Tiểu thư nhà giàu như cô, xinh đẹp như vậy, lại một lòng một dạ với hắn, không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần được ở bên cạnh hắn là đã vui vẻ rồi.
Chơi game cũng được, xem phim cũng được, cho dù chỉ là ngồi ngẩn người cũng không sao, thật ngoan ngoãn, ngoan đến mức hắn chỉ muốn nuông chiều cô đến hư hỏng.
Quá tốt đẹp, tốt đẹp đến mức mỗi lần Giang Cần đều phải véo má cô, xác nhận cô thật sự thuộc về mình, thật sự muốn ở bên cạnh mình, như vậy hắn mới có thể yên tâm, không còn cảm thấy đây chỉ là một giấc mơ.
Con người đều như vậy, nhìn thấy thứ quá đỗi quý giá sẽ không dám vươn tay ra, bởi vì sợ rằng khi ôm vào lòng rồi lại đánh mất.
Giang Cần chống cằm, nhìn Phùng Nam Thư đang chọn nhân vật, ánh mắt dịu dàng như có thể đếm được từng sợi lông mi của cô.
Lúc tiểu phú bà tập trung chơi game trông còn đáng yêu hơn cả bình thường, đặc biệt là đôi mắt xinh đẹp kia phản chiếu màu sắc rực rỡ của màn hình, giống như viên ngọc quý, tỏa ra ánh sáng kỳ dị.
- Mình chọn anh chàng này.
Phùng Nam Thư chọn Yagami Iori, sau đó phát hiện Giang Cần vẫn chưa chọn nhân vật, liền quay đầu lại, thấy đối phương đang nhìn mình chằm chằm, khóe môi không khỏi cong lên.
Giang Cần hoàn hồn, nheo mắt lại:
- Sao lại chọn nhân vật này? Bộ cậu thấy hắn đẹp trai à?
- Hắn… giống cậu hồi cấp ba.
Phùng Nam Thư dịu dàng nói, khiến Giang Cần hơi sững sờ.
Yagami Iori là nhân vật bị mái tóc dài che khuất mắt phải, đúng là có chút bất cần đời. Giang Cần vẫn còn nhớ rõ lần trước, sau khi đưa tiểu phú bà về trường cao trung Thành Nam, lúc nhắc đến chuyện cũ…
Lúc đó, Phùng Nam Thư vẫn chưa từng nói chuyện với hắn, nhưng nghe nói mỗi lần nhìn thấy hắn, cô đều muốn vén tóc mái của hắn lên, để nhìn rõ con mắt còn lại.
Khóe miệng Giang Cần giật giật, thầm nghĩ lịch sử đen tối thời cấp ba của mình xem ra đã in sâu vào tâm trí cô rồi, vì vậy vội vàng chọn nhân vật Guile với tạo hình cái đầu chuẩn chó nhất:
- Lần này mình không nương tay đâu, tuy mình rất chiều cậu, nhưng có một số việc cũng phải có chừng mực.
"!"
Một phút rưỡi sau, Giang Cần nhìn Guile bị đánh bẹp dưới đất, thở không ra hơi:
- Thôi thôi, không chơi nữa, cậu có ‘thời gian bảo hộ tân thủ’.
Phùng Nam Thư hừ nhẹ một tiếng, sau đó rời khỏi chỗ ngồi, đi theo Giang Cần, ánh mắt tò mò đảo khắp nơi, khi nhìn thấy Tạ Tử Di và mọi người, cô còn lịch sự chào hỏi.
Gần đây, nhóm của Tạ Tử Di đã xem hết bộ [Lấy danh nghĩa bạn bè yêu em], luôn cảm thấy Giang Cần của Multi-group không thể nào có chỉ số EQ thấp như vậy, nhưng bây giờ xem ra, hình như đúng là như vậy thật.
Rõ ràng là nhân vật có thể khiến thị trường chao đảo chỉ bằng một cái giậm chân, nhưng khi chơi đùa với vợ lại trẻ con như vậy.
Cùng lúc đó, hai người quay về phòng bao, phát hiện Vương Hải Ny đã trở lại, trên tay cầm một tờ giấy, bên trên viết đầy những con số.
Giang Cần ngồi đối diện, nhìn cô mở QQ, lần lượt nhập vào, thêm mười mấy tài khoản QQ mới.
Nào là "Nụ hôn ngọt ngào", "Lãng tử chốn biên thành", "Máu nhuộm hồng trần"…
Giang Cần nhìn Vương Hải Ny:
- Cậu không định nghiêm túc yêu đương à?
- Mỗi một mối tình của tôi đều rất nghiêm túc, nhưng bọn họ rõ ràng đã đồng ý làm bạn tốt với tôi, sau đó ngày hôm sau lại bắt đầu không đứng đắn.
"…"
Thiển Chước nhanh chóng trở thành địa bàn của nhóm Giang Cần. Xử lý xong công việc ở công ty, Giang Cần lại dẫn Phùng Nam Thư đến đây ngồi chơi, ăn uống, nhưng không bao giờ trả tiền.
Bởi vì theo cách nói của Giang Cần, hắn mà trả tiền thì khác nào không coi đối phương là anh em.
