Thời tiết mùa đông tuy lạnh nhưng ánh nắng lại dịu dàng, dễ chịu. Không ít người già trong khu phố chọn cách ra công viên tắm nắng, trò chuyện.
- Giang Cần, không phải người ta đồn cháu và Nam Thư cuối năm nay kết hôn sao? Sao đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì?
- Đúng đó, không kết hôn thì năm nay cũng sắp qua rồi.
Giang Cần chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng đoán được, tin đồn nhảm nhí này chắc chắn là do tiểu phú bà mặt lạnh tâm nũng kia tung ra.
Ở gia viên Hồng Vinh có một bà mối nổi tiếng tên là thím Ba, ăn mặc rất sành điệu, hàng năm đều mai mối cho rất nhiều cặp đôi, thế nhưng lại chưa từng hỏi Giang Cần chuyện yêu đương bao giờ.
Nghĩ kĩ thì cũng đúng thôi, nếu không phải do Phùng Nam Thư ngày ngày đi rêu rao khắp khu, thì với ngoại hình của hắn, đám người mai mối kia đã sớm đạp đổ cửa nhà rồi!
Bạch phú mỹ đáng giận, trông thì ngây thơ… vô số tội, thủ đoạn cao minh, hòng muốn chiếm bạn tốt.
- Chị xem Giang Cần kìa, im re chẳng nói gì, hay là thật sự không có ý định kết hôn?
Lúc này, đám ông bà đang tắm nắng bỗng xì xào bàn tán.
Thời buổi này đã cởi mở hơn xưa rất nhiều, việc sống thử trước hôn nhân cũng không còn quá xa lạ, hoàn toàn không giống như thời đại trước, chỉ cần nắm tay nhau là xác định bên nhau cả đời.
Tầng 4 có một cô gái, sau khi bị bạn trai đưa về ra mắt gia đình, sống chung một năm rồi lại bị đá, đến bây giờ vẫn bị người ta xì xào bàn tán.
Nhưng điều quan trọng nhất là, Giang Cần bây giờ đã khác, là ông chủ lớn, trong mắt người khác, bên cạnh hắn chắc chắn không thể thiếu bóng phụ nữ.
Tuy nói hàng xóm láng giềng ở gia viên Hồng Vinh đều rất hiền lành, tốt bụng, nhưng ở đâu mà chẳng có vài người thích soi mói chuyện người khác. Suốt khoảng thời gian qua, do nhà họ Giang không có động tĩnh gì nên đã xuất hiện rất nhiều lời đồn đại.
Nói ra thì cũng không phải là họ có ý xấu, mà chỉ là xuất phát từ bản tính thích buôn chuyện của con người mà thôi.
- Bác Hai nói gì vậy chứ, Nam Thư ở nhà cháu cũng đã được hai năm rồi, xưng hô cũng đã đổi rồi. Nếu kết hôn…
Giang Cần quay đầu nhìn về phía quầy bán đồ ăn vặt đối diện, khóe miệng khẽ nhếch lên, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng hơn:
- Nếu cháu kết hôn, ngoài Nam Thư ra cháu còn có thể lấy ai được nữa.
Lúc này, Phùng Nam Thư vừa mua đồ ăn vặt xong, cô nhìn thấy Giang Cần đang nhìn mình, mỉm cười vẫy vẫy tay, hoàn toàn không biết rằng Giang Cần vừa nói với người khác muốn cưới mình.
Nếu cô mà nghe thấy, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến ngây người, sau đó ngày nào cũng mong ngóng Giang Cần mau chóng cưới mình.
- Tôi đã nói rồi mà, Nam Thư là hợp nhất, vừa hào phóng, nhanh nhẹn lại thông minh, ai mà chả thích. Nhưng mà ông Năm nói cũng đúng, bây giờ đến Tết cũng chẳng còn mấy ngày nữa.
- Vốn dĩ dự định là cuối năm nay, nhưng mà cuối năm cháu bận quá, gần đây vừa mới đầu tư thêm mấy chục triệu. Tuy nói số tiền này đối với cháu chẳng đáng là bao, chỉ là một khoản tiền nhỏ, nhưng thị trường vẫn chưa ổn định, thôi thì đành phải lùi lại sang năm, đợi khi nào thời tiết ấm áp hơn rồi tính.
Đám người đang phơi nắng nghe vậy lập tức lộ ra vẻ mặt đã hiểu, sau đó chuyển sang chủ đề khác.
Giang Cần cười khẩy, thầm nghĩ xem nào, uy lực của ‘con nhà người ta’ có lớn không? Sau đó, hắn bước về phía đối diện, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mịn màng của Phùng Nam Thư đi vào khu phố.
Ngốc ơi à ngốc, cậu chính là "trùm cuối" tung tin đồn nhảm ở gia viên Hồng Vinh chúng ta đấy, ngày nào cũng đi gieo rắc "bạo lực dư luận", đến cuối cùng lại phải để mình ra tay "dọn dẹp" hậu quả.
