Cũng giống như một số nam sinh đại học chưa có bạn gái, trên đường nhìn thấy cô gái nào đó ăn mặc hở hang một chút, sau khi về ký túc xá liền không nhịn được mà cuộn người một chút.
- Người xấu.
"?"
Phùng Nam Thư không biết đã tỉnh từ lúc nào, ngây ngốc nhìn hắn:
- Vương Hải Ny không dạy mình cái này…
Giang Cần mím môi:
- Chuyện này phải để bạn tốt dạy mới đúng.
- Gào.
- Mình bế cậu đi tắm nhé?
Phùng Nam Thư trùm chăn kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt:
- Mình tự rửa sau.
Giang Cần ừ một tiếng, sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ, nhanh chóng đi vào phòng vệ sinh.
Lúc này, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny từ phòng bên cạnh đi ra, vẻ mặt khiếp sợ nuốt nước miếng, đi tới cửa phòng ngủ:
- Nam Thư, cậu thực sự lừa được Giang Cần rồi sao?
Phùng Nam Thư xoa xoa khuôn mặt:
- Là Giang Cần lừa tớ, nhưng tớ vẫn nguyện ý làm bạn tốt cả đời với cậu ấy.
- Hả? Nhưng tối hôm qua cậu đã gọi lão công rồi mà!
- Tớ không có.
(*) Chú: Chưa đổi xưng hô, đằng sau còn có!
Tiếng pháo hoa vang cả đêm trong phố Phong Hoa, mà lúc này UnionPay cũng chính thức khai hỏa, các chi nhánh trên toàn quốc đều nhanh chóng hưởng ứng.
Theo lệ thường, Đàm Thanh lại được Giang Cần cử đến Thượng Hải.
Quảng bá UnionPay là một sự kiện trọng đại đối với Multi-group, đặc biệt là ở các thành phố tuyến một, cần phải theo dõi sát sao.
Vì vậy, chiều hôm đó, Giang Cần đã đặc biệt tổ chức một cuộc họp, tự mình giải thích những điểm mấu chốt và khó khăn trong quá trình triển khai.
- Hôm nay tâm trạng ông chủ tốt nha, vừa nói vừa không nhịn được mà cười tủm tỉm.
- Chắc chắn là do bà chủ lại làm nũng.
- Lan Lan tỷ, chị cũng biết.
- Nụ cười của ông chủ có rất nhiều loại, khi đối mặt với thương trường là nụ cười tự tin, khi đối mặt với đối thủ là nụ cười chế giễu, khi định lừa ai đó là nụ cười của chó, nhưng nụ cười ngốc nghếch như vừa nãy, chỉ có thể là vì bà chủ.
Hơn ba giờ chiều, sau khi cuộc họp về UnionPay kết thúc, Giang Cần đang định về với Phùng Nam Thư thì WeChat trên điện thoại liên tục báo tin nhắn mới. Hắn cầm điện thoại lên xem, phát hiện Tào Quảng Vũ share một địa chỉ cho hắn, vị trí hiển thị ngay tại Lâm Xuyên, cách ngõ Phong Hoa chỉ hai còn đường.
- Lão Giang, mấy anh em khởi nghiệp.
"?"
Giang Cần và Tào Quảng Vũ đã không gặp nhau cả kỳ nghỉ hè, nhưng hắn vẫn thường xuyên thấy cậu ta khoe khoang trong nhóm chat, nào là biệt thự, nào là rượu vang đỏ.
Nhưng khởi nghiệp? Khởi nghiệp cái quái gì?
Với bộ não bé bằng hạt đậu của y, trang bức còn không xong thì làm sao mà nghĩ ra được chuyện gì to tát như khởi nghiệp, chắc là giở trò quỷ gì rồi.
Nghĩ vậy, Giang Cần bèn nhắn lại.
Kết quả một giây sau, Tào thiếu gia gửi tới một bức ảnh chụp, bên trong là một cái cửa hàng mặt tiền ngay cạnh đường lớn.
"???"
Giang Cần cầm điện thoại, lái xe đến địa chỉ được gửi, quả nhiên ở tầng trệt tòa nhà văn phòng Hoa Nghiệp, hắn nhìn thấy cảnh tượng y hệt như trong ảnh chụp.
Lúc này, bên trong cửa hàng đang được trang trí, xem tiến độ có lẽ sắp hoàn thành rồi.
Trông vừa giống văn phòng, lại vừa giống quán game, đủ loại phong cách pha trộn, tạo nên một khung cảnh vô cùng kỳ dị.
Lúc này, Tào thiếu gia đang chống nạnh đứng ở cửa, chỉ huy thợ trang trí, còn Chu Siêu thì đứng bên cạnh xem, hình như lại béo lên một vòng.
- Giang ca, cậu đến rồi à?
- Hai người… đang làm cái quái gì vậy?
Tào Quảng Vũ quay đầu nhìn Giang Cần:
- Lão Giang, tôi quyết định khởi nghiệp!
