Thực ra, cái miệng cứng của Giang Cần rất khiến người khác phải phát bực, chẳng trách Viên Hữu Cầm muốn đánh, ngay cả Tần Tịnh Thu cũng muốn cho hắn một trận.
- Giang Cần, nếu cháu không muốn Nam Thư nhà thím, thím sẽ nhờ người tìm cho con bé một người khác tốt hơn. Đến lúc đó, cháu đừng có mà hối hận đấy nhé.
- Không được!
Chưa đợi Giang Cần lên tiếng, Phùng Nam Thư đã vội vàng phản bác:
- Không ai tốt hơn.
Ban đầu Tần Tịnh Thu chỉ định hù dọa Giang Cần một chút, ai ngờ đâu cháu gái lại nóng nảy lên trước, khiến cô không thể nào nói thêm được nữa.
Lúc này, Phùng Thế Hoa ghé sát tai Tần Tịnh Thu, thì thầm to nhỏ. Sau đó, Tần Tịnh Thu mím môi, kéo Giang Cần, Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành ra một góc phòng khách.
- Chú nó nói, nhân dịp Tết nhất, hay là cả nhà mình cùng đi thăm mẹ Nam Thư một chuyến?
- Mẹ của Nam Thư?
- Không phải mẹ kế, mà là mẹ ruột của con bé.
- Đúng là nên đi thăm một chuyến. Dù sao Nam Thư cũng gọi tôi một tiếng mẹ.
Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành nhìn nhau, trong lòng đều đồng ý.
Phùng Nam Thư sống ở nhà họ đã lâu, tình cảm gia đình cũng dần dần thấm nhuần, cách xưng hô cũng đã thay đổi. Cho dù cẩu nhi tử có cứng miệng đến đâu, thì với tư cách là cha mẹ, họ cũng nên đi dâng hương cho phải phép.
Sau khi hai bên đã thống nhất ý kiến, Viên Hữu Cầm trừng mắt nhìn Giang Cần, thầm nghĩ cả ngày cứ bạn bè, bạn bè, có giỏi thì đừng có đi gặp mẹ vợ.
Giang tổng cũng chẳng thèm quan tâm, xoay người bước ra ngoài với vẻ mặt "phong trần mỏi gối", toát lên khí chất của một tỷ phú.
- Cậu đi đâu đấy?
- Mình bỏ nhà ra đi!
Giang Cần hừng hực bước ra khỏi cửa. Trên đường bắt xe, hắn hỏi tài xế xem ở đâu bán loại âu phục nào mặc vào trông giống Ngô Ngạn Tổ. Câu hỏi của hắn khiến tài xế vừa lái xe vừa phải vắt óc suy nghĩ.
Âu phục thôi đã khó tìm rồi, lại mẹ nó còn phải kết hợp với cả… mặt nạ da người nữa chứ.
Tuy nhiên, người tài xế vẫn rất tận tâm, khuyên Giang Cần nên đến tiệm may lâu năm ở Thượng Hải đặt may một bộ, vì đồ may đo sẽ vừa vặn hơn.
Giang Cần lắc đầu, nói không kịp nữa rồi, bảo tài xế đưa thẳng đến cửa hàng âu phục đắt tiền nhất.
Dù cho so với Ngô Ngạn Tổ, Giang tổng vẫn kém "chút chút", nhưng hắn sở hữu vóc dáng cao ráo, cân đối, việc chọn được một bộ âu phục phù hợp không phải là vấn đề quá khó khăn.
Vì vậy, dưới sự tư vấn nhiệt tình của nhân viên bán hàng, Giang Cần nhanh chóng mua được bộ âu phục ưng ý, thậm chí còn không thèm mặc cả.
Lúc đến, hắn đã mặc một bộ âu phục mà mình thường mặc. Dù sao chuyến đi Thượng Hải lần này của hắn cũng có vài buổi tiệc thương mại cần tham dự, mà bộ âu phục kia là đặt may riêng, rất vừa vặn. Tuy nhiên, vừa nghĩ đến việc sắp phải đi gặp mẹ của Phùng Nam Thư, hắn lại muốn mặc một bộ đồ mới.
Sáng sớm hôm sau, bầu trời âm u, gió thổi hun hút. Người một nhà trên hai chiếc xe đi đến nghĩa trang Thu Thủy.
