Một bức là thiệp mời tham dự dạ tiệc doanh nhân do Mã tổng Thâm Quyến gửi tới, kèm theo chữ ký tay.
Một bức là thiệp mời tham dự vũ hội doanh nhân của Liễu tổng tập đoàn Lenovo, bên trong còn có dòng chữ nhắn gửi của Mã tổng Hàng Châu.
- Tôi cũng không biết nên chọn cái nào, cậu giúp tôi quyết định vậy.
Tào thiếu gia:
"…"
Tào thiếu gia:
- Tôi quyết định tiết kiệm tiền mua A8!
Giang Cần nhìn dòng chữ "Đang nhập…" của Tào Quảng Vũ hồi lâu, mãi mới phun ra được một câu như vậy, cười đến nỗi không khép miệng được.
Hắn thầm nghĩ, show truyền hình thực tế quả nhiên là thiệt thòi lớn khi thiếu vắng Tào Quảng Vũ.
Vui vẻ xong, Giang Cần nhìn hai tấm thiệp mời trên bàn, lòng chợt trầm ngâm.
Multi-group từ khi thành lập đến nay, vẫn luôn hoạt động độc lập, mặc dù có hợp tác với Alibaba và Tencent nhưng cũng không thể gọi là đồng minh.
Tuy nhiên, Multi-group ngày càng phát triển, nhiều người muốn lôi kéo Giang Cần về phe mình, bởi vậy những lời mời như thế này cũng không còn quá xa lạ.
Nhưng Giang Cần không muốn quá thân thiết với bất kỳ bên nào.
Nhỡ đâu kết bạn xong, sau này xảy ra cuộc chiến thương trường nào đó, muốn mượn tiền của bạn bè thì khó xử biết nhường nào.
Đối với người dưng nước lã, hắn có thể không nương tay, nhưng với bạn bè thì lại khác.
Tuy nhiên, những buổi tiệc lớn thì không thể không đi, bằng không sẽ bị coi là thiếu tôn trọng.
Giang Cần quyết định, năm sau sẽ dẫn cả nhà đi du lịch Thượng Hải và Bắc Kinh, vừa thư giãn, vừa nhân tiện tham gia một số bữa tiệc.
Kiếm được tiền thì phải đưa gia đình đi du lịch, tâm nguyện của Giang Cần cũng giản dị như bao người khác.
Nhưng trước đó, nhân lúc mẹ về nhà ngoại, Giang Cần dẫn Phùng Nam Thư đến vòi vĩnh cậu một khoản kha khá, khiến cậu phải ngậm ngùi dâng hết tiền tiết kiệm.
Giờ đây, cả nhà đều coi Phùng Nam Thư là con dâu tương lai, không còn ai tin cô chỉ là bạn tốt của cẩu Giang Cần nữa.
Nếu thật sự chỉ là bạn tốt, sao lại phải dẫn về nhà vào dịp Tết, rồi lại còn đòi lì xì?
- Năm nay mợ cháu giảm tiền tiêu vặt của cậu rồi. Giờ đến lượt tiền thuốc lá, rượu bia của cậu cũng giảm xuống. Tất cả là tại cháu đấy!
- Cậu, cai thuốc lá đi, tiết kiệm tiền. Cháu còn trẻ, nhiệt huyết đang thịnh sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn!
"???"
Tiểu phú bà rất thích bầu không khí ấm áp này. Năm nay hòa nhập hơn năm trước, hôm nay cô còn mặc chiếc áo hoa cùng Viên Hữu Cầm tham gia buổi họp mặt đầu năm của cục tình báo trong thôn. Vừa nhâm nhi hạt dưa, vừa nghe mọi người nói chuyện phiếm.
Không khí Tết ở nông thôn vẫn nồng đậm hơn thành phố, tình cảm gia đình cũng gần gũi, ấm cúng hơn.
Trong vòng bán kính mười dặm, tám làng đều là họ hàng với nhau.
Phùng Nam Thư vốn nghĩ mình là kẻ không nhà, nhưng ở đây, ai cũng biết cô là nhà Giang Cần.
Mấy bác, mấy cô khi chuyển đề tài hay nhắc đến cô, cũng không gọi tên mà trực tiếp gọi là con dâu Hữu Cầm, bạch phú mỹ trẻ tuổi sao chịu nổi chứ.
Đúng lúc này, dưới ánh nắng chiều tàn, một chú chó vàng chậm rãi bước tới, vẻ mặt kiêu ngạo, bá khí ngút trời.
Nghe nói, đây là đại ca chó trong thôn, bất kỳ chú chó nào cũng phải nể mặt nó vài phần.
Đại Hoàng vừa đi vừa ngó nghiêng, khi đi qua "hội trường tình báo Tết thôn Nam Nhai" - cũng chính là bãi đá mọi người hay tụ tập nói chuyện phiếm - nó bỗng dừng lại, quay sang nhìn Phùng Nam Thư.
Tiểu phú bà cũng nhìn thấy Đại Hoàng, liền hoảng hốt trốn sau lưng mẹ Giang, vẻ mặt cảnh giác.
