Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1422: CHƯƠNG 1421: KẺ LAN CHUYỆN Ở GIA VIÊN HỒNG VINH (2)

Giang Cần lựa chọn trong thùng carton một hồi, lấy ra một đống đồ chơi còn coi như nguyên vẹn.

Mấy thứ này vẫn còn dùng được, có lẽ có thể truyền lại cho kết tinh tình bạn.

Vừa rồi, lúc nhìn thấy cháu trai nhà bác Lý chơi đồ chơi lên dây cót hình con ếch, hắn đã không nhịn được mà mường tượng ra cảnh tượng đó.

Nói thật, khi nhìn thấy kết tinh tình bạn chơi món đồ chơi mà bạn từng chơi khi còn bé, loại cảm giác này thật sự không phải là thứ mà một trận chiến thương trường bình thường có thể so sánh được.

Đại chiến mua nhóm, đại chiến giao hàng hắn đều thắng, đại chiến thanh toán hắn thắng một nửa, có tiền, có tiếng, cũng đã tận mắt chứng kiến sự phồn hoa của thế giới này và những thay đổi của thời đại.

Nhưng khi nghĩ đến cảnh tượng này, hắn vẫn không nhịn được mà động lòng.

Đúng lúc này, Phùng Nam Thư lặng lẽ đẩy cửa bước vào, len lén nhìn xem Giang Cần đang làm gì, sau đó nhìn thấy đống đồ chơi bày la liệt trên đất, cô không khỏi ngồi xổm xuống nghịch ngợm.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, căn phòng cũng dần tối đi, chỉ còn sót lại một tia sáng le lói chiếu vào trong phòng, nơi hai con người trẻ trâu kia đang mải mê chơi đùa.

Không lâu sau, cửa phòng lại bị đẩy ra, Viên Hữu Cầm tan làm trở về.

Từ cửa nhìn vào có thể thấy rõ mọi ngóc ngách trong phòng ngủ. Viên Hữu Cầm thay dép, rón rén đi tới, đứng phía sau hai người, vừa lúc nghe thấy Phùng Nam Thư lẩm bẩm tên Giang Ái Nam.

Nghe thấy cô gọi tên Giang Ái Nam, Giang Cần liền đưa tay nhéo má Phùng Nam Thư, nhưng cô vẫn dám nói.

- Hai đứa, đang làm gì thế hả?

"?"

Nghe thấy tiếng mẹ, Giang Cần hết hồn quay đầu lại, thầm nghĩ mẹ mình bị làm sao vậy, về nhà mà cũng không thèm lên tiếng?

Lỡ như mình không phải đang chơi đồ chơi, mà là đang chơi bạn tốt thì sao?

- Mẹ, lần sau mẹ có thể gõ cửa rồi hẵng vào được không?

- Cửa mở to như vậy mà con cũng không nghe thấy, chỉ mải mê nhéo mặt con bé Nam Thư.

Phùng Nam Thư ngượng ngùng cúi đầu, tiếp tục giả vờ chơi đồ chơi.

Lúc này, Viên Hữu Cầm cũng nhìn thấy con búp bê không mặc váy trên mặt đất, vẻ mặt có chút kinh ngạc:

- Đây không phải là đống đồ chơi con hay chơi hồi bé sao? Lúc đó mẹ không cho con mua, con còn lăn ra sàn nhà trung tâm thương mại ăn vạ.

Khóe miệng Giang Cần giật giật:

- Rảnh rỗi sinh nông nổi, con lấy ra sửa sang lại một chút.

- Đáng tiếc quá, trong nhà lại không có đứa cháu nào lớn lên vừa giống Nam Thư lại vừa giống con, mấy món đồ chơi này đều rất tốt, bỏ đi thì lãng phí.

Nghe vậy, Giang Cần thầm than, mẹ cũng bá đạo chẳng kém gì Phùng Nam Thư.

Còn tiểu phú bà thì ngẩng đầu nhìn Viên Hữu Cầm, trong lòng âm thầm cảm thán mẹ thật lợi hại.

Vừa dứt lời, Viên Hữu Cầm đột nhiên sững người, bà bỗng nhiên hiểu ra Giang Ái Nam là ai, hai đứa nhỏ này, suốt ngày ở bên nhau, lẽ nào đến cả tên con cũng đã đặt xong rồi?

Vậy thì, mình phải chuẩn bị bao nhiêu tiền sính lễ cho Nam Thư đây?

Không, không đúng.

Hình như Giang Cần mới là con trai ruột của mình.

Viên Hữu Cầm bỗng cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Đợi đến tối, khi Giang Chính Hoành tan làm về nhà, sau khi ăn cơm xong, bà lập tức lôi chồng vào phòng, kể hết mọi chuyện cho ông nghe.

Giang Chính Hoành lý trí hơn Viên Hữu Cầm một chút, ông không tin vào suy đoán của vợ.

Hai đứa nhỏ bây giờ còn chưa yêu đương, sao có thể có chuyện con cái được, ông cảm thấy vợ mình bị bác Lý đối diện lây rồi.

