Trương Thục Nhã là người đầu tiên hoàn hồn:
- Giang tổng, anh là thần tượng của em, em đến học nghiên cứu sinh ở Lâm Đại này một phần cũng là vì anh.
"Trương Thục Nhã là người xấu…" Phùng Nam Thư nghiêm túc.
Giang Cần xoa xoa bàn tay nhỏ bé của cô, nhìn về phía Trương Thục Nhã:
- Đừng đứng ở cửa nữa, vào trong vừa ăn vừa nói chuyện. Đáng lẽ ra nên mời mọi người ăn cơm từ sớm, nhưng mà dạo này tôi bận đi công tác, nhưng muộn còn hơn không.
Mọi người đi theo sau, đồng loạt lấy điện thoại di động ra chụp ảnh, đã nghĩ sẵn caption để đăng lên mạng xã hội.
[Tổng giám đốc Multi-group không màng danh lợi - Giang Cần, cùng Giang phu nhân đặc biệt mời tôi ăn cơm!]
Bước vào phòng riêng mà Giang Cần đã đặt trước, mọi người lần lượt ngồi xuống, không còn tâm trạng hóng chuyện như lúc ban đầu, ngay cả nói chuyện cũng trở nên dè dặt hơn.
Dù tuổi tác của họ và Giang Cần không chênh lệch nhiều, thậm chí có người còn lớn tuổi hơn, nhưng sự khác biệt về thân phận và địa vị khiến họ vô thức quên đi tuổi tác thật của Giang Cần, mà trở nên dè dặt, kính trọng hơn.
Dù sao thì, bọn họ cũng không giống Tào thiếu gia, Siêu tử hay lão Nhâm, từng bước chứng kiến Giang Cần gây dựng sự nghiệp, nên khi đối diện với Giang Cần ở thời kỳ đỉnh cao, bọn họ luôn có cảm giác như một đứa trẻ con đứng trước người lớn.
Chính vì vậy, chủ đề của buổi tụ họp dần chuyển từ chồng của Phùng Nam Thư đến ngưỡng vọng vị doanh nhân trẻ tuổi thành đạt này.
Mãi đến khi thức ăn được dọn lên, không khí mới trở nên sôi động hơn một chút.
Tuy nhiên, cảm giác choáng ngợp vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Trong lồng ngực của mọi người trái tim vẫn đập thình thịch như tiếng trống dồn dập.
Sự xuất hiện của Giang Cần khiến ánh mắt mọi người nhìn về phía Phùng Nam Thư cũng trở nên khác lạ.
Họ ít nhiều đều biết đến hội nghị internet vừa rồi, cũng từng nghe qua câu nói [có một người vợ xinh đẹp] của Giang Cần, thậm chí nó còn được lan truyền trên mạng xã hội một thời gian dài.
Trong mắt họ, Giang Cần sáng lập Multi-group đã được coi là một người giàu có, quyền lực, vợ của hắn chắc chắn phải là một người phụ nữ sang trọng, quý phái.
Nhưng bọn họ đều không ngờ rằng, vị phu nhân xinh đẹp đó lại là cô bạn học giản dị, gần gũi vẫn luôn ở bên cạnh họ.
- Tôi đã nói rồi, người theo đuổi được Phùng Nam Thư chắc chắn phải là người tài giỏi, không ngờ lại là Giang Cần, tổng giám đốc Multi-group. Lúc nãy ở cửa, tôi ngu cả người.
- Chẳng trách...
- Chẳng trách cái gì?
- Chẳng trách, trước đây mỗi khi tan học, bất kỳ vị giáo sư giáo thụ nào khi đi ngang qua Phùng Nam Thư, đều sẽ gật đầu chào hỏi cô ấy.
Tạ Tử Di nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy trên hành lang lúc trước, cuối cùng cũng tìm được lời giải đáp cho thắc mắc trong lòng.
Những giảng viên kia chào hỏi Phùng Nam Thư không phải vì cô ấy là hoa khôi của lớp, mà là vì cô ấy là bà chủ của Multi-group, là phu nhân của đại biểu thanh niên doanh nhân Giang Cần.
Là chiêu bài của Lâm Đại, Phùng Nam Thư lại có thân phận Giang phu nhân, đương nhiên sẽ nhận được sự đối đãi đặc biệt.
Trương Thục Nhã mở to hai mắt, đột nhiên nhớ tới một chuyện. Đó là bản "Đơn xin điều chỉnh giá cả mùa khuyến mãi của Hỉ Điềm" mà cô nhìn thấy trên bàn của Phùng Nam Thư lúc trước.
Lúc đầu, cô cứ tưởng Phùng Nam Thư đang viết đơn xin, nhưng giờ nghĩ lại, Hỉ Điềm là món quà mà Giang Cần tặng cô ấy…
- Bản đơn xin đó, là do Phùng Nam Thư trực tiếp duyệt. Sau khi cô ấy xem xét xong, Hỉ Điềm mới dám rầm rộ điều chỉnh giá cả trên toàn quốc.
