Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1394: CHƯƠNG 1393: CHỒNG ZỀ… (3)

Trong mắt y, con gái có lạnh lùng hơn nữa thì sau vài lần rảnh rỗi hẹn ra ngoài hóng gió một chút, theo đuổi chẳng có gì khó, huống chi bây giờ là Mercedes.

Vì vậy, ngày hôm sau, Lư Văn Hạo lại lên đồ bảnh bao, lái xế hộp đến trường, tay còn không quên xoay xoay chùm chìa khóa, vẻ mặt bố đây là phú nhị đại hiện rõ mồn một, khiến ai nấy đều phải ngoái nhìn.

Sau đó, y lên Multi-group bao trà sữa cho cả lớp, đồng thời áp dụng một số chiến lược nho nhỏ.

Nếu những người khác đều được nhận trà sữa vị truyền thống, thì riêng Phùng Nam Thư lại được nhận một ly trà sữa vị Tỏ tình – món đồ uống đắt nhất của Hỉ Điềm, Lư Văn Hạo định bụng sẽ đưa cho cô trước mặt mọi người.

- Lư thiếu gia, trà sữa của cậu bao giờ đến?

- Năm phút nữa giao đến.

- Lần này đúng là dốc hết cả vốn nhỉ, vừa lái xế hộp, vừa bao trà sữa cả lớp, cô gái nào mà chẳng đổ rầm rầm, làm con nhà giàu sướng thật.

Lư Văn Hạo mỉm cười đắc ý, tay xoay xoay cây bút.

Rất nhanh, Phùng Nam Thư đến lớp, sớm hơn trà sữa một chút, nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên, đó là hôm nay, cô nàng trông có vẻ khác hẳn mọi ngày.

Nếu như mọi khi, Phùng Nam Thư luôn mang vẻ mặt lạnh lùng, khó gần, thì hôm nay, cô lại nhoẻn miệng cười, ánh mắt linh động, rạng rỡ.

Tâm trạng con người có thể nhìn ra qua nét mặt, ai nấy đều cảm thấy hôm nay Phùng Nam Thư như biến thành một người khác, từ cô nàng lạnh lùng, kiêu kỳ, bỗng chốc trở nên đáng yêu, dễ gần.

- Ai gọi trà sữa vậy?

Cao Văn Tuệ vừa đi theo sau nhân viên giao hàng, vừa cất giọng hỏi.

Bao nhiêu năm làm quản lý ở Hỉ Điềm, đây là lần đầu tiên cô gặp phải ‘oan chủng’ bao trà sữa cả lớp như vậy, đúng là tức chết người mà.

Anh chàng nhân viên giao hàng trong trường cũng ngượng ngùng, không thể cầm hết.

Cao Văn Tuệ định bụng tranh thủ đi dạo một vòng cho khuây khỏa, tìm thêm chút cảm hứng để viết chương mới, nên tiện thể giúp anh chàng này đi giao trà sữa, cũng tiện thể đón Phùng Nam Thư tan học.

Lư Văn Hạo giơ tay lên.

- Tôi, là tôi gọi, mời cả lớp uống trà sữa.

- Oan chủng.

"?"

Tạ Tử Di và Cao Văn Tuệ cũng coi như quen biết, cô liếc nhìn hỏi:

- Hôm nay trông Phùng Nam Thư có vẻ khác mọi ngày nhỉ.

Cao Văn Tuệ nhướn mày:

- Sao cơ?

- Bình thường chẳng bao giờ thấy cô ấy cười, sao hôm nay lại vui vẻ thế?

- Hôm nay chồng cô ấy về, từ tối qua đến giờ cứ thấp thỏm, nôn nao, cả đêm trằn trọc không ngủ được, cứ lôi tôi đi xem phim, không hiểu sao lại có tinh thần như vậy.

Nghe vậy, mọi người đều ngẩn người.

Lư Văn Hạo đang lựa ly trà sữa, nghe xong cũng nhíu mày.

Còn Trương Thục Nhã thì thốt lên:

- Lần trước ở Hỉ Điềm, chẳng phải Phùng Nam Thư nói là độc thân, không yêu đương, cả đời chỉ có một người bạn tốt thôi sao?

- Cậu nghe cô ấy nói bậy bạ gì thế? Cô ấy là lão công nô chính hiệu đấy…

"?"

Mọi người đều lộ ra vẻ mặt khó tin.

Phùng Nam Thư thật sự rất lạnh lùng, kiêu kỳ, có chút không nhiễm bụi trần, dường như chẳng có gì khiến cô hứng thú, bình thường đi học luôn mang vẻ mặt lạnh tanh.

Ba chữ "lão công nô" này, quả thực không phù hợp với cô nàng chút nào.

Nhưng điều khiến mọi người càng thêm bất ngờ, đó là tan học buổi chiều, Phùng Nam Thư đã vội vàng chạy ra khỏi lớp, đến Cao Văn Tuệ mũm mĩm cũng chẳng đuổi kịp.

- Phùng Nam Thư thật sự là lão công nô hả?

- Chuyện này thật sự khó tin, rõ ràng cô ấy luôn lạnh lùng như vậy mà...