Phùng Nam Thư nhìn hắn, chột dạ chớp chớp mắt:
- Ca ca, họ nói gì vậy? Nói cho muội muội nghe với.
- Họ hỏi mình, đã cuối năm rồi sao vẫn chưa chịu kết hôn, cậu nói xem mình phải trả lời thế nào?
- Khu mình có một vị thần chuyên đi tung scandal, nhưng mình biết, bạn tốt thì không thể kết hôn.
- Biết vậy là tốt. Cũng không biết là ai tung tin đồn này? Để mình biết, mình phải hỏng mông ẻm.
Phùng Nam Thư vô thức xoa xoa mông, trong nháy mắt trở nên biết điều hơn rất nhiều.
Giang Cần lại nói:
- Hôm nay mình xem được một tin tức trên mạng, nói là nhà nước sắp ban hành chính sách mới về bạn tốt, cậu có muốn biết không?
Phùng Nam Thư nheo mắt:
- Nói mình nghe xem nào.
- Nhà nước muốn cấp giấy chứng nhận cho bạn tốt, người được cấp giấy chứng nhận bạn tốt sẽ phải làm bạn tốt với nhau suốt đời, không được thay đổi, cũng không được kết hôn với người khác. Cậu có muốn không?
- Mình không muốn!
Vẻ ngoan ngoãn của Phùng Nam Thư trong nháy mắt biến mất không còn một mảnh, cô xù lông, hùng hổ chạy về phía trước, chạy một mạch lên tầng bảy.
Giang Cần mím môi, thầm nghĩ cậu suốt ngày nói là bạn tốt, nhưng mà cái đuôi cáo của tiểu yêu tinh này cũng lộ ra quá rồi đấy…
Lúc hắn đuổi theo Phùng Nam Thư lên đến tầng bảy, thì thấy bác Lý đối diện đang dắt cháu trai đi chơi. Cậu nhóc mặc một bộ yếm bò, tuy rằng bước đi còn hơi loạng choạng, nhưng lại rất vui vẻ, trên tay cầm một cái đồ chơi hình con ếch, vừa đi vừa vung vẩy.
Cậu bé cũng đã hơn ba tuổi, độ tuổi ngây thơ, đáng yêu nhất, đã biết gọi ba, gọi mẹ, giọng nói non nớt, mỗi khi cười lên, nụ cười còn rạng rỡ hơn cả ánh ban mai.
Đây chính là sự tiếp nối của sinh mệnh.
Giang Cần và Phùng Nam Thư đứng từ xa nhìn một lúc lâu, càng nhìn càng thấy đáng yêu.
Chẳng trách mẹ hắn ngày nào cũng muốn bế cháu, nhìn thấy cảnh tượng này mỗi ngày, ai mà chịu cho nổi?
Nhưng điều quan trọng là, Giang Cần cảm thấy, xét về ngoại hình và độ đáng yêu thì cháu trai nhà bác Lý chỉ được coi là bình thường.
Nhưng nếu là kết hợp giữa Ngạn Tổ và tiểu phú bà, vậy thì… chắc chắn sẽ làm hại không ít người.
- Con ếch kìa, hồi bé mình cũng có một cái.
Giang Cần lẩm bẩm, như thể hắn thực sự đang nhìn con ếch, chứ không phải bị cậu nhóc kia thu hút. Nói rồi, hắn đút hai tay vào túi quần, đi vào thang máy.
Phùng Nam Thư cũng vội vàng chạy theo, lấy chìa khóa ra mở cửa cho Giang Cần.
Cuối cùng thì cũng có một ngày con trai ruột về nhà, nhưng không cần phải lật lót chân tìm chìa khóa dự phòng nữa rồi.
Sau đó, Giang Cần lén lút đi vào phòng ngủ của mình - có thể coi là phòng bảo mẫu, cũng có thể coi là phòng chứa đồ, lôi ra một cái thùng carton lớn từ gầm giường.
Thời thơ ấu, hắn cũng có rất nhiều đồ chơi, ví dụ như mô hình robot thiếu chân, một hộp bi thủy tinh, một chiếc xe điều khiển từ xa bị hỏng động cơ, và… cây đũa phép của công chúa nhỏ và một con búp bê không mặc váy.
Mẹ nó, hồi bé sao mẹ lại mua cho mình mấy thứ đồ chơi kì quái này nhỉ? Trừu tượng thật đấy, tổng tài bá đạo như mình mà hồi bé lại chơi búp bê công chúa.
Mà váy của con búp bê đâu rồi nhỉ?
Chẳng lẽ, ngay từ khi còn bé mình đã thông suốt bí mật cơ thể của phái nữ rồi sao?
Chẳng trách mình lại có thể trở thành ngôi sao học tập, còn Tào Quảng Vũ, Nhâm Tự Cường và Chu Siêu thì không.