Năm ngoái, khi Giang Cần dẫn cô về ra mắt, cả làng đều vui mừng, riêng Đại Hoàng lại sủa in ỏi, xung phong như muốn lao vào cắn cô.
Phùng Nam Thư hơi sợ chó, trốn cũng là phản ứng tự nhiên.
Tuy nhiên, điều khiến mọi người bất ngờ là, lần này Đại Hoàng sau khi nhìn cô chằm chằm một lúc, bỗng dưng vẫy đuôi lia lịa, lè lưỡi ra như đang cười nịnh nọt, sau đó lăn lộn trên mặt đất như đang chào hỏi. Biểu diễn xong, nó mới chầm chậm lắc lư đi về phía bức tường nằm tắm nắng.
- Đại Hoàng không cắn con nữa.
- Tất nhiên rồi. Nó biết con là người nhà chúng ta rồi mà.
Phùng Nam Thư nghe mẹ Giang nói vậy thì trợn tròn mắt, thầm nghĩ, hóa ra Đại Hoàng còn thông minh hơn cả Giang Cần…
Gấu chó đẹp trai của cô, mất hơn hai năm mới nhận ra cô là nhà Giang Cần, còn Đại Hoàng mới gặp lần thứ hai đã biết.
Lúc này, Giang Cần vừa mới nói chuyện với cậu xong, bước ra từ trong nhà thì nhìn thấy Đại Hoàng. Hắn cúi người xuống, xoa đầu nó.
Đại Hoàng run lẩy bẩy, chống hai chân trước xuống đất, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Giang Cần, nhưng tuyệt đối không dám nhúc nhích.
- Đừng sợ, năm nay không đánh mày nữa đâu. Mày phải nhìn cho rõ ai là người trong nhà chứ. Năm ngoái, tao đánh mày là vì cái gì? Người nhà tao mà mày cũng sủa!?
- Chậc… anh của em còn chó hơn cả chó…
Viên Tại Hạo leo lên bức tường, nhìn xuống bóng dáng một người một chó, lẩm bẩm.
Năm ngoái, cậu ta vô tình nhìn thấy anh họ lén lúc ngồi xổm trong góc nhà, cầm điện thoại nói chuyện với Đại Hoàng cả tiếng đồng hồ. Lúc đó, cậu ta còn không hiểu chuyện gì xảy ra, giờ thì mới rõ. Hóa ra anh họ đang cho Đại Hoàng xem ảnh chị dâu, bảo nó phải nhớ kỹ mặt.
Nói với người trong nhà thì là "bạn tốt", nói với chó thì lại là "người nhà". Chỉ biết bắt nạt Đại Hoàng không biết nói chuyện thôi!
…
Kỳ nghỉ Tết Nguyên đán trôi qua, để lại dư âm là những mảnh pháo đỏ rực trên nền tuyết trắng xóa.
Từ mùng 3 đến mùng 5 Tết, dòng người thân quen vẫn nườm nượp ghé thăm. Gian hàng bán đồ ăn vặt của bác Ba cũng tấp nập khách hơn hẳn, bắt đầu cuộc chiến kinh doanh với siêu thị bên cạnh.
Ví dụ như bày bán la liệt sữa bò, cháo bát bảo, gà quay, rượu… - những món quà thường được tặng vào dịp năm mới - trên vỉa hè phủ đầy tuyết trắng, kèm theo dòng chữ to tướng "Sữa trắng như tuyết".
Người đi đường trên đường đến siêu thị lơ đãng liếc nhìn, bất giác giật mình thon thót, nghĩ thầm cái gì mà sáng chói lóa mắt thế kia, phải tới xem thử mới được.
Nhưng khi cúi đầu nhìn kỹ, họ mới nhận ra mình đã hiểu lầm. Tuy nhiên, vì thấy gian hàng bày bán rất nhiều mặt hàng cần thiết, nên họ tiện tay mua luôn ở chỗ bác Ba.
Chiêu trò này, nói không có chó bày cho thì thật không ai tin nổi.
Cùng lúc đó, gia đình Giang Cần đã đáp chuyến bay đến Thượng Hải, được tài xế của bất động sản Tần thị đón tại sân bay, đưa đến biệt thự Hương Đề - nơi ở của thím Tần Tịnh Thu.
Hôm nay Tần Tịnh Thu không đến công ty, hai vợ chồng Phùng Thế Hoa ở nhà chờ sẵn, dặn dò mụ Ngô chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn để tiếp đãi "nhà thông gia".
Nói thật, với mối quan hệ hiện tại của hai nhà, cuộc gặp gỡ lần này ở Thượng Hải không khác gì hai bên gia đình gặp mặt ra mắt. Ấy vậy mà Giang Cần vẫn một mực khăng khăng là "bạn bè thuần khiết", khiến Viên Hữu Cầm tức muốn xông vào đánh cho một trận.
Oái oăm thay, lão công nô Phùng Nam Thư lại ra sức ngăn cản, không nỡ để Viên Hữu Cầm đánh gấu chó của mình.
Bạn tốt cũng được, chỉ cần Giang Cần không bỏ rơi cô là được rồi. Cô bằng lòng hết.