- Mọi người nói xem Phùng Nam Thư sẽ dính người đến mức nào nhỉ? Chạy nhanh như chớp ấy, tôi chưa từng thấy cô ấy như vậy bao giờ.

Nhìn Phùng Nam Thư vội vã chạy ra khỏi phòng học, Tạ Tử Di và đám bạn không khỏi nhìn nhau, thế giới quan như bị đảo lộn.

Nói thật, sau hai tháng tiếp xúc ít ỏi, hình ảnh cao lãnh, thanh tao, đoan trang của Phùng Nam Thư đã in sâu vào trong tâm trí bọn họ.

Nhưng khi bọn họ bất ngờ phát hiện ra nàng tiên tử thanh lãnh kia lại có khía cạnh đáng yêu, bám người đến vậy, thì quả thực không khỏi kinh ngạc.

Mà điều khiến bọn họ tò mò nhất, chính là lão công của Phùng Nam Thư.

Có thể khiến cho một bạch phú mỹ mê mệt đến nhường này, ít nhất cũng phải là Ngạn Tổ chứ…

[Lớp chúng ta không có trai đẹp, nhưng nhà tôi thì có.]

Buổi chiều, bầu trời có chút âm u, sự chênh lệch nhiệt độ giữa sáng và tối bắt đầu rõ rệt hơn. Cơn gió heo may thổi qua mang theo hơi lạnh, báo hiệu mùa thu đã đến.

Giang Cần được Ngụy Lan Lan đón từ sân bay về. Nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ xe, hắn đưa tay gõ nhẹ lên đầu gối, não sự nghiệp đã được mở một tuần, bây giờ vẫn chưa đóng lại.

Hiện tại, lượng người dùng của UnionPay sắp đuổi kịp Alipay, nhưng sau khi kết thúc chiến dịch quảng bá ở Vạn Chúng và Hỉ Hán Hà Thanh, bước đi sẽ chững lại.

Giống như những bình luận trong giới, công cụ thanh toán khác với nền tảng giao hàng, sẽ không xuất hiện tình huống người dùng đột ngột quay xe.

Nói cách khác, nhóm người dùng ở trong tay cơ bản đã tương đối ổn định, liên quan đến vấn đề tiền bạc, người ta sẽ không dễ dàng nay ở nhà, mai ở hàng xóm.

Chờ đến khi cả hai bên đều không còn chiêu trò gì để dụ dỗ người dùng nữa, thì thị phần sẽ được cố định ở một mức độ dao động không lớn.

Cuộc chiến giành thị phần thanh toán giữa Multi-group và Alibaba sẽ là một cuộc chiến dài hơi.

Cuối cùng, bên nào có thể giúp người dùng thanh toán thuận tiện, thoải mái hơn, bên đó sẽ là người chiến thắng cuối cùng.

Tuy nhiên, đừng quên rằng, trong cuộc chiến này, Tencent vẫn luôn nằm vùng ở phía sau. Wechat Pay sắp sửa nhập cuộc, vì vậy tương lai cục diện sẽ thay đổi ra sao, vẫn còn là một ẩn số.

- Cứ tưởng là Alipay sẽ nhịn không nổi mà hợp tác với Ele.me, vơ vét thị trường sinh viên, không ngờ Bàng Nhụy cũng biết lấy đại cục làm trọng. Tiếc thật là đáng tiếc, chuỗi cung ứng của Multi-group còn rất nhiều kho hàng chưa xây dựng xong.

Giang Cần thở dài tiếc nuối, rất sầu vì mình không thể thò tay vào túi tiền của chú Mã.

Ngụy Lan Lan nhìn hắn qua kính chiếu hậu, hỏi:

- Ông chủ, lần này UnionPay của chúng ta có thể coi là thắng chưa?

- Còn quá sớm, Alipay chuẩn bị nhiều năm như vậy, không có khả năng dễ dàng để chúng ta cướp mất thị trường thanh toán. Bàng Nhụy chắc chắn vẫn còn bài tẩy chưa tung ra.

- Vậy… ý cậu là, sau này bọn họ sẽ còn hành động khác?

- Tiếp theo mới là bài tẩy thực sự, nhưng mà, xem ai nhanh hơn ai thôi. Ván này, tôi cá là tôi thắng.

Ngụy Lan Lan nghe vậy, gật đầu suy tư, sau đó lái xe đến lối vào đường dành cho người đi bộ:

- Ông chủ, cậu có muốn vào tiểu khu từ cửa sau không?

Giang Cần thản nhiên lắc đầu:

- Dừng xe ở cửa đi, trước khi về nhà, tôi phải đi gặp một ông chủ họ Du.

- Vâng.

Ngụy Lan Lan dừng xe, nhìn theo bóng dáng Giang Cần rời đi, trong lòng không khỏi dâng lên một tia nghi hoặc.

Bây giờ Multi-group đã phát triển lớn mạnh đến mức có thể cạnh tranh trực tiếp với Alibaba, vậy mà ông chủ vẫn tự mình đi gặp người. Người họ Du này rốt cuộc là ai?

Cô trầm mặc một lúc, trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh lão tăng quét rác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!