(*) Chú: tương kính như tân: ám chỉ tình trạng vợ chồng son thường đối đãi nhau như khách
Nhưng nếu bắt hắn nhớ lại, thì trong đầu hắn cũng chỉ có duy nhất một chuyện.
Tối hôm qua, nhất thời không kiềm chế được, đã ăn sạch cô bạn tốt rồi…
Giang Cần nhớ lại đêm mưa hôm qua, tiểu phú bà ôm chặt lấy hắn, vừa khóc nức nở vừa gọi "lão công", vành tai hắn bất giác nóng lên.
Nói thật, tối hôm qua, khi nhìn thấy chiếc hộp đựng ba con sói kia, Giang Cần đã đứng ngồi không yên, ăn cơm cũng không ngon.
Hắn cố gắng chịu đựng đến tối, thấy tiểu phú bà không ngủ, đang đợi mình, Giang Cần liền đưa cô vào phòng ngủ chính. Nhưng cho đến tận lúc lên giường, hắn vẫn tự nhủ phải giữ vững lễ nghĩa, phải cho tiểu phú bà biết thế nào là chính nhân quân tử.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp sức hấp dẫn chết người của Phùng Nam Thư khi ở trên giường, cũng đánh giá thấp nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Và rồi, hắn đã ăn sạch cô bạn tốt của mình.
Suốt cả ngày hôm nay, Giang Cần vẫn chưa hết bối rối, cho nên lúc họp hành cũng hơi mất tập trung. Còn tiểu phú bà hình như cũng bị hắn làm hỏng rồi, liên tục gửi bom qua WeChat của hắn.
- Giang ca?
"?"
Giang Cần hoàn hồn:
- À, không có gì, dạo này tôi cũng không làm gì cả.
Tào thiếu gia vốn đã mang mũ phòng hộ chịu lực phun cực mạnh, nghe vậy liền lặng lẽ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn Giang Cần.
A, bình an vô sự?
Từ chỗ Tào thiếu gia trở về, Giang Cần đến tiểu khu Phong Hoa, đi thẳng lên căn hộ 101. Vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đang nằm vật vờ trên ghế sofa.
còn Phùng Nam Thư ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, nhìn thấy Giang Cần liền đỏ mặt.
Ngoài ra, còn có một"nhân vật nữa, đó là một chú chó mập mạp, người đầy bùn đất đang ngồi chễm chệ ở phòng khách, vẻ mặt như đang nói: Thật là hú hồn, hôm nay cẩu gia ta lại sống sót.
- Chuyện gì thế này?
- Bọn tôi thay Phùng Nam Thư đi tìm chó cả ngày…
"?"
Cao Văn Tuệ ngồi dậy:
- Cô ấy nghỉ một ngày, lúc nãy đòi ra ngoài dắt chó đi dạo, kết quả vừa ra khỏi cửa đã để sổng chó.
Giang Cần quay sang Phùng Nam Thư:
- Sao cậu lại để sổng chó?
- Mình… mình hơi xấu hổ, đầu óc trống rỗng, lúc hoàn hồn thì nó đã chạy mất rồi.
Giang Cần nhíu mày:
- Cậu xấu hổ cái gì?
Phùng Nam Thư mím môi, ghé sát tai hắn:
- Lúc bước đi, mình cứ có cảm giác cậu vẫn còn ở bên trong…
Giang Cần hít sâu một hơi: "!"
- Ca ca đừng sợ, hôm nay mình vẫn dám làm.
Giang Cần suýt nữa thì sặc nước miếng:
- Cậu… không thể lúc nào cũng câu bạn tốt của cậu như vậy được, như vậy thì không phải là bạn tốt nữa.
Phùng Nam Thư nheo mắt:
- Thôi vậy, hơn nữa Vương Hải Ny nói, bạn tốt với nhau thì có thể làm như vậy mỗi ngày.
- Thần Bạn Tốt sẽ không tin, thẩm phán cũng sẽ không chấp nhận lời biện hộ như vậy…
- Giang Cần, mình hơi đói, vẫn chưa ăn cơm.
- Cậu ngồi đó đi, mình đi thay quần áo, rồi ra ngoài mua chút đồ ăn về. Tối nay có thể lão Tào và hai người kia sẽ đến đây.
Giang Cần đứng dậy, đi vào phòng ngủ chính thay quần áo, phát hiện ga giường đã được thay mới.
Phùng Nam Thư quay sang nhìn Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny:
- Hình như ca ca không nhận ra tâm tư không bạn bè của tớ.
"???"
Cao Văn Tuệ trợn tròn mắt, ngu cả người, thầm nghĩ không nhận ra cái quỷ ấy, hai người đã làm hết chuyện rồi, ok?
Bình thường mà nói, chẳng phải Giang Cần sẽ nắm tay cậu, sau một hồi thề non hẹn biển thì ấn định ngày kết hôn sao? Hoặc là cậu sẽ hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, bắt hắn chịu trách nhiệm?
