừng lại, nhẹ nhàng dùng nắm đấm đánh hắn, một giây sau lại cắn môi.
Có lẽ là từ năm thứ hai đại học, Phùng Nam Thư đã quen biết Đinh Tuyết. Bởi vì bạn tốt của hai người đều ở cùng một ký túc xá, nên bọn họ rất thân thiết.
Đinh Tuyết thường xuyên dạy cô rất nhiều thứ, ngay cả cách gọi "ca ca" cũng là học từ Đinh Tuyết.
Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên gọi hắn là "Giang Cần ca ca", mặc dù hắn nghiêm mặt cấm cô gọi như vậy, nhưng thật ra trong mắt tràn ngập vui sướng.
Phùng Nam Thư luôn coi sự lạnh lùng là lớp vỏ bọc bảo vệ mình. Cô thường xuyên bày ra vẻ mặt lạnh lùng, không chút thay đổi, nhưng thực ra cô rất giỏi quan sát biểu cảm của người khác.
Cô có thể nhìn ra, Giang Cần rất thích nghe cô gọi hắn là ca ca.
Sau đó, lá gan của cô dần lớn hơn một chút, bắt đầu có chút nghịch ngợm, giống như muốn gây sự, nhưng chỉ cần cô mở miệng gọi ca ca, Giang Cần sẽ không nỡ lòng nào hung dữ với cô.
Nhưng trên đời này hình như không có gì là tuyệt đối. Lần này, cô gọi ca ca rất nhiều nhưng dường như không có tác dụng, Giang Cần vẫn rất hung dữ.
Ban đầu cô chỉ dám gọi ca ca, đến cuối cùng lại không nhịn được mà gọi lão công…
Tâm trạng phức tạp, khó diễn tả thành lời.
Phùng Nam Thư bị lắc lư đến choáng váng, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào Giang Cần, cũng không biết hắn đang suy nghĩ gì, nhưng lão công mà trước kia không dám gọi, giờ phút này lại liên tục tuôn ra, giống như đôi chân đang quấn lấy hắn không ngừng lắc lư.
Cô, thực sự rất thích Giang Cần.
Tuy rằng cô vẫn chưa hiểu rõ thích là gì, nhưng cô biết mình thích Giang Cần, đây là một bí mật, cô là thiên tài yêu thầm.
Rất lâu sau, ánh bình minh ló dạng sau màn đêm, bầu trời sau cơn mưa được gột rửa sạch sẽ, phía chân trời vẫn còn lưu lại ánh bình minh đỏ rực.
Giang Cần nhìn Phùng Nam Thư đang say giấc nồng bên cạnh, trầm mặc hồi lâu, thầm nghĩ thanh xuân của sinh viên đại học đúng là… không chịu nổi chút kích thích nào.