Lúc này, sau khi xuống xe, Giang Cần liền thong thả bước vào một cửa hàng tiện lợi gần đó. Hắn lấy một hộp ba con sói trên kệ hàng, sau đó xoay người đi đến quầy thu ngân.
Thu ngân là một cô gái trẻ, dường như đã quá quen với những cảnh tượng như thế này, lúc tính tiền thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên.
Phía sau con phố này có ba tiểu khu, cách Lâm Đại không xa, hiện đang trong trạng thái ‘bán bao vây’. Cổng các tiểu khu đều tương đối gần nơi này, vì vậy có rất nhiều sinh viên đến đây thuê nhà. Những vật dụng kế hoạch hóa gia đình như thế này bán rất chạy.
Hồi đầu năm, ông chủ của cửa hàng tiện lợi này còn đang suy nghĩ có nên đóng cửa hàng, thay vào đó là đặt một vài máy bán hàng tự động chuyên bán ba con sói hay không. Như vậy sẽ tiết kiệm được một khoản chi phí nhân công kha khá.
Tuy nhiên, buổi chiều hôm nay, bất ngờ có một cô gái xinh đẹp, cao lãnh đến mua loại đồ vật này, khiến cho nữ nhân viên bán hàng không khỏi cảm khái.
Cho dù là nữ thần lạnh lùng hơn nữa, thì cũng thích được lợn ủi. Hay là… mình cũng nên tìm bạn trai nhỉ…
- Năm mươi chín tệ chín.
- UnionPay, cảm ơn.
"…"
Có những người không quên bảo vệ bạn tốt vào ban đêm, cũng có những người chờ đợi bạn tốt cả ngày.
Lúc này, Phùng Nam Thư và Cao Văn Tuệ đã sớm quay về Phong Hoa Lý, Vương Hải Ny đi thị sát các cửa hàng của Hỉ Điềm cũng vừa mới trở về.
Đừng thấy bạn học Hải Ny thích thể loại mạo hiểm, nhưng trong công việc, cô nàng rất nghiêm túc và chăm chỉ. Chỉ trong vòng hai tháng, cô đã đi khảo sát tất cả các cửa hàng ở Lâm Xuyên.
Mặc dù là sinh viên mới tốt nghiệp, tuổi đời còn trẻ, khó tránh khỏi việc không thể khiến người khác tâm phục khẩu phục, nhưng cô chưa bao giờ gặp phải vấn đề này ở Hỉ Điềm.
Bởi vì những người làm việc ở Hỉ Điềm đều biết, cả ông chủ và bà chủ của bọn họ đều còn rất trẻ.
Hoặc có thể nói, do Giang Cần - người đứng sau Hỉ Điềm đã hô mưa gọi gió trong lĩnh vực thương mại điện tử trong những năm qua, khiến cho rất nhiều công ty không còn dám coi thường những người trẻ tuổi nữa.
Lúc này, cánh cửa căn hộ số 101 được đẩy ra, Giang Cần và Phùng Nam Thư nhìn nhau, cả hai đều có thể nhìn thấy sự nhớ nhung trong mắt đối phương.
- Tôi về rồi đây, Cao Văn Tuệ, Vương Hải Ny, có nhớ tôi không?
Nghe thấy tiếng Giang Cần, Cao Văn Tuệ uể oải chỉ khẽ nhấc mí mắt:
- Phùng Nam Thư, cậu ta nhớ cậu kìa, còn hỏi cậu có nhớ cậu ta không đấy.
Phùng Nam Thư mỉm cười nhìn hắn:
- Tớ cũng nhớ cậu ta.
- Mẹ nó, tôi không thoát vai được rồi…
Cao Văn Tuệ cảm thấy bản thân như một cái cột tín hiệu 160 cân vậy.
Giang Cần cởi áo khoác, ném lên ghế sô pha:
- Có cơm chưa, mình đói muốn chết rồi…
Từ sân bay về đến nhà, trong lòng hắn chỉ muốn gặp tiểu phú bà, thế là đội mưa đội nắng chi mong mau chóng về Phong Hoa Lý. Đến giờ phút này, hắn vẫn chưa được ăn một miếng cơm nóng nào.
Ăn ở ngoài mà không có vé giảm giá của DianPing, thì cứ có cảm giác, không ngon bằng ăn ở nhà.
- Có rồi, mình đã nấu cơm tối.
Phùng Nam Thư đứng dậy, xỏ dép lê, bước vào bếp. Cô vội vã tan học sớm như vậy cũng là vì muốn chuẩn bị bữa tối.
Sau khi khai giảng, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny bắt đầu bận bù đầu bù cổ, thế là Phùng Nam Thư có cơ hội rèn luyện kỹ năng nấu nướng. Tay nghề của cô tiến bộ rất nhanh, bữa tối hôm nay là đặc biệt làm cho Giang Cần.
Món chân giò hầm đậu nành được ninh trong nồi đất hơn một tiếng đồng hồ, lúc này đã mềm nhừ, thơm phức, vô cùng hấp dẫn.