Nhưng ba Giang nào biết được con trai mình nguy hiểm đến mức nào, năm đó sau khi Giang Cần trọng sinh đã thề, yêu đương chó cũng không thèm, nhưng trừ yêu đương ra thì những chuyện khác tuyệt đối không chậm trễ.

Buổi sáng mùa đông, trời quang đãng, nhưng không có tia nắng ban mai nào chào đón. Trên đường phố, sương mù dày đặc, người đi đường hối hả, hơi thở phả ra từng làn khói trắng.

Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành bước ra khỏi phòng ngủ, phát hiện con trai và Nam Thư hình như vẫn chưa tỉnh giấc, bèn để lại một phần bữa sáng rồi ra ngoài đi làm.

Xuống đến dưới lầu, họ gặp bác Lý nhà đối diện đang dỗ dành cháu trai, tiếng bà, tiếng cháu gọi nhau í ới. Nhìn cảnh tượng ấy, Viên Hữu Cầm không khỏi trầm ngâm suy tư.

Hiện tại cẩu nhi tử nhà bà và Nam Thư vẫn chỉ là bạn bè, không biết đến bao giờ bà mới được bế cháu đây?

Nghĩ kỹ lại thì, cháu chắt là chuyện sau này, điều khiến bà canh cánh trong lòng chính là, nếu một ngày nào đó Giang Cần không chịu cưới Nam Thư về, bà thật sự không nỡ chút nào.

Lúc này, Phùng Nam Thư đã thức giấc, cô lờ đờ bước vào phòng vệ sinh, mơ màng đánh răng. Giang Cần từ phòng bảo mẫu đi ra, đến phòng bếp rót một cốc nước, sau đó lặng lẽ đứng sau lưng cô, chăm chú nhìn.

- Ba mẹ đâu rồi?

- Đi làm rồi, bữa sáng để trên bàn đấy.

- Sao mặt mộc của cậu cũng đẹp như vậy? Bạn tốt đáng hận!

"?"

Vài phút sau, Phùng Nam Thư bỗng nhíu mày, khẽ cắn môi, thốt ra hai chữ "người xấu" với khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu.

Cùng lúc đó, chiếc gương trong phòng vệ sinh bắt đầu rung lên bần bật.

Là một sinh viên trẻ tuổi, buổi sáng vừa thức dậy, tuyệt đối không nên nhìn thấy bạn tốt của mình quá xinh đẹp, bởi vì căn bản không thể nào kiềm chế nổi.

Tiểu phú bà lúc này đang tựa người vào bồn rửa tay, không dám nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, chỉ biết cúi gằm mặt xuống, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại bảy chữ: ca ca là cái máy đóng cọc.

Hai người vừa về đến nhà đã chia phòng ngủ, khoảng thời gian thân thiết như hình với bóng được chuyển sang ban ngày.

Thế nhưng, Giang Cần vẫn chưa hạ quyết tâm sẽ vô tình tạo ra kết tinh tình bạn với cô bạn tốt, cho nên lần này vẫn sử dụng biện pháp an toàn.

Cứ như vậy cho đến khi gần trưa, ánh nắng mặt trời xua tan màn sương sớm, tia nắng ấm áp chan hòa khắp nơi, hai người mới dần bình tĩnh trở lại.

Phùng Nam Thư nép mình trong vòng tay Giang Cần, giống như người mất hồn, thở hổn hển. Cả buổi trưa cô cứ ngây người ra, cảm giác như ca ca vẫn chưa chịu buông tha cho mình.

Chờ đến khi lấy lại tinh thần, cô lại bắt đầu trở nên vừa lạnh lùng, vừa nũng nịu, lại có chút giương nanh múa vuốt.

- Ca ca là người xấu!

- Mình với ca ca có gian tình!

Cả buổi sáng, tiểu phú bà cứ lải nhải những câu như vậy, vẻ mặt vừa lạnh lùng, vừa hung dữ, bám lấy Giang Cần không rời, giống như một tiểu yêu tinh xinh đẹp cứ bám riết lấy hắn không tha.

Giang Cần vốn dĩ đã khôi phục lại bình tĩnh, kết quả lúc ăn sáng cô cũng muốn chui vào lòng, xem tivi cũng muốn chui vào lòng, cọ cọ vào người hắn, khiến hắn lại bắt đầu đứng ngồi không yên.

Phùng Nam Thư cao 1m7, chân dài eo thon, dáng người nóng bỏng, ngũ quan xinh đẹp, khí chất vừa lạnh lùng, vừa kiêu ngạo. Sinh viên nào có thể chịu được kiểu con gái như vậy cứ liên tục cọ xát vào người mình chứ, vì vậy Giang Cần lại ôm cô, cùng nhau ngồi trên ghế sô pha lắc lư thêm một hồi nữa.

Bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn như tuyết, như ngọc, gác hờ hững trên thành sofa, những ngón chân hồng hào khẽ co quắp lại một cách đáng yêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!