- Đơn xin gì vậy? - Tạ Tử Di ngơ ngác hỏi.
Trương Thục Nhã vẫy tay, kích động nói:
- Chính là cái bản điều chỉnh giá của Hỉ Điềm mà tớ nhìn thấy trên bàn của Phùng Nam Thư lúc đi vệ sinh ấy, cậu không nhớ sao?
Tạ Tử Di mở to hai mắt:
- Không ngờ quyết sách giảm giá của Hỉ Điềm trên toàn quốc lại được phê duyệt ngay bên cạnh tớ, cách tớ chưa đến mười mét…
- Nghĩ vậy chắc là không sai đâu.
- Chẳng trách hôm đó cậu vừa nhìn thấy văn kiện, chưa đầy một tiếng sau, Hỉ Điềm đã điều chỉnh giá trên toàn quốc. Lúc đó tớ còn đang nghĩ tại sao lại nhanh như vậy, thông thường thì quy trình xin phê duyệt phải mất ít nhất mười lăm ngày làm việc, hơn nữa chưa chắc đã được thông qua. Hóa ra Phùng Nam Thư chính là người cuối cùng xem xét và quyết định.
Là sinh viên cao học ngành tài chính, mỗi ngày họ đều phải xem rất nhiều trường hợp, phân tích các hoạt động kinh tế trong đó.
Nhưng họ không ngờ rằng, có những hoạt động kinh tế mang tính chất toàn quốc lại diễn ra ngay bên cạnh mình, thậm chí là do chính bạn học của mình quyết định.
Bọn họ nghiên cứu chỉ là lý thuyết suông, còn cô thiếu nữ ngồi dưới ánh dương kia mới là người thực hành…
Sau đó, họ lại nhớ đến Cao Văn Tuệ, bạn thân của Phùng Nam Thư từng nói chồng của Phùng Nam Thư đi công tác một thời gian.
Nếu tính toán khoảng thời gian đó, thì chính là lúc UnionPay bất ngờ xuất hiện và nhanh chóng trở thành phần mềm thanh toán thứ ba sánh ngang với Alipay.
Nói cách khác, chuyến công tác bình thường trong mắt bọn họ, thực chất lại là một cuộc chiến khốc liệt, làm rung chuyển cả nước…
Cộng thêm Multi-group, Multi-group đến cửa hàng, diễn đàn trường Zhihu và Tiêu đề Tối nay...
Hơn nửa số ứng dụng mà họ sử dụng trong những năm qua đều do chàng trai trước mặt này tạo ra.
Cảm giác này khiến da đầu họ lại một lần nữa tê dại.
Mà Lư Văn Hạo, y ngồi im lặng từ nãy đến giờ, ngay cả chiếc kính râm đeo trên trán cũng được gỡ xuống, cả quá trình không nói một lời.
Bởi vì, không thể so sánh.
Giữa y và Giang Cần không có gì để so sánh, giống như câu nói của Chiêm An: Hoàn toàn không so sánh được.
Giống như việc bạn là một phú nhị đại giàu có, nhưng trước mặt một phú nhất đại, bạn chỉ là một đứa con nít ranh mà thôi.
Phong cách ăn mặc, ngoại hình và cách cư xử của Lư Văn Hạo trong mắt các bạn học có lẽ rất ngầu, dễ dàng thu hút các cô gái, nhưng khi đặt trước mặt Giang Cần, tất cả đều trở nên non nớt, trẻ con.
Người ta đang chơi trò gì vậy? Là thay đổi thói quen tiêu dùng của cả nước, là đảo lộn mô hình phát triển của vô số ngành nghề.
Bạn so kính râm, so đồng hồ với người ta thì có ý nghĩa gì…
- Ca ca xem kìa, bọn họ có vẻ hơi ngốc.
Phùng Nam Thư nhịn không được ghé sát tai Giang Cần, nhỏ giọng nói.
Giang Cần gắp một miếng tôm cho cô:
- Rõ ràng là cậu ngốc nhất.
"Mình là Giang phu nhân mà." Tiểu phú bà bĩu môi, dùng âm lượng mà Giang Cần không nghe thấy, kiêu ngạo nói.
Giang Cần giơ ly rượu, mời mọi người:
- Bữa cơm đạm bạc, không biết có hợp khẩu vị của mọi người không, cứ tự nhiên nhé, muốn ăn gì thì cứ ăn.
- Cảm ơn Giang tổng.
Mọi người cầm đũa lên, nhìn pho mát ba long, súp vi cá, Phật nhảy tường, cua hoàng đế… trên bàn, bên tai văng vẳng bốn chữ "bữa cơm đạm bạc".
Thực ra, họ không biết rằng bản thân Giang Cần cũng không thích những món ăn này cho lắm. Hắn thích ăn mì lạnh chua cay mà Phùng Nam Thư làm tối qua hơn, nhưng hôm nay hắn phải diễn tròn vai, giữ thể diện cho "Giang phu nhân", vì vậy đành phải gồng mình lên như vậy.