Hoàng hôn đầu đông, nhuộm sắc cam đỏ nhạt lên những tán cây trơ trụi lá ven đường, cả thành phố chìm trong một vẻ đẹp u buồn. Mặt trời đỏ ối ẩn hiện sau làn sương mù dày đặc, dần dần khuất bóng về phía tây. Bóng đêm từ từ bao phủ, ánh đèn đường hai bên đường dần được thắp lên. Giang Cần lái xe trên đường, giảm tốc độ, thong thả thưởng thức phong vị đầu đông, sau đó rẽ ngoặt, dừng xe dưới tòa nhà Hoa Nghiệp.
Dạo này hắn bận rộn, không có thời gian quan tâm đến chuyện làm ăn của lão Tào, hôm nay quay lại mới phát hiện quán đã khai trương, biển hiệu cũng đã được treo lên.
Trên biển hiệu đề hai chữ rồng bay phượng múa: Thiển Chước.
(*) Thiển Chước trong "thiển chước đê xướng": thưởng rượu ngâm thơ.
Giang Cần bước vào quán, đảo mắt quan sát. Căn phòng rộng rãi được chia thành nhiều khu vực, ở giữa là quầy bar, bên trái đặt vài bàn bi-a, bên cạnh là khu vực nghỉ ngơi với những bộ sofa êm ái. Leo lên cầu thang sắt màu đen là khu vực ghế lô được thiết kế như những ban công kiểu Pháp lãng mạn. Phía sau khu vực nghỉ ngơi còn có một cửa sổ nhỏ nối liền với khu bếp.
Cả không gian hơn một trăm mét vuông chật kín những bạn trẻ, đa phần là sinh viên các trường đại học lân cận, thỉnh thoảng điểm xuyết vài nhân viên văn phòng. Giang Cần nhìn thấy mấy cô phục vụ xinh đẹp bưng bê mì Ý, bít tết... đưa lên khu vực ghế lô. Khách ngồi ở quầy bar thì đa phần chỉ uống rượu.
Khu vực ghế lô là nơi náo nhiệt nhất, từng nhóm nam thanh nữ tú túm tụm nói cười rôm rả, tiếng cụng ly, tiếng nhạc xập xình, đúng là tiêu tiền không tiếc tay. Giang Cần thậm chí còn nhìn thấy nhóm bạn học nghiên cứu sinh của tiểu phú bà: Lư Văn Hạo, Tạ Tử Di, Trương Thục Nhã... đang chơi bài poker, trước mặt là hai chai bia đã vơi quá nửa.
- Mặc cũng mát mẻ thật... - Giang Cần huýt sáo một tiếng, sau đó lấy di động gọi cho Siêu tử.
Chưa đầy một phút sau, Siêu tử đã chạy tới, vẻ mặt hớn hở:
- Giang ca, kinh khủng thật, Tào ca vậy mà kiếm được tiền thật, cậu nói xem trên đời này còn vương pháp không?
- Lão Tào đâu?
- Ở khu ghế lô bên kia, Quảng Phát với lão Nhâm cũng ở đó.
Giang Cần gật đầu, bước theo Siêu tử đi qua quầy bar. Hắn nhìn thấy Nhâm Tự Cường và Trương Quảng Phát đang ngồi trên ghế sofa, chăm chú lắng nghe Tào Quảng Vũ thao thao bất tuyệt, vẻ mặt ai nấy đều hớn hở.
Nhìn thấy Giang Cần đến, Trương Quảng Phát và Nhâm Tự Cường vội vàng đứng dậy nhường chỗ ngồi giữa cho hắn.
- Thiếu gia, làm ăn phát đạt đấy.
- Tôi cũng không biết tại sao, tự nhiên lại kiếm ra tiền, đúng là nhân trung long phượng mà. - Tào Quảng Vũ cười như thằng đần, vẻ mặt đầy đắc ý.
Y từ mùa hè đã bắt đầu nghiên cứu xem nên kinh doanh gì cho ra tiền, suýt chút nữa thì bấm nát cả cái điện thoại mà vẫn chưa tìm được ý tưởng nào khả thi. Thế là y nghe Siêu tử nói mở bar kiếm nhiều tiền, quyết định mở một quán bar ở khu vực trung tâm, thuê vài nhân viên pha chế. Nhưng sau đó, Nhâm Tự Cường lại khuyên y, ở đây gần trường đại học cũng cần tận dụng, mở thêm phòng bi-a, thế là Tào thiếu gia lại vung tay chi tiền mua thêm mấy bàn bi-a.
Nhưng chỉ có bi-a thì có vẻ hơi đơn điệu, y lại mua thêm mấy cái máy chơi game, sắm thêm bài poker, bài mạt chược... cho khu vực ghế lô.
Rồi lại có người mách nước, bây giờ mức sống ở Lâm Xuyên ngày càng cao, mở nhà hàng Tây chắc chắn sẽ hốt bạc. Nghe cũng hợp lý, y bèn cho cải tạo tầng 2 thành khu vực ăn uống bán lộ thiên, lại sợ ồn ào nên cho làm thêm mấy phòng VIP.
Kinh nghiệm kinh doanh của Tào thiếu gia có thể tóm gọn trong một câu: Bản thân không có chính kiến, nhưng đặc biệt biết nghe khuyên.
Kết quả, từ một quán bar đơn thuần, quán của y đã biến thành bộ dáng quỷ như này đây.
