Khi tình nồng đến, nhiệt huyết thiếu niên sẽ nhớ lại rất nhiều thanh xuân chuyện cũ.
Hồi ấy, ở trường cao trung Thành Nam, thiên tiên cao lãnh bước đi dưới ánh nắng gió nhẹ, nữ thần học bá đại biểu học sinh đứng trên bục đại hội tuyên thệ trước khi rời trường, đại tiểu thư đài các mỗi ngày đến trường bằng chiếc Bentley đen bóng.
Thi thoảng bắt gặp ánh nhìn lướt qua nơi hành lang ấy, cùng khoảnh khắc lướt qua nhau ngắn ngủi như chứa đựng tất cả thanh xuân tươi đẹp.
Một người con gái như vậy, nghiêm túc muốn làm bạn tốt cả đời với hắn, vậy mà vừa gọi chồng, vừa bị hắn bắt nạt đến phát khóc, cảm giác chinh phục này thật khiến Giang Cần sung sướng như thành tiên cẩu.
Sinh viên đại học nào có thể cưỡng lại được điều này?
Thế là, tiểu phú bà mọng nước lại bị ủi thêm một lần nữa, hai chân cuộn tròn bất lực.
Còn lũ chim sẻ ngoài cửa sổ kia, thì lại được nghe tiếng động lạ mỗi đêm.
- Ưm... Lại khóc nữa rồi... - Phùng Nam Thư lau nước mắt, bĩu môi hờn dỗi, nhìn ga giường nhàu nhĩ do mình cào cấu, cái mũi nhỏ khẽ chun lại.
Lần này nhất định không khóc nữa.
Lần này nhất định lại khóc.
Thiếu nữ thơm thơm mềm mềm, chính là thất thường và hay thay đổi như vậy, có chút bướng bỉnh, nhưng cũng chẳng đáng là bao.
Mà lần tiếp xúc hữu nghị thứ ba, Giang Cần đã hoàn mỹ dán sát vào cặp mông nhỏ nhắn của Phùng Nam Thư, Nữ Oa nương nương thật sự là một nghệ thuật gia, biết rõ sự ảo diệu của đường cong, lúc làm mẫu đã cân nhắc qua sở thích của bạn tốt.
Bất quá hắn ngược lại là phát hiện một chuyện, cái hộp ba con sói mà mình mua hình như vẫn còn ở trong túi, còn hộp vừa bóc kia lại không phải mình mua.
Hắn vẫn còn nhớ, trước khi đi công tác, bọn họ đã dùng hết hộp cuối cùng rồi, vậy hộp mới này...
Phùng Nam Thư, sớm đã có tâm tư không bạn bè!
Ánh mắt Giang Cần đảo qua phòng, sau đó liền dừng lại ở một thứ quen thuộc.
Lúc trước, khi hắn dẫn tiểu phú bà cùng nhóm bạn học đến trung tâm thương mại Vạn Chúng, phần tử khủng bố Vương Hải Ny đã dạy tiểu phú bà mua những bộ đồ lót táo bạo, còn nói bạn tốt thì không nên quản chuyện bạn mình mặc quần lót gì.
Sau đó tiểu phú bà liền nghe lời cô ta, mua loại gần như trong suốt. Tuy nhiên, lúc trước cọ xát kịch liệt ở rừng cây nhỏ lại chưa từng mặc, nên Giang Cần cũng suýt quên mất chuyện này.
Mà tối nay, lúc hai người đang đùa giỡn trong chăn, đôi chân thon dài của tiểu phú bà đạp loạn, "vô tình" đá rơi thứ đó xuống. Tốc độ nhanh đến mức Giang Cần còn không kịp nhìn rõ, đến tận bây giờ mới biết được cô nàng đang mặc chính là "vũ khí bí mật" đã chuẩn bị từ trước.
Tiểu phú bà của mình biết mình sẽ trở về, nên đã sớm chuẩn bị sẵn sàng rồi.
Trong nháy mắt, bóng đêm chuyển sang bán cầu khác, ánh bình minh len lỏi qua khung cửa sổ.
Phùng Nam Thư khẽ cựa mình, bất chợt nhăn mày, sau đó lặng lẽ dịch chuyển về phía trước, đôi môi khẽ mím lại.
- Lần sau chắc chắn sẽ không khóc.
- Hả? - Giang Cần cũng tỉnh giấc, liền thấy tiểu phú bà đang lẩm bẩm gì đó với vẻ mặt nghiêm túc:
- Hình như mình vừa nghe thấy cậu nói lần sau?
Phùng Nam Thư mím môi:
- Sáng sớm thức dậy hơi ngốc một chút, ca ca đừng sợ.
- Cảm giác ở trên nghiên cứu sinh thế nào? - Giang Cần hỏi xong, vẻ mặt hơi sững lại, nhận ra tối qua mình mới là người "ở trên nghiên cứu sinh". Nhưng mà hắn cũng là nghiên cứu sinh, cũng bị Phùng Nam Thư... Cho nên vấn đề này cũng hợp lý!
Phùng Nam Thư suy nghĩ một chút:
- Hình như không ai quan tâm mình.
- Lại cao lãnh rồi à?
- Không có, chỉ là đầu óc mình nhỏ như vậy, chỉ nhớ cậu là tràn rồi.
