Một lúc sau, Đinh Tuyết và Vương Lâm Lâm cũng đến. Trước khi đến, bọn họ đã nhận được điện thoại của Giang Cần, rủ thêm Phùng Nam Thư và Vương Hải Ny đi cùng. Còn về phần Tuệ Tuệ Tử mê hít đường, từ khi bắt đầu viết nhật ký hàng ngày, cuộc sống của cô đã trở nên vô cùng gian khổ, không thể chơi bất cứ thứ gì, cả ngày vừa viết vừa lẩm bẩm chửi bới, nói rằng chó cũng không viết tiểu thuyết.
Bốn cô gái bước vào quán, người nổi bật nhất vẫn là Phùng Nam Thư.
Hôm nay tiểu phú bà diện đồ rất ra dáng thục nữ, áo sơ mi đen thắt nơ kết hợp quần jean đơn giản, bên ngoài khoác thêm áo khoác dáng dài phong cách Hàn Quốc. Tâm trạng cô có vẻ rất tốt, bởi vì dạo này mọi người trong lớp đều gọi cô là Giang phu nhân, thậm chí đến cả giáo sư cũng gọi như vậy.
Đinh Tuyết thì vẫn trung thành với phong cách năng động, áo sơ mi bò kết hợp váy dài.
Phong cách của Vương Lâm Lâm và Vương Hải Ny cũng na ná như nhau, trẻ trung, năng động, nhìn qua giống như những cô nữ sinh ngây thơ, hồn nhiên.
Vừa bước vào quán, Vương Hải Ny đã tiến lại gần một anh chàng đẹp trai, đôi mắt long lanh như nước, e lệ nhìn anh ta, ngây thơ như thể chưa trải sự đời. Gần đây cô nàng ngủ không ngon, nguyên nhân là vì phòng cô ở ngay cạnh phòng ngủ chính, ngày nào cũng được Giang Cần hỏi "có to không", cứ như thể đang hỏi cô vậy, khiến cô mất ngủ triền miên.
Bốn cô gái đến nơi, 9 người chuyển sang phòng VIP, gọi đồ ăn và rượu, vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả.
Ban đầu Đinh Tuyết cũng không mấy tin tưởng vào kế hoạch kinh doanh của Tào Quảng Vũ, không ngờ y lại thành công thật, trong lòng cô cũng có chút vui lây.
Đúng là ứng với câu nói của Giang Cần, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.
Vợ thì tự nhiên có, công việc kinh doanh của gia đình thì tự nhiên phát triển, bây giờ đến lượt bản thân cũng tự nhiên kiếm ra tiền, đúng là không còn vương pháp mà.
- Năm nay lão Lữ lại thăng chức rồi, từ phó chủ nhiệm lên làm chủ nhiệm.
- Bồi dưỡng ra một lũ nhân trung long phượng như chúng ta, đáng lẽ phải được thăng chức từ lâu rồi. - Tào Quảng Vũ vừa mở miệng là "nhân trung long phượng".
Giang Cần trừng mắt:
- Nói chuyện cho cẩn thận vào, một lũ thì là cái quái gì?
- Lão Giang, cậu hiểu là được rồi.
- Tào Quảng Vũ, cậu đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu, tôi nghe nói đàn ông có tiền thì dễ sinh hư hỏng lắm, cẩn thận tôi mách Đinh Tuyết cho cậu biết tay.
Đinh Tuyết nghe vậy liền liếc xéo Tào Quảng Vũ:
- Nghe rõ chưa, ca ca.
Tào thiếu gia toát mồ hôi hột, vội vàng gật đầu lia lịa.
Đinh Tuyết quay sang Phùng Nam Thư:
- Nam Thư, em cũng phải thường xuyên nhắc nhở Giang Cần, đừng để cậu ta léng phéng bên ngoài.
Phùng Nam Thư nhìn Giang Cần:
- Ca ca, không thể có bạn tốt nào khác.
- Yên tâm đi, tình bạn của chúng ta là bất khả xâm phạm. Hơn nữa ngày nào mình chả phải đúng giờ về nhà canh chừng cậu có tuân thủ giờ giới nghiêm không, làm gì có thời gian mà léng phéng. Lão Tào thì khác, cậu ta mới đáng lo, cậu xem Thiển Chước của cậu ta kìa, toàn các cô gái xinh đẹp, lại còn kinh doanh vào buổi tối, nguy hiểm lắm đấy.
Tào Quảng Vũ trợn mắt:
- Cậu đừng có mà đổ oan cho tôi, tôi sợ vợ muốn chết, làm sao dám léng phéng bên ngoài!
Đinh Tuyết ghé sát tai Phùng Nam Thư, nhỏ giọng hỏi:
- Bây giờ hai người vẫn là bạn tốt à?
Phùng Nam Thư nghiêm túc gật đầu:
- Tình bạn vĩnh cửu, bất diệt.
Vương Hải Ny: "..."
Mỹ nữ ở Thiển Chước quả thực quá nhiều, uống rượu như nước lã, ăn mặc phóng khoáng, khiến cánh đàn ông không khỏi liên tưởng đến cảnh Đường trưởng lão lạc vào Bàn Tơ động.