Sáu người men theo bậc thang, bước từng bước lên cao, cuối cùng cũng đến được khu B số 606. Họ lần lượt bày biện lễ vật đã chuẩn bị sẵn lên mộ.
Giang Cần đứng cạnh Phùng Nam Thư, khoác trên mình bộ âu phục chỉnh tề, chăm chú nhìn bức ảnh trên bia mộ, hình ảnh mẹ của tiểu phú bà dần hiện rõ trong tâm trí hắn.
Mẹ của Phùng Nam Thư rất giống cô, cũng là một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành. Bức ảnh chụp lúc bà ngoài 20, trông hệt như Phùng Nam Thư bây giờ.
Trước đây, Giang Cần đã hỏi thím, biết mẹ của Phùng Nam Thư qua đời vì bệnh ung thư. Không có lý do gì đặc biệt, đơn giản chỉ là một người phụ nữ có số phận hẩm hiu.
- Mỗi lần đến đây, Nam Thư đều khóc rất lâu. Con bé không nhớ rõ Lâm Nhàn, nhưng cũng rất nhớ mẹ.
Tần Tịnh Thu nhìn Viên Hữu Cầm, nhẹ nhàng lên tiếng.
- Thực ra, nếu số phận của Lâm Nhàn tốt hơn một chút, thì Nam Thư đã là một tiểu thư cành vàng lá ngọc rồi.
Viên Hữu Cầm vỗ nhẹ tay Tần Tịnh Thu, an ủi:
- Bây giờ con bé cũng là một tiểu thư cành vàng lá ngọc rồi còn gì.
- Nói là tiểu thư thì cũng không hẳn. Bạn bè xung quanh tôi khi nhắc đến Nam Thư, đều gọi con bé là Giang phu nhân.
- Giang Cần lúc lên báo chí nói như vậy sao? Thằng nhóc này cũng biết làm người đấy chứ.
Lúc này, tiểu phú bà đang quỳ trước bia mộ, nhìn người phụ nữ trong ảnh, thầm nhủ: mẹ ơi, con dẫn gấu chó của con đến ra mắt mẹ này. Mẹ thấy anh ấy có đẹp trai không?
Giang Cần đứng phía sau, vươn tay vuốt tóc cô, ánh mắt hiếm khi nào nghiêm túc đến thế.
Đợi Phùng Nam Thư thắp hương xong, Tần Tịnh Thu đưa cho Giang Cần một nén nhang:
- Chúng ta xuống dưới đốt vàng mã, cháu ở lại đây trò chuyện với mẹ Nam Thư đi.
Thực ra, chuyến viếng mộ lần này, nhân vật chính không ai khác ngoài Giang Cần. Bởi vì ai cũng biết, đây là muốn để mẹ của Nam Thư xem mặt chàng rể tương lai của con gái mình.
Viên Hữu Cầm nắm tay Phùng Nam Thư, trước khi đi không quên dặn dò con trai:
- Nếu con dám nói năng lung tung với mẹ Nam Thư, nào là mẹ của bạn tốt, thì sau này đừng mong bước chân vào nhà nữa.
- Vậy con phải gọi là gì?
- Gọi là dì, nhưng tuyệt đối không được nói chào mẹ của bạn tốt, con là bạn tốt của Phùng Nam Thư.
Giang Cần há hốc mồm, thầm nghĩ mẹ đúng là mẹ ruột, đến suy nghĩ của hắn mà bà cũng biết.
Viên Hữu Cầm dứt lời, đi xuống bậc thang, bảo Phùng Nam Thư đi theo, hội họp với Tần Tịnh Thu và Phùng Thế Hoa, cùng nhau đi đốt vàng mã.
Lúc này, gió thổi mạnh hơn, trời đất u ám, từng cơn gió lạnh buốt thấu xương, thổi đến nỗi những tán cây thông hai bên đường cũng phải lắc lư theo.
Giang Cần châm lửa đốt nén nhang trong tay, cắm vào bát hương trước bia mộ, sau đó quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh, tiếng "thình thịch" vang vọng khắp không gian.
- Bên nhà con mỗi khi thắp hương cho người lớn tuổi đều chỉ dập đầu bốn cái.
- Tuy nhiên, vì buổi lễ bạn tốt, ngài không thể đến tham dự, nên con xin phép được dập đầu sáu cái. Hai cái còn lại, một cái là con chào hỏi trước, một cái là sửa lại cách xưng hô