Trương Thục Nhã nghiêng đầu:
- Cho nên tớ mới nói, kỳ vọng của mọi người quá cao. Luôn cảm thấy Phùng Nam Thư xinh đẹp như tiên nữ, liền cho rằng chồng của cô ấy nhất định phải đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ, nhưng trên đời này được mấy người như vậy?
- Ý cậu là sao?
- Cho nên, có lẽ lát nữa sẽ có cảm giác chênh lệch.
Tạ Tử Di nghe xong, gật đầu:
- Cũng có lý, kỳ vọng càng cao, thất vọng càng lớn…
Hai người thay quần áo, trang điểm xong, chợt nghe thấy tiếng còi xe vang lên bên ngoài ký túc xá.
Bốn cô gái bước ra cửa, sau đó lên chiếc Mercedes E màu đen đang đỗ ở đó.
Lư Hạo Văn tay cầm vô lăng, đeo kính râm hàng hiệu, ăn mặc bảnh bao như ánh mặt trời, sau đó đạp ga rời khỏi trường học.
- Hôm nay ăn mặc đẹp trai như vậy, là muốn so tài với chồng của Phùng Nam Thư sao?
Lư Hạo Văn khẽ nhếch khóe miệng:
- Cậu hiểu ý tôi đấy.
Tạ Tử Di nhếch mép:
- Nhìn biểu hiện hôm nay của Phùng Nam Thư là biết, cho dù cậu tốt hơn người ta, cũng không có cơ hội đâu.
- Chưa chắc, con người có đôi khi rất sợ so sánh.
- Ha ha.
Hôm nay Lư Hạo Văn quả thật rất trau chuốt. Chiếc đồng hồ Longines trên tay lau sáng bóng, kết hợp với cặp kính râm, toát lên vẻ phong lưu phóng khoáng.
Hơn nữa, chiếc Mercedes E này của y cũng được coi như là "trần nhà" của dân công sở, quả thật có tư cách kiêu ngạo.
Trên xe, các nữ sinh không khỏi có chút căng thẳng, thầm nghĩ bữa cơm này có chút cảm giác tranh giành tình cảm. Nếu chồng của Phùng Nam Thư chỉ bình thường một chút, nói không chừng sẽ bị so sánh với Lư Hạo Văn. Dù sao thì Lư Hạo Văn cũng là nam sinh chất lượng cao hiếm có trong trường.
Rất nhanh, chiếc Mercedes-Benz E màu đen đã đến khách sạn quốc tế Long Khải. Vượt qua đài phun nước hoành tráng, được nhân viên hướng dẫn đến bãi đậu xe.
- Nơi này có vẻ sang trọng đấy, tốn kém không ít đâu.
- Đứng bảo là nghe nói Lư thiếu muốn theo đuổi Phùng Nam Thư, cho nên đặc biệt chiêu đãi ở nơi sang trọng để đè cậu chứ?
Lư Hạo Văn cười cười, không nói gì, lái xe vào bãi, sau đó dẫn bốn cô gái đi vào sảnh chính.
Lúc này, trước cửa đã có hai nam sinh đến trước, một người tên Chiêm An, một người tên Miêu Ngạn Khải.
Hai người đang ngồi xổm hút thuốc, không ai nói gì, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng bất an, ánh mắt có chút trống rỗng, liên tục đảo xung quanh.
Tạ Tử Di thấy thế liền bước tới:
- Hai cậu ở đây bao lâu rồi?
- Bọn tôi tan học có đi mua ít đồ, xong xuôi thì đến đây luôn.
- Vậy hai cậu đã gặp chồng của Phùng Nam Thư chưa?
- Nhìn… nhìn thấy rồi. - Chiêm An nuốt nước miếng.
Tạ Tử Di nhất thời hưng phấn:
- Đẹp trai không? Chuẩn bị tâm lý cho tôi trước đi.
Chiêm An im lặng một chút:
- Cũng không thể nói là đẹp trai, nhưng cũng không thể nói là không đẹp trai, dù sao… rất khó diễn tả…
"?"
Trương Thục Nhã nhịn không được chỉ vào Lư Hạo Văn:
- Vậy so với cậu ấy thì sao?
Chiêm An liếc nhìn Lư Hạo Văn:
- Hoàn toàn… không thể so sánh…
Nghe vậy, Tạ Tử Di và Trương Thục Nhã đều hít vào một hơi.
Lư Hạo Văn là kiểu người rất thu hút, rất có hiếu thắng và thích công kích, có loại cảm giác như chó săn dưới ánh mặt trời rực rỡ. Nếu y phát hiện chồng của Phùng Nam Thư không bằng mình, lát nữa lúc ăn cơm, y nhất định sẽ cố ý thể hiện, thuận tiện "âm dương quái khí" vài câu.
Tuy nhiên, hai cô gái hình như không nhận ra, câu "hoàn toàn không thể so sánh" kia của Chiêm An là đang nói Lư Hạo Văn.
Đúng lúc này, Miêu Ngạn Khải đang ngồi xổm bên cạnh bỗng nhiên đứng dậy, chỉ tay về phía bên phải đại sảnh:
- Ra rồi kìa, mọi người tự mình xem đi, đó chính là… chồng của Phùng Nam Thư.