Ban đầu, quán vắng hoe, nguyên liệu nấu ăn suýt chút nữa thì bị Siêu tử ăn hết. Nhưng theo thời gian, quán dần thu hút được nhiều khách hơn. Khách đến quán ban đầu là sinh viên các trường đại học lân cận, sau đó là nhân viên văn phòng, dần dần, tiếng lành đồn xa, quán ngày càng đông khách.
Lúc đầu, Tào thiếu gia thậm chí còn chưa nghĩ ra tên quán, sau đó mới sực nhớ, không có tên thì mẹ nó làm sao in bảng hiệu, làm sao up ảnh lên vòng bạn bè được? Thế thì làm ăn cái chó gì nữa, vậy nên y lập tức đi tra Baidu.
Giang Cần nghe xong thì không khỏi cảm thán, đúng là điển hình kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc mà.
Mặc dù lão Tào lấy cái tên Thiển Chước, nhưng thực chất là quán bar thanh lịch kết hợp với các dịch vụ giải trí, ăn uống, đúng là đánh trúng tâm lý giới trẻ.
- Cậu lấy đâu ra kinh nghiệm mở quán bar? Rượu bia nhập ở đâu?
- Tôi lên Baidu tìm, thấy nhà kinh doanh ăn uống lớn nhất Lâm Xuyên tên là Hồng Cẩm xan ngu, tôi đến đó nói hai ta là anh em, thế là ông chủ công ty đó đồng ý hỗ trợ, còn muốn kết bái huynh đệ với tôi nữa, nhưng tôi sợ phải làm cháu trai nên không đồng ý.
- Thế còn kênh cung cấp nguyên liệu đồ Tây? Cậu lấy đâu ra?
- Không phải có chuỗi cung ứng Multi-group sao?
- Chết tiệt, cái bật lửa cậu tặng tôi sao lại in logo vậy?
- Cậu đầu tư vào một nhà máy in ấn mà? Cậu quên rồi sao, mỗi lần làm ăn lớn, cậu đều phải phun cho tôi một phần, tôi cảm giác tôi còn hiểu rõ cậu hơn cả chính bản thân cậu đấy!
"???"
Giang Cần nghe mà méo mặt, thầm nghĩ thiếu gia cậu đúng là trâu bò thật, hồi đại học, mẹ nó mỗi lần tôi muốn chơi chùa cái gì đó còn phải lén lén lút lút, vậy mà cậu lại dám ngang nhiên chơi hết mẹ trong một lần.
Lúc trước, ba Tào nghe nói con trai muốn đến Lâm Xuyên lập nghiệp, liền cho y 2 triệu tệ làm vốn, dự định để con trai tự do thử sức, coi như là bài học kinh nghiệm, thua hết cũng không sao. Từ nhỏ, ông đã dạy con trai rằng làm ăn rất khó khăn, không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, bây giờ là lúc để con trai tự mình trải nghiệm.
Kết quả, bài học gì chứ, y chẳng những không rút ra được bài học nào, mà còn kiếm được bộn tiền.
Mấy hôm trước, Tào thiếu gia còn chụp ảnh gửi cho ba y, nói: Con không ngờ ba lại giấu con kỹ đến vậy, hóa ra làm ăn dễ dàng thế này.
- Tôi còn chưa tiêu hết 2 triệu đâu, định mấy hôm nữa sẽ thuê thêm mặt bằng bên cạnh, mở quán net, tiệm làm móng...
- Ý tưởng này là ai cho cậu vậy?
- Tôi hỏi ý kiến mọi người trong lớp, xem còn thiếu gì, đám con trai thì bảo nên mở thêm quán net, đám con gái thì muốn có tiệm làm móng, lão Giang, cậu thấy thế nào?
Giang Cần nhìn y, lắc đầu:
- Cậu đúng là ngốc có số hưởng mà.
Tào Quảng Vũ chớp chớp mắt:
- Thật hay giả?
- Trước khi vào đại học, tôi cũng từng thuê nửa cái quán bar, mở quán net qua đêm phục vụ xem Olympic, mô hình kinh doanh cũng giống như của cậu bây giờ.
- Vậy tôi cũng trâu bò thật!
Giang Cần quay sang Trương Quảng Phát:
- Gần đây thế nào rồi? Quen với công việc ở chuỗi cung ứng chứ?
- Quen rồi Giang tổng, tôi rất thích công việc hiện tại. - Sau khi tốt nghiệp, Trương Quảng Phát đầu quân cho Multi-group với vị trí quản lý ở chuỗi cung ứng, vừa đi công tác về.
- Mà này, dạo trước nghe nói công ty chuẩn bị mở rộng thêm tuyến vận tải, xây dựng thêm 2 kho bãi ở phía nam, sao giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì?
Nhắc đến chuyện này, Giang Cần liền nhăn mặt:
- Chú Mã chưa chịu xuất tiền, tức chết tôi rồi.
Đang nói chuyện, một cô nàng chân dài mặc váy ngắn, chân đi tất lưới đen, lắc lư đi qua. Cả 5 chàng trai đồng loạt quay đầu nhìn theo, ánh mắt mơ màng. Đợi đến khi cô nàng đi khuất, 5 người mới như bừng tỉnh, quay đầu lại cười hô hố.
"Thiển Chước mở được, về sau thường đến"
Tuy rằng không ai nói ra, nhưng ánh mắt của bọn họ đều toát lên ý nghĩ đó.