Còn Vương Hải Ny thì như có điều suy nghĩ, chớp chớp mắt, như thể vừa phát hiện ra một chân lý mới về tình yêu.
Sau đó, bọn Tào thiếu gia đến Phong Hoa, ăn tối ở chỗ Giang Cần. Trong lúc ăn, y vẫn không ngừng suy nghĩ xem mình nên làm gì.
Tuy nhiên, tâm điểm chú ý của Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny lại không nằm ở chuyện này, mà là mối quan hệ giữa Phùng Nam Thư và Giang Cần.
Bọn họ phát hiện ra dường như có gì đó khác lạ giữa hai người này. Lúc ăn cơm không nắm tay nhau, thỉnh thoảng còn không dám nhìn đối phương, không còn dính lấy nhau như trước nữa.
Đặc biệt là Giang Cần, cố tình tỏ ra mình là chính nhân quân tử, còn không thèm gắp thức ăn cho tiểu phú bà nữa.
Còn Phùng Nam Thư, lúc nào cũng lạnh lùng, như thể một vị tiên nữ không màng thế sự.
- Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
- Chuyện gì cơ?
Vương Hải Ny ghé sát tai Cao Văn Tuệ:
- Lúc trước, trong câu lạc bộ tớ có một người bạn cũng mập mờ với một cô gái, kết quả là vào đêm Giáng sinh, do uống quá chén nên hai người đã vượt rào. Sau đó, không những không yêu đương, mà bọn họ còn ngày càng xa cách, cuối cùng trở thành người xa lạ.
Cao Văn Tuệ mở to hai mắt:
- Không thể nào?
- Sao lại không thể, dù sao thì quan hệ cũng đã khác, dựa theo cách chung sống trước kia chắc chắn sẽ rất kỳ cục.
Vừa lúc hai người đang xì xào bàn tán, Tào thiếu gia cũng nhận ra có gì đó không ổn:
- Lão Giang, cậu với bạn học Phùng cãi nhau à?
Giang Cần sững sờ:
- Không có.
- Vậy sao cậu không gắp thức ăn cho cô ấy?
- Cần cậu quan tâm à.
Tào thiếu gia bĩu môi, thầm nghĩ sao tự dưng lại nổi nóng, sau đó cúi đầu bấm điện thoại, lên Baidu tìm kiếm [dự án khởi nghiệp dành cho giới trẻ].
Ba Tào đang ở độ tuổi sung sức, ít nhất cũng phải phấn đấu thêm hai mươi năm nữa mới đến lượt y tiếp quản. Tào Quảng Vũ muốn tự mình khởi nghiệp cũng là chuyện tốt, thành công hay không không quan trọng, ít nhất cũng có thêm kinh nghiệm, hiểu được kinh doanh không phải là chuyện dễ dàng.
Tuy nhiên, với tính cách của y, ngay cả làm gì cũng chưa biết mà đã thuê văn phòng để trang bức thì quả thật hiếm lạ.
Nửa tiếng sau, mọi người ăn cơm xong, Tào thiếu gia, Chu Siêu và Nhâm Tự Cường chào tạm biệt rồi ra về.
Hiện tại, Nhâm Tự Cường đang ở ký túc xá đơn, còn Tào thiếu gia và Chu Siêu ở khách sạn. Sau đó, ba người bàn bạc, quyết định thuê một căn phòng gần đó, tiện bề khởi nghiệp.
Sau khi tiễn ba người bọn họ, Giang Cần và Phùng Nam Thư lần lượt đi rửa mặt. Trước khi vào phòng tắm, Giang Cần còn không cho Phùng Nam Thư nhìn.
Phùng Nam Thư cũng lạnh lùng hừ một tiếng, lúc thay quần áo cũng không cho Giang Cần nhìn.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đứng bên cạnh, ngơ ngác nhìn hai người, thầm nghĩ chẳng lẽ bọn họ lại nghĩ ra cách chơi gì mới?
- Nam Thư, hai người làm sao vậy?
"Ca ca nói tối hôm qua hai chúng ta đã phạm quy, sau này không thể như vậy nữa, phải tương kính như tân, cho dù ngủ chung giường cũng không được có ý nghĩ không bạn bè.
"?"
Phùng Nam Thư tắm rửa xong, thay bộ đồ ngủ bằng lụa, làn da trắng nõn nà không chê vào đâu được, đôi chân thon dài thậm chí còn đẹp hơn cả người mẫu.
Cô vốn đã xinh đẹp động lòng người, nay lại càng thêm phần quyến rũ với mái tóc ướt át, tựa như một nàng bạch phú mỹ vừa tắm xong.
Hơn mười giờ tối, Cao Văn Tuệ vẫn ngồi trong phòng khách viết lách, Vương Hải Ny trở về phòng đắp mặt nạ, còn Giang Cần và Phùng Nam Thư thì ngồi xem tivi, nhưng khung cảnh lại vô cùng kỳ quái.
- Bạn học Phùng, cậu muốn xem gì?
- Cái gì cũng được, cảm ơn bạn học Giang.