Có những cô nàng tri thức, quyến rũ, trưởng thành, cử chỉ khẽ khàng, đôi chân mang vớ dài, bắt chéo gợi cảm trước quầy bar, giày cao gót lộ một nửa, mũi chân thoắt ẩn thoắt hiện.
Tào thiếu gia kiên quyết không dám nhìn, Nhâm Tự Cường cũng không dám chớp mắt, trái lại Trương Quảng Phát và Chu Siêu lại ung dung quan sát, trên người toát ra vẻ phóng khoáng và tự tại của kẻ độc thân.
- Lão Giang, cậu suốt ngày ca thán mình độc thân, sao giờ lại không dám nhìn?
- Ai nói tôi không dám nhìn?
- Vậy cậu xem đi, từ vẻ mặt của Siêu tử tôi cảm thấy, rất trơn.
- Cút, tôi chỉ đơn giản là không có hứng thú.
Giang Cần trừng mắt, bấm chuông phục vụ, gọi một bàn đồ ăn thịnh soạn, khiến Tào thiếu gia phải cảm nhận sâu sắc sự hiểm ác của lòng người.
Sau khi ăn uống no nê, cả nhóm chuyển sang bàn bi-a. Đối với trò chơi này, Giang Cần quả thực không thành thạo, hắn hùng hồn tuyên bố bàn bi-a ở chỗ Tào Quảng Vũ đang nhắm vào mình.
Phùng Nam Thư tò mò đứng xem, mỗi khi Giang Cần bực bội vì đối thủ ghi điểm, cô đều ra vẻ hung dữ phía sau, cổ vũ cho ca ca.
Sau đó, tiểu phú bà đang biểu diễn ‘made you look’ hô lên a nha một tiếng, bị Giang Cần kéo tới góc tường đặt máy Arcade.
Từ lúc Giang Cần còn nhỏ, loại máy này đã không còn thịnh hành, đến năm 2012, giá trị hoài cổ có lẽ còn lớn hơn giá trị giải trí của nó.
Tuy nhiên, lúc Giang Cần học tiểu học, các trang web game mini rất thịnh hành, The King of Fighters cũng được chuyển thể, Giang Cần rảnh rỗi không có việc gì làm, liền chơi với em họ vài lần.
Chơi loại game này, hắn không nhớ rõ cách xuất chiêu, bí kíp duy nhất chính là ấn loạn xạ, ấn trúng chiêu nào thì dùng chiêu đó. Mỗi khi tung ra được tuyệt chiêu, hắn sẽ làm ra vẻ mặt "Anh tính cả rồi".
Còn nếu không tung ra được chiêu nào mà vẫn thắng, hắn sẽ vênh váo: Anh chấp mày combo tuyệt chiêu.
- Lâu rồi không chơi, chọn cô nàng hở đùi, ngực khủng này vậy.
Giang Cần điều khiển cần gạt, di chuyển khung chọn đến nhân vật Shiranui Mai.
Phùng Nam Thư:
"?"
- Sao thế, một nhân vật trong game cũng không cho chọn à? Vậy mình chọn cô này.
Phùng Nam Thư chọn Chun-Li, đôi tay nhỏ bé nhanh chóng ấn nút điều khiển, sau đó đuổi theo "chị gái ngực khủng" của Giang Cần đánh cho một trận.
Giang Cần hít một hơi lạnh, thầm nghĩ may mà lúc nãy không nghe lời khuyên, cưỡng lại dụ hoặc của các cô nàng chân dài ở quầy bar, nếu không cô giấm ngốc này chẳng phải sẽ mưu sát bạn tốt sao.
Chun-Li ra chân rất mạnh mẽ, nhưng đôi chân nhỏ nhắn của tiểu phú bà cũng không phải dạng vừa.
Lỡ đâu sau này trên hot search xuất hiện tin tức: Giang phu nhân của Multi-group đánh ghen, hành hung Giang tổng của Multi-group ngay tại quán bar Thiển Chước.
Hành hung Shiranui Mai một trận, Phùng Nam Thư vui vẻ ra mặt, bắt ca ca đổi nhân vật, sau đó đôi mắt sáng lấp lánh, lắc lắc tay Giang Cần ý bảo chơi tiếp.
Giang Cần lại ném một đồng xu, để mặc cho tiểu phú bà bắt nạt mình. Nhìn thấy cô vui vẻ như vậy, hắn không khỏi bật cười.
Thật ngốc nghếch, dễ dỗ dành, chỉ cần chơi game cũng khiến cô vui vẻ đến thế.
Giang tổng nhìn Chun-Li trên màn hình đang nhảy nhót vui mừng, cảm thấy cuộc đời mình giống như bước vào thế giới khoa học viễn tưởng vậy.
Trùng sinh đã đủ khoa học viễn tưởng rồi, nhưng mỗi khi nghĩ đến việc Phùng Nam Thư thích mình, hắn lại thấy điều này còn khó tin hơn cả trùng sinh.