Tào Quảng Vũ nghe mà muốn tê dại cả người, không hiểu sao mình lại có thể hiểu được thứ ngôn ngữ chó má này, sau đó mới hiểu ra tại sao ba mình lại nói kinh doanh khó khăn, mẹ kiếp, thì ra là để y nói cho người khác nghe!
- Lão Giang, kinh doanh khó khăn lắm, bớt đi hai chuyến đi, cậu xem cậu kìa, béo ú nu rồi. Bốn năm đại học, tôi chưa bao giờ thấy cậu béo như vậy!
- Vậy phải làm sao bây giờ? Tiểu phú bà thích đến đây, hay là cậu kêu cô ấy đừng đến nữa?
Giang Cần ăn xong miếng thịt bò trước mặt, đưa cho y một tấm danh thiếp:
- Ông chủ Trần kinh doanh quán net ở Thượng Hải, nếu cậu thật sự muốn mua lại cửa hàng bên cạnh thì có thể gọi điện thoại hỏi kinh nghiệm, nhưng cá nhân tôi thấy không cần phải làm lớn như vậy.
Tào Quảng Vũ nhận lấy danh thiếp:
- Không làm lớn thì làm sao trang bức chứ?
- Đừng bảo là cậu định làm pỏn đấy nhé?
"?"
- Làm ăn phải có tầm nhìn xa, tôi hỏi cậu, cậu mở một cửa hàng lớn như vậy, sau này Đinh Tuyết muốn đến thành phố lớn làm việc, cậu phải làm sao?
- Tôi có thể thuê người quản lý cửa hàng này, đến lúc đó Đinh Tuyết đi đâu, tôi sẽ đến đó mở một cửa hàng khác, tôi là phú nhị đại, tôi có tiền.
Giang Cần liếc nhìn y:
- Phi, chỉ giỏi lẽo đẽo theo sau vợ, còn đòi làm phú nhị đại, không có tiền đồ!
Vừa dứt lời, Phùng Nam Thư đang mải mê xem phim truyền hình cùng Đinh Tuyết và Vương Lâm Lâm trên lầu hai liền thò đầu ra, dịu dàng gọi "ca ca", Giang Cần lập tức buông đũa xuống, vui vẻ đi lên lầu.
Tào Quảng Vũ cười khẩy, thầm nghĩ tất cả đều là lão bà nô, vậy mà đại ca còn vênh mặt dạy đời người khác, có muốn mặt mũi nữa không hả?
Sau đó một khoảng thời gian, rất nhiều bạn học cũ nghe tin Giang Cần thường xuyên lui tới đây, khiến cho Tào thiếu gia có rất nhiều cơ hội được "thể hiện" bản thân.
Ví dụ như Tống Tình Tình và Tưởng Điềm, hai cô nàng đã rủ nhau đến đây một lần, vừa vào cửa đã khen ngợi hết lời, khiến Tào thiếu gia muốn nổ lồng ngực.
Tống Tình Tình vẫn chưa đi làm, nhưng đã chuẩn bị thi công chức vào năm sau, hiện tại cô không thiếu tiền tiêu, nên thi công chức là một lựa chọn rất tốt.
Tưởng Điềm đã hòa nhập vào sinh hoạt học tập ở kinh đô, thỉnh thoảng còn hẹn gặp Phạm Thục Linh ở cùng thành phố để ăn cơm.
Bạn học cũ chính là như vậy, cho dù trước đây không thân thiết, nhưng sau khi cùng nhau đến một nơi đất khách quê người, tình cảm sẽ càng thêm gắn bó.
Sau đó, các cô còn nói về chuyện của UnionPay. Trường học của Tưởng Điềm cũng nằm trong kế hoạch mở rộng của UnionPay. Tưởng tượng bạn học cùng lớp của mình đang thay đổi thế giới, cảm giác này thật sự rất khó tả.
Cao Văn Tuệ cũng thường xuyên đến đây, lúc nào cũng ôm laptop theo. Người khác thì đánh bi-a, xem phim, còn cô thì ngồi gõ chữ cật lực, nhìn qua có chút đáng thương.
Đầu đông, không khí lạnh ập đến, Tào Quảng Vũ và Chu Siêu chuyển đến tiểu khu Phong Hoa Lý.
Con người là động vật sống theo bầy đàn, thích tụ tập cùng nhau.
Tối hôm đó, Đinh Tuyết và Vương Lâm Lâm chạy đến, gọi nhóm Giang Cần qua nhà ăn lẩu.
Sau khi tốt nghiệp đại học, mọi người đều mỗi người một nơi, được ở cùng nhau như hồi còn ở ký túc xá đại học là điều rất hiếm có.
- Lão Tào, người ở chỗ cậu càng ngày càng đông, mua thêm mấy cái ghế đi, ngồi không đủ chỗ.
- Đinh Tuyết mua rồi, đã đặt hàng cả tuần nay mà vẫn chưa thấy giao.
- Mua online à?
- Ừ, sắp đến ngày hội mua sắm 11/11 rồi, quảng cáo của bọn họ dán che cả tầm nhìn.