- Có ý gì với mỹ nhân họ Phùng à? Muốn WeChat không, để tôi cho.
- Cậu quen cô ấy à?
- Không quen, nhưng bọn tôi chung một giáo viên hướng dẫn, trước đó còn bị kéo chung một nhóm thảo luận.
Tạ Tử Di cũng là một cô gái xinh đẹp, cô luôn tự tin vào nhan sắc của mình, nhưng sau khi gặp Phùng Nam Thư, cô bỗng cảm thấy tự ti.
Người vốn sợ so sánh. Một khi đem ra so, nhan sắc của cô bỗng trở nên bình thường.
- Nhưng mà hình như cô ấy có bạn trai rồi, lần trước tôi đi học, lúc vào nhà vệ sinh thấy cô ấy đang nhắn tin với một bạn nam, ghi chú là gấu chó lớn.
Lư Văn Hạo khựng lại:
- Vậy cũng được coi là có bạn trai?
Trương Thục Nhã không nhịn được lên tiếng:
- Theo như góc nhìn của con gái bọn tôi, thì ba chữ gấu chó lớn kia chẳng khác nào là lão công đâu.
- Không thể nào? Tôi mà có bạn gái xinh đẹp như vậy, còn không phải ngày nào cũng phải ‘thủ’ bên cạnh sao?
- Vậy cậu đi mà ‘thủ’ cô ấy đi.
Tạ Tử Di lườm anh chàng một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía Phùng Nam Thư đang ngồi bên cửa sổ.
Cô nàng ngồi nơi đó, tay cầm bút, chăm chú ghi chép gì đó lên một tập tài liệu. Ánh nắng dịu dàng chiếu lên người cô, càng làm tôn lên vẻ đẹp thanh tao, thuần khiết, khiến cho Tạ Tử Di vốn là người hay ghen tị cũng phải xiêu lòng.
Thật khó có thể tưởng tượng được, một cô gái xinh đẹp, xuất chúng như Phùng Nam Thư lại có bạn trai, không biết chàng trai nào may mắn đến vậy, có thể chinh phục được trái tim của cô ấy.
Đúng lúc này, một anh chàng mặc đồng phục giao hàng màu vàng len lén đi vào lớp, nhanh tay phát tờ rơi cho mọi người, sau đó vội vàng rời đi.
Trên tờ rơi là quảng cáo về UnionPay – ứng dụng thanh toán trực tuyến đang làm mưa làm gió trong giới sinh viên, có vẻ như bọn họ đang làm hoạt động.
- Tử Di, tôi đi vệ sinh đây, cậu có đi không? - Trương Thục Nhã bỗng đứng dậy.
Tạ Tử Di hoàn hồn, liếc nhìn Lư Văn Hạo:
- Tôi không đi, vừa mới đi rồi.
- Ừ vậy thôi.
Nhìn theo bóng dáng Trương Thục Nhã khuất sau cánh cửa, Tạ Tử Di lại huých nhẹ vào người Lư Văn Hạo:
- Cậu dùng UnionPay chưa?
Lư Văn Hạo có chút ngạo mạn:
- Chưa, tôi không hay ăn uống ở trường, cũng ít gọi đồ ăn.
- Nghe nói UnionPay là do Giang Cần tạo ra, hình như hắn cũng là nghiên cứu sinh của Lâm Đại, vậy mà đã ba tháng rồi, tôi vẫn chưa gặp qua người thật bao giờ.
- Giang Cần chỉ là chiêu trò để thu hút sinh viên thôi, cậu thực sự nghĩ là sẽ có cơ hội gặp được hắn sao?
Giang Cần tốt nghiệp chính quy bốn năm, một tay gây dựng nên đế chế Multi-group hùng mạnh, danh tiếng hiển hách trong giới sinh viên.
Mà Lâm Đại là nơi Giang Cần từng theo học, lại còn lấy hắn làm hình mẫu để thu hút sinh viên, nên khi đỗ vào đây, ai nấy đều mong muốn được gặp thần tượng một lần.
Thậm chí, có cô gái còn mơ mộng viển vông rằng, mình đang tóc dài bay múa mà đạp xe trong sân trường, kết quả vô tình đâm phải một chiếc xe sang, và rồi nhìn thấy Giang Cần vẻ mặt cao lãnh bước xuống.
Cô nàng ngẩng đầu lên, cool ngầu thốt ra câu: Anh muốn thế nào? Cùng lắm thì tôi lấy thân báo đáp. Sau đó bị ép gả vào hào môn…
Nhưng thực tế thì, Giang Cần nào có đi học.
Đúng lúc này, Trương Thục Nhã đi vệ sinh trở về, vội vàng chạy đến chỗ hai người bạn, hạ giọng:
- Đoán xem tôi vừa phát hiện ra chuyện gì?
- Hả?
- Lúc nãy cậu không phải tò mò, không biết Phùng Nam Thư lúc nào cũng cầm theo một xấp tài liệu dày cộm tô tô vẽ vẽ cái gì sao? Tôi vừa liếc qua, các cậu đoán xem đó là gì?