Thế nhưng, có một số tên cẩu nam lại giả vờ chính nhân quân tử một cách quá đáng. Nhìn Phùng Nam Thư dọn cơm mà không nói được câu cảm ơn lão bà, lại cứ nhất định phải nói cảm ơn bạn học Phùng.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny vờ như không thấy, im lặng theo dõi màn kịch ‘tương kính như tân’ và ‘chỉ là bạn bè’ của hai người.
- Ca ca, ăn cơm thôi.
- Để mình rửa tay cái đã.
Giang Cần đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Lúc quay lại, hắn tiện tay nhặt một chiếc ghế đẩu ở góc hành lang. Kết quả, khi vừa ngồi xuống, hộp ba con sói trong túi quần bỗng nhiên rơi ra, "lạch cạch" một tiếng, lăn trên sàn nhà trơn nhẵn.
Bàn ăn trong nhà là loại mặt kính, rất trong suốt, vì vậy, cả ba người đều nhìn thấy vật thể lạ lăn trên sàn.
Phùng Nam Thư lén nhìn Giang Cần, xấu hổ cụp mắt xuống. Sau đó, cô lặng lẽ nhặt nó lên, nhét vào túi áo khoác của hắn.
[Tâm tư không bạn bè của ca ca bị rơi rồi]
Ăn cơm tối xong, Giang Cần đi tắm rửa, sau đó đi ra phòng khách, giả vờ ngáp dài hô buồn ngủ qua, rồi đi về phòng:
Lúc này, Phùng Nam Thư nhìn sang Cao Văn Tuệ, người sau cũng quay đầu nhìn người trước.
- Văn Tuệ, tớ cũng hơi buồn ngủ.
Cao Văn Tuệ liếc mắt liền nhận ra bộ mặt thật của cô nàng:
- Không, cậu không buồn ngủ chút nào.
Gần đây, hai người hình thành thói quen xem TV vào buổi tối. Chương trình "Nhà trọ tình yêu 3" đang rất hot, mỗi lần xem là hai người lại thức đến tận khuya. Nhưng hôm nay, tiểu phú bà rõ ràng không có ý định thức khuya xem tivi.
- Buồn ngủ thật mà.
Phùng Nam Thư nghiêm túc nói, sau đó xỏ đôi chân trắng nõn, mềm mại vào dép lê, cầm điều khiển từ xa vặn to âm lượng tivi lên, sau đó xoay người bước lộc cộc vào phòng ngủ chính.
Lần này nhất định không khóc.
Tiểu phú bà vừa vặn nắm tay cửa vừa thầm hạ quyết tâm, trên mặt lộ ra một tia ửng đỏ đáng yêu.
Tiếp theo, tiểu phú bà có thân hình chuẩn không cần chỉnh bị đặt trên giường, đôi môi anh đào ngọt ngào bị hôn đến sưng đỏ.
Giang Cần đi công tác hơn một tuần, tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng hắn rất nhớ cô. Có một số nỗi nhớ nhung không thể diễn tả bằng lời nói, mà chỉ có thể thể hiện qua những hành động thân mật.
Rất nhanh sau đó, chiếc váy ngủ màu trắng tinh khôi cũng không cánh mà bay, nàng bạch nguyệt quang trong mắt vô số người người đã hoàn toàn biến thành một ánh trăng sáng đúng nghĩa.
Giang Cần nhớ lại lần đầu tiên gặp cô ở thư viện, lúc đó có nằm mơ, hắn cũng không ngờ sẽ có ngày hôm nay.
Tiểu yêu tinh nóng bỏng này, ánh mắt biết nói, ngày thường lạnh lùng là vậy, mà lúc này lại đáng yêu đến thế.
Dưới ánh đèn ngủ màu cam ấm áp, đôi mắt Phùng Nam Thư càng thêm long lanh, quyến rũ.
Ban đầu, cô còn muốn giương nanh mua vuốt, giãy giụa phản kháng.
Nhưng đáng tiếc, dù tiểu phú bà là người đã từng đá bể máy boxing trong khu trò chơi, làm cho mọi người xung quanh nhìn mà sợ, không dám hé răng, nhưng lúc này đây, cái thân thể kiều nhuyễn cùng đôi chân ngọc chết người này, lại chỉ có thể lắc lư theo nhịp điệu của gấu chó mà thôi.
Bây giờ, gan cô cùng lớn hơn nhiều, không còn hô ca ca nữa mà đã trực tiếp hô lão công.
Dù sao thì, mỗi lần cô gọi lão công, hình như gấu lớn đều không nghe thấy, cho nên cô cũng không sợ tâm tư không bạn bè của mình bị phát hiện.
Theo thời gian, màn đêm buông xuống, bóng tối dần bao trùm vạn vật.
Tiểu phú bà lại rưng rưng nước mắt, hàng mi dài, cong vút khẽ run rẩy.
- Lão công…
Giang Cần không phải không nghe thấy hai chữ này, trên thực tế, cách xưng hô này khiến trái tim hắn rung động mãnh liệt.
Hắn chưa từng được nghe thấy cách xưng hô này, cho dù trước đây Cao Văn Tuệ trêu chọc tình bạn của hai người, khi nói chuyện với Phùng Nam Thư cũng thường xuyên dùng từ "chồng cậu", nhưng nó cũng không kích thích bằng việc chính miệng Phùng Nam Thư thốt ra trong bộ dáng hai hàng nước mắt.