Nghe vậy, ánh mắt mọi người lập tức đồng loạt nhìn về hướng đó.
Sảnh chính của khách sạn Long Khải rất đông người qua lại. Tuy nhiên, bởi vì Phùng Nam Thư cũng ở đây, cho nên mục tiêu rất dễ tìm.
Sau đó, chỉ cần liếc mắt một cái, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, đồng tử co rút lại, dần dần trở nên giống hệt biểu cảm lúc nãy của Chiêm An. Thậm chí còn có người thốt lên tiếng "Mẹ nó".
Trong tầm mắt của bọn họ, Phùng Nam Thư đang được một người nắm tay, mà người đó mặc trang phục thoải mái, dáng người cao ráo, đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm. Xung quanh tụ tập rất đông người, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.
Theo thời gian trôi qua, lại có rất nhiều người mặc vest, giày da, tay bưng ly rượu bước tới, khom lưng chào hỏi.
Chồng của Phùng Nam Thư chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu, vỗ vai người này, chỉ tay vào người kia. Người bị chỉ thì cúi đầu liên tục, thái độ vô cùng cung kính.
Khách sạn Long Khải nằm gần khu phát triển kinh tế mới, cách Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên không xa, cho nên có rất nhiều ông chủ lớn thường xuyên lui tới đây.
Có thể nhìn ra, người đàn ông trung niên đứng đối diện hẳn là quản lý của khách sạn, còn những người bưng ly rượu kia chính là khách đến ăn cơm, lúc này đặc biệt bước ra để chào hỏi.
- Giang tổng đại giá quang lâm, tôi đã bảo bọn họ đặc biệt chuẩn bị phòng VIP, vừa lúc trong bếp có một con cá sấu mới chuyển đến, để tôi bảo đầu bếp làm cho cậu vài món.
- Không cần đâu Ôn tổng, hôm nay tôi có việc bận rồi. - Giang Cần ghé sát tai ông chủ Long Khải, khẽ nói:
- Hôm nay phu nhân nhà tôi mời bạn học đến đây ăn cơm, trường hợp long trọng quá không thích hợp, đều là người bình thường cả, khiêm tốn một chút là tốt nhất.
Phùng Nam Thư đứng bên cạnh, yên lặng nhìn Giang Cần, trên mặt không chút gợn sóng.
Ông chủ họ Ôn của Long Khải lộ vẻ thấu hiểu:
- Vậy Giang phu nhân muốn ăn gì không? Cứ tự nhiên nhé.
- Cái gì cũng được ạ, tôi nghe theo ca ca.
- Vậy giám đốc Ôn cứ sắp xếp đi, hình như bạn học của cô ấy đã đến rồi, chúng tôi qua đó xem một chút.
Giang Cần mỉm cười với y, sau đó nắm tay Phùng Nam Thư đi về phía sảnh chính, nhìn về phía nhóm người đang đứng tụ tập ở cửa.
Thật ra, Giang Cần không phải thuộc kiểu đẹp trai xuất sắc, chỉ có thể coi là ưa nhìn. Nhưng khi hắn từng bước, từng bước tiến lại gần, hình ảnh nắm tay Phùng Nam Thư đứng chung một chỗ, vẫn khiến cho Tạ Tử Di, Trương Thục Nhã cùng những cô gái khác sững sờ tại chỗ, không thể hoàn hồn trong một khoảng thời gian dài.
Mãi cho đến khi trấn tĩnh lại, bọn họ mới ý thức được, thì ra gấu chó của Phùng Nam Thư chính là tổng giám đốc của Multi-group - Giang Cần.
Nói cách khác, Phùng Nam Thư chính là Giang phu nhân được nhắc đến trên các phương tiện truyền thông…
"Không đẹp trai, có lẽ sẽ có cảm giác chênh lệch."
"Nói không chừng sẽ bị so sánh."
Trong đầu Tạ Tử Di không ngừng hiện lên những câu nói lúc trước, cuối cùng không nhịn được quay sang nhìn Trương Thục Nhã, thầm nghĩ, đúng là không đẹp trai xuất sắc, nhưng cũng không hề có cảm giác chênh lệch!
Mắt của tôi mù rồi sao? Đây là Giang Cần đó!
Lúc này, Trương Thục Nhã cũng quay đầu lại, vẻ mặt vẫn còn kinh ngạc chưa tan, sau đó hai người nhìn nhau, đồng loạt quay sang nhìn Lư Hạo Văn.
Lư Hạo Văn đẹp trai thật, nhưng so với Giang Cần thì… thật sự quá bình thường.
Lư Hạo Văn: "…"
Nhìn thấy các cô gái đều chết lặng tại chỗ, Giang Cần khẽ mỉm cười:
- Trước kia luôn có người chạy đến Đại học Lâm Xuyên, cầu Nam Thư mở môi vàng giúp bọn họ làm ăn. Sau đó tôi đã nhắc với bên nhà trường, yêu cầu không cho phép tung tin đồn thất thiệt, cho nên chắc là mọi người không biết, thật ngại quá.