Giang Cần vỗ vỗ cái mông nhỏ của cô:
- Mặc quần áo vào đi, buổi chiều gọi mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm.
Phùng Nam Thư đáp lời, xoa xoa đầu, mặc lại tâm tư không bạn bè của mình, sau đó dang tay muốn Giang Cần mặc quần áo cho mình, kết quả lúc mang tất lại bị hắn chơi chân ngọc một lúc.
Tiếp đó, Giang Cần ra khỏi phòng trước, đi vào phòng khách. Nhìn Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đều đang uể oải như thức đêm, hắn im lặng không nói gì.
Lúc này Phùng Nam Thư cũng đi ra, vẫy tay với Giang Cần:
- Chào buổi sáng, ca ca.
- Chào buổi sáng, tối qua ngủ ngon không? - Giang Cần vừa xoa đầu Phú Quý Lật Trời ở bên cạnh vừa hỏi.
- Rất ngon.
Cao Văn Tuệ hít sâu một hơi:
- Nói như thể tối qua hai người không ngủ cùng nhau vậy.
Vương Hải Ny nhìn bọn họ, bĩu môi:
- Đạo tâm thật cứng, quyết không tu yêu đương chi đạo mà, thật là ghen tị với tình bạn của hai người.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Vương Hải Ny ở trong phòng ngủ bất ngờ vang lên. Rõ ràng cửa phòng ngủ đã đóng kín, nhưng tiếng chuông lại rõ ràng như vang lên bên tai.
Sắc mặt Giang Cần lập tức thay đổi:
- Chết tiệt, căn nhà này cách âm kém như vậy sao?
"???"
Cao Văn Tuệ vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, liền thấy Giang Cần cầm điện thoại chạy vào phòng ngủ, mở một bài hát ở âm lượng lớn nhất, sau đó lại chạy ra ngoài, đứng ở cửa nghe ngóng một hồi, khóe miệng giật giật.
Hiệu quả cách âm tốt hơn phòng Vương Hải Ny một chút, nhưng không nhiều.
Hình như là vấn đề cửa ra vào và cửa sổ...
Cao Văn Tuệ chớp chớp mắt, lúc này mới hiểu ra, thầm nghĩ thì ra Giang Cần tưởng phòng ngủ của bọn họ cách âm rất tốt, cho nên tối qua mới không kiêng dè như vậy.
Lúc này, Phùng Nam Thư nhìn Cao Văn Tuệ, lại nhìn Giang Cần, có chút ngượng ngùng cầm sách giáo khoa lên:
- Hôm nay có tiết.
- Nhớ bảo mọi người ăn cơm đấy.
- Ngao. - Phùng Nam Thư ôm sách giáo khoa, kéo Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny rời khỏi phòng 101.
Cao học năm nhất ai nấy đều rất hăng hái đi học. Tạ Tử Di và Trương Thục Nhã đến sớm, nhìn thấy Phùng Nam Thư bước vào, phát hiện cô so với hôm qua còn rạng rỡ hơn.
Sau đó, họ liền nhìn thấy tin nhắn Phùng Nam Thư gửi trong nhóm chat.
Gấu chó của cô muốn mời cả lớp ăn tối, địa điểm là khách sạn Long Khải ở khu đang phát triển phía bắc trung tâm thành phố.
Nhìn thấy tin nhắn này, mọi người trong lớp đều lộ vẻ thích thú, ai cũng bàn tán xôn xao trước khi vào học.
"Chồng của Phùng Nam Thư chắc chắn rất đẹp trai."
"Có thể khiến Phùng Nam Thư si mê như vậy, chắc chắn không tệ..."
"Cậu xem Phùng Nam Thư kìa, khóe miệng cứ cười tủm tỉm cả buổi, chân còn rung rung nữa."
Cô gái đang yêu đương sẽ toát ra vẻ đẹp khác hẳn ngày thường. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, Phùng Nam Thư càng thêm dịu dàng, nụ cười ngọt ngào hơn, trong mắt như có ánh sao.
Mọi người trong lớp không biết chi tiết cụ thể, nhưng đều nhận ra cô thật sự rất hạnh phúc. Cảm giác hạnh phúc đó như muốn tràn ra ngoài...
Vì vậy, sau khi tan học, mọi người nhao nhao thu dọn đồ đạc, trong lòng mang theo chút tò mò và tâm trạng hóng hớt đến bữa tiệc tối nay.
- Tớ cảm thấy mọi người kỳ vọng quá cao rồi.
- Hả?
Trương Thục Nhã cởi áo khoác ngoài, mặc áo khoác len vào:
- Thật ra, đàn ông mới là động vật sống bằng thị giác, phụ nữ thì chưa chắc. Sự dịu dàng, ga lăng cũng là lý do khiến con gái si mê một ai đó. Lee Hyori của Hàn Quốc chẳng phải đang yêu đương với một người đàn ông xấu xí sao?
Một cô bạn cùng phòng đeo kính cận nhíu mày:
- Lee Hyori là ai?
- Nữ hoàng gợi cảm của Hàn Quốc đấy.
Tạ Tử Di bĩu môi:
- Nhưng nếu chồng của Phùng Nam Thư thật sự không đẹp trai, tớ sẽ rất thất vọng.