Sau tết Trùng Dương, hắn đi công tác khắp nơi, tự mình chỉ đạo công tác quảng bá UnionPay ở các thành phố tuyến một.
Một tuần sau, tiết trời dần vào thu, các trung tâm thương mại Vạn Chúng ở bốn thành phố lớn đồng loạt treo biển hiệu ưu tiên thanh toán bằng UnionPay, đưa ra nhiều chương trình ưu đãi hấp dẫn.
Khu thương mại Hỉ Hán Hà Thanh cũng toàn diện kết nối với UnionPay, một mặt hàng thậm chí có hai mức giá, một là giá gốc, hai là giá UnionPay.
Sau đó, hệ thống thẻ thành viên vốn có của Hỉ Hán Hà Thanh chính thức được sáp nhập vào Multi-group UnionPay.
Từ Thứ Hai điên cuồng đến Thứ Sáu điên cuồng… Toàn bộ thị trường như thể bị UnionPay "nhào vắt".
Vào một đêm khuya, khi thủ đô lên đèn rực rỡ, trên đường phố Sanlitun dựng lên hai màn hình LED cực lớn, bên trái là Alipay, bên phải là UnionPay, hai màu xanh lam và vàng chói lọi đan xen dưới bầu trời đêm.
Tủ kính thủy tinh ven đường phản chiếu ánh đèn, toàn bộ thế giới như thể chỉ còn lại hai màu sắc đại diện cho Alipay và UnionPay.
- Thật ra tôi như có cảm giác tịch mịch.
Giang Cần cùng Diêu Thịnh Đông đi dạo trên đường phố Sanlitun, nhìn khung cảnh náo nhiệt xung quanh, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi niềm khó tả.
Diêu Thịnh Đông ngơ ngác:
- Ông chủ, sao lại nói vậy?
- Trước đây ra ngoài ăn cơm còn có thể dùng phiếu giảm giá của DianPing, vậy mà bây giờ… Chỉ có thể dùng phiếu của chính mình.
"???"
Giang Cần tìm một quán lẩu, vừa định bước vào thì lại bắt gặp một người quen.
Người đối diện mặc âu phục giày da, tóc chải bóng mượt, khi nhìn thấy Giang Cần cũng hơi sửng sốt, ánh mắt có chút né tránh.
…
- Chấn Hào, sao thế?
- À, không có gì, tôi đi tính tiền, hai người ra đón xe trước đi. -
Người đàn ông mặc âu phục chính là Chu Chấn Hào, người tiên phong trong lĩnh vực mua nhóm năm đó. Lúc này gặp lại, y dường như không còn vẻ kiêu ngạo như xưa nữa.
Hiện tại y đang hùn vốn với người khác, mở một trang web cho thuê nhà, nhưng áp lực cạnh tranh rất lớn. Đến mùa thuê, y thậm chí còn phải tự mình dẫn khách đi tìm phòng.
Nhớ năm ấy, y tự xưng có thể chia năm năm cùng Giang Cần trong cuộc chiến mua nhóm. Sau khi Tùy Tâm Đoàn bán đổ bán tháo, y lại giận Diệp Tử Khanh và Thôi Y Đình tình nguyện xin ý kiến từ Giang Cần chứ không nghe theo sắp đặt của y. Bây giờ nhớ lại, có cảm giác như bùng tỉnh như mộng.
Chu Chấn Hào không có ý định chào hỏi, giả vờ như không quen biết Giang Cần, lấy điện thoại di động ra.
Thế nhưng, ngay khi y định mở UnionPay để thanh toán, tay y đột nhiên khựng lại, sau đó lướt sang trang tiếp theo, mở Alipay.
Không cần ưu đãi của UnionPay, có lẽ chính là lòng tự tôn cuối cùng của y lúc này.
Sau khi thanh toán xong, Chu Chấn Hào lướt qua vai Giang Cần, đi ra ngoài. Y ngẩng đầu nhìn logo Multi-group UnionPay khổng lồ trên màn hình LED, cảm giác chênh lệch trong lòng mãi không thể bình tĩnh lại được.
Năm đó chỉ là một trang web mua nhóm nhỏ bé ở khu đô thị đại học, vậy mà bốn năm sau đã có thể cạnh tranh sòng phẳng với Alibaba.
- Ông chủ, người ban nãy là ai vậy? - Diêu Thịnh Đông tò mò hỏi.
- Không có ai, bạn của bạn bè thôi, không thân.
Giang Cần tìm một bàn trống ngồi xuống, lấy điện thoại di động ra gõ một tin nhắn.
"Vừa mới xử lý xong công việc, đang cùng Diêu Thịnh Đông ăn cơm ở Sanlitun, không có con gái, over."
Tin nhắn gửi đi không lâu sau, đối phương liền hồi âm.
"Đang học chuyên ngành, ở tòa nhà mới của Học viện Tài chính, trong lớp có con trai, nhưng không có ai đẹp trai, over."
"…"
Nhìn tin nhắn, Giang Cần không khỏi bật cười.