Lư Văn Hạo đang định quay đi, nghe vậy liền tò mò quay đầu lại:
- Là cái gì?
- Đơn xin điều chỉnh giá cả cho mùa khuyến mãi của Hỉ Điềm.
"?"
- Ý cậu là Phùng Nam Thư đang làm việc ở Hỉ Điềm?
Tạ Tử Di cho rằng Phùng Nam Thư làm thêm ở Hỉ Điềm, kiểu chuyện này cũng không có gì lạ, bởi vì có rất nhiều nghiên cứu sinh vừa học vừa làm thêm, thậm chí có người đã ba, bốn mươi tuổi vẫn đi học.
Tuy nhiên, điều mà Trương Thục Nhã không biết, đó là Phùng Nam Thư không phải đang viết đơn xin điều chỉnh giá, mà là đang… phê duyệt.
Nửa tiếng sau, tiết học co sở ngành năm nhất cao học kết thúc.
Tạ Tử Di và Trương Thục Nhã nắm tay nhau bước ra khỏi lớp, sau đó nhìn thấy mấy giáo viên phòng giáo vụ đi ngang qua, người nào người nấy đều gật đầu chào Phùng Nam Thư, còn cô thì lại mỉm cười dịu dàng đáp lễ, toát lên phong thái ung dung, cao quý của một vị phu nhân giàu có.
Tạ Tử Di khẽ nhíu mày, ánh mắt hiện lên tia khó hiểu.
Vài ngày sau, Hỉ Điềm chính thức tung ra chương trình khuyến mãi, kết hợp với hoạt động quảng bá của UnionPay, nhằm thu hút thêm người dùng cho hệ thống Multi-group.
Tuệ Tuệ Tử... Phải mệt chết.
Vương Hải Ny cũng không kém.
Trong mắt bọn họ, Phùng Nam Thư chính là ác ma đội lốt thiên thần, lúc nào cũng chỉ biết đến lão công, chẳng quan tâm gì đến bạn bè.
Tuy nhiên, miệng của hai người lại rất cứng, vẫn luôn hiểu nhưng giả bộ hồ đồ, lúc nào cũng bạn học Phùng, bạn học Giang, cư xử đúng mực như những người bạn bình thường.
Nếu không phải tường nhà Phong Hoa cách âm kém, mỗi đêm đều có thể nghe thấy tiếng vật lộn kịch liệt từ phòng bên cạnh, thì có lẽ Cao Văn Tuệ đã tin lời nói dối ấy.
- Nam Thư, bao giờ chồng cậu về? Tớ muốn xin nghỉ việc, đơn hàng nhiều quá, làm không xuể nữa rồi. Tôi còn phải xem báo cáo, lên chương trễ còn bị mắng…
- Tớ cũng không rõ bạn học ‘chồng tớ’ khi nào về.
Phùng Nam Thư ngồi ở quầy bar của Hỉ Điềm, hai tay chống cằm, chăm chú lướt xem vòng bạn bè của Giang Cần.
Sau tết Trùng Dương, UnionPay chính thức triển khai kế hoạch quảng bá thanh toán ngoại tuyến, Giang Cần phải đích thân đến các thành phố lớn để giám sát, đến nay đã được một tuần rồi.
Cô ngủ một mình có chút không quen, lúc nào cũng ngóng Giang Cần.
Đúng lúc này, chuông gió trước cửa hàng vang lên leng keng báo hiệu có khách, Tạ Tử Di và Trương Thục Nhã bước vào, gọi hai ly trà sữa, đang định tìm chỗ ngồi thì bất ngờ nhìn thấy Phùng Nam Thư.
Dù sao cũng là bạn cùng lớp, Tạ Tử Di và Trương Thục Nhà liền tiến lại gần chào hỏi.
Phùng Nam Thư dịu dàng đáp lại một câu, sau đó nói với Cao Văn Tuệ miễn phí cho hai người bạn, khiến Tạ Tử Di không khỏi ngạc nhiên.
Tuy nhiên, sau khi nghe Cao Văn Tuệ giới thiệu là bạn thân của Phùng Nam Thư, cô nàng liền hiểu ra.
- À đúng rồi, Lư Văn Hạo lớp chúng ta xin WeChat của cậu chưa?
- Là ai.
- Là anh chàng đẹp trai nhất lớp chúng ta đó, bình thường đi học hay ngồi ở bàn trên tôi.
Phùng Nam Thư nhìn Tạ Tử Di, thản nhiên đáp:
- Lớp chúng ta không có ai đẹp trai cả, nhưng nhà tôi thì có.
Tạ Tử Di: "?"
Rời khỏi Hỉ Điềm, Tạ Tử Di và Trương Thục Nhã quay trở về ký túc xá, sau đó nhìn thấy một chiếc Mercedes-Benz màu bạc lao vút đi.
- Hình như là xe của Lư Văn Hạo…
Sau khi xin WeChat của Phùng Nam Thư, Lư Văn Hạo gửi lời mời kết bạn mấy lần, nhưng đều bị từ chối phũ phàng. Căn bản là cạn lời, nhưng lại không hề nhụt chí.