Giang Cần nhìn quanh:
- Cửa hàng còn chưa có biển hiệu, cậu định khởi nghiệp cái quái gì?
- Cậu cũng biết đấy, Đinh Tuyết còn một năm nữa mới tốt nghiệp, tôi muốn ở lại đây với cô ấy. Nhưng trường học không cho tôi học nghiên cứu sinh, sợ tôi nghiên cứu ra bí mật động trời nào đó. Nhưng một năm nay tôi cũng không thể ngồi chơi xơi nước, cho nên tôi quyết định khởi nghiệp.
- Làm gì?
Tào thiếu gia mím môi:
- Chưa nghĩ ra.
Giang Cần ngớ người:
- Cậu chưa nghĩ ra đã cho người ta trang trí rồi?
- Tôi trang trí trước một chút cho có cảm hứng, biết đâu lại nảy ra ý tưởng gì hay ho thì sao? Lão Giang, cậu có gợi ý gì không?
Giang Cần cmn một tiếng, thầm nghĩ người ta đều là nghĩ kỹ muốn mở cửa hàng gì rồi mới đi trang trí, còn cậu thì ngược đời, trang trí xong rồi mới ngồi nghĩ xem nên làm gì.
- Cậu muốn mở công ty hay là kinh doanh?
- Cái nào cũng được, tôi không có ý kiến gì hết, đều nghe theo cậu.
Chu Siêu không nhịn được lên tiếng:
- Mùa hè này, mỗi lần Tào ca khoe khoang trong nhóm chat là y như rằng đụng phải Trang Thần. Cậu ta thì lúc nào cũng veston, giày da bóng loáng, không phải đi uống cà phê thì là đi ăn đồ Tây, khiến cho Tào ca tức chết, thế là thề phải khởi nghiệp cho bằng được.
Khóe miệng Giang Cần giật giật, thầm nghĩ thì ra là vậy, đúng là phong cách của lão Tào…
Khởi nghiệp thì không có gì đáng nói, nhưng nhất định không thể để cho người khác vượt mặt.
- Trang Thần khởi nghiệp cái gì vậy?
- Không biết nữa, nhưng lúc nào cũng thấy cậu ta veston, giày da, lúc xem tài liệu cũng toàn là tiếng Anh. Lần trước còn đăng ảnh chụp chung với một đám người nước ngoài, nhìn sang chảnh lắm.
Giang Cần há hốc mồm:
- Đều tại tôi khởi nghiệp thành công, nên cậu ta mới bị ám ảnh như vậy đúng không?
Chu Siêu gật đầu:
- Tôi cảm thấy có lý đấy.
- Đúng rồi, không phải cậu về quê rồi sao? Sao lại ở đây?
- Nghỉ hè ở nhà thoải mái thì thoải mái thật, nhưng mà Tào ca gọi điện thoại cho tôi ngày tám lần, nói muốn bàn bạc chuyện đại sự, tôi chịu hết nổi nên mới lên đây. Ai ngờ vừa lên, cậu ta liền hỏi: định khởi nghiệp, cậu có ý kiến gì không.
- Chuyện hệ trọng như vậy, đáng lẽ cậu ta phải bàn bạc với tôi trước chứ.
Chu Siêu liếc nhìn Tào Quảng Vũ đang bận rộn edit bài đăng vòng bạn bè:
- Tôi đoán, Tào ca muốn phun cậu thôi.
Đang nói chuyện, Nhâm Tự Cường cũng cưỡi chiếc xe đạp điện chạy tới. Sau khi tốt nghiệp, y được Giang Cần sắp xếp vào Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, quản lý quỹ Kim Ti Nam, phụ trách công tác huy động vốn cho các thương hiệu chiến lược, coi như là người trong ngành.
Lúc nãy còn đang trong giờ làm, y thấy Tào thiếu gia chia sẻ ảnh, liền vội vàng chạy tới góp vui.
- Đậu má, Tào ca, cậu làm thật à? Công ty gì vậy?
- Chưa nghĩ ra. Lão Nhâm, cậu có ý tưởng gì không?
Nhâm Tự Cường ngẩn người một lúc, sau đó nghe Chu Siêu giải thích, nói là Tào Quảng Vũ bị Trang Thần kích thích nên mới muốn khởi nghiệp, y mới bừng tỉnh đại ngộ, thầm khen không hổ là Tào thiếu gia.
Sau đó, Nhâm Tự Cường quay sang Giang Cần:
- Giang ca, dạo này cậu thế nào rồi?
- Tôi…
Nghe được câu này, Tào thiếu gia nín thở, còn Chu Siêu cũng bất giác ngẩng đầu, thầm nghĩ đến đoạn vả mặt quen thuộc rồi.
Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là, Giang Cần lại ấp úng không nói nên lời.
Kỳ nghỉ hè này hắn làm rất nhiều chuyện, mua giấy phép thanh toán, thành lập UnionPay, còn vạch ra kế hoạch Douyin cho hai năm sau.