Không khí mùa thu càng lúc càng đậm nét, những tán lá phong đỏ rực ngày nào giờ đã ngả sang màu vàng úa, ánh nắng ban mai le lói xuyên qua kẽ lá, vương vãi trên con đường học viện số 2 lát gạch.
Mấy năm nay Học viện Tài chính phát triển vượt bậc, ngay cả khu ký túc xá và giảng đường dành cho nghiên cứu sinh cũng được xây dựng riêng biệt, quả thực giàu nứt đổ vách.
Lúc này, tại phòng 203, tòa nhà nghiên cứu sinh, trước giờ học chuyên ngành, sinh viên ai nấy đều đang mải mê với công việc riêng.
Người thì đeo tai nghe xem phim, người thì chăm chú tô vẽ cho bộ móng tay thêm phần xinh xắn, đám con trai thì bàn tán sôi nổi về trận bóng tối qua, còn có người lại lặng lẽ lướt điện thoại.
Khái niệm lớp học ở bậc nghiên cứu sinh khá mờ nhạt, bởi sinh viên cùng lớp nhưng lại theo học các giáo sư khác nhau, mối liên kết giữa những người cùng chuyên ngành có phần gắn bó hơn là bạn cùng lớp.
Môn chuyên ngành tài chính mỗi tuần có tám tiết, chia đều ra thì mỗi ngày chưa đến hai tiết, vì vậy sau hơn hai tháng khai giảng, mọi người vẫn chưa thực sự quen biết nhau.
Thực ra đây cũng là điều dễ hiểu, có những người sau khi tốt nghiệp, thậm chí còn không nhớ rõ trong lớp có bao nhiêu người, thường chỉ chơi với một nhóm bạn thân thiết mà thôi.
- Cậu nói xem, chuyện tận thế có thật không?
- Vô lý.
- Người Maya thật sự rất bí ẩn…
- Nếu tận thế là thật, trước ngày 21 tháng 12, tôi nhất định phải tìm được bạn trai.
Gần đến mùa đông năm 2012, lời tiên tri của người Maya bất ngờ bùng nổ trên mạng xã hội, được lan truyền với tốc độ chóng mặt, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trên khắp các mặt báo.
Cách đây không lâu, một trận mưa đá bất ngờ đổ xuống miền Bắc, cũng bị cho là một trong những dấu hiệu của ngày tận thế.
Chưa kể đến việc hộp điện ở tòa nhà cũ của Lâm Đại bỗng dưng bốc cháy, cũng bị đồn thổi là điềm báo tận thế.
Internet phát triển, selt-media cũng liên tục thổi phồng, khiến cho khái niệm "tận thế" không còn đáng sợ như trước nữa, mà ngược lại, nó giống như một chủ đề để cư dân mạng thoả sức bung lụa.
Nhưng ngay lúc này, một bóng hình xinh đẹp từ hành lang bước vào, nhẹ nhàng lướt qua những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua khung cửa sổ, tiến về phía lớp học.
Âm thanh bàn tán trong lớp bỗng chốc nhỏ dần, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô gái ấy.
- Đẹp thật đấy, càng nhìn càng xinh…
- Cô ấy tên gì nhỉ?
- Phùng Nam Thư.
Hôm nay, tiểu phú bà diện một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi kết hợp cùng quần jean xanh nhạt, mái tóc dài được buộc gọn gàng thành đuôi ngựa cao, để lộ chiếc cổ thon dài, trắng ngần. Đôi mắt to tròn, long lanh ẩn chứa nét ngây thơ trong sáng, nhưng thần thái lại toát lên vẻ lạnh lùng, kiêu kỳ, khí chất bạch phú mỹ chẳng thể giấu đi đâu được.
Chẳng ai có thể quên khoảnh khắc Phùng Nam Thư xuất hiện trong lễ khai giảng, lúc ấy, cô đứng trong hàng ngũ tân sinh viên, không ồn ào, náo nhiệt, nhưng với nhan sắc nổi bật như vậy, chẳng ai có thể lờ cô đi được.
- Ê, say nắng rồi à?
Tạ Tử Di ngồi bàn thứ ba huých nhẹ vào lưng Lư Văn Hạo đang ngồi phía trước, khóe miệng nhếch lên đầy ngạo kiều.
Trương Thục Nhã, bạn thân của Tạ Tử Di thấy vậy liền che miệng cười trộm.
Lư Văn Hạo là một chàng trai khá điển trai, phong độ ngời ngời, vừa nhìn đã biết xuất thân từ gia đình giàu có, thuộc tuýp con trai chất lượng cao.
Tạ Tử Di cũng có ý với anh chàng này, hơn hai tháng nay, hai người đã hẹn hò ăn cơm không dưới năm lần.
Tuy nhiên, Lư Văn Hạo không phải là người đàn ông của gia đình, chỉ trong một thời gian ngắn, anh chàng đã dính đến ba vụ bê bối tình ái, trong đó có cả một cô chị khóa trên đang làm trợ giảng, đúng là tra nam chính hiệu.
Nhưng con trai càng hư hỏng lại càng thu hút phụ nữ, quả thực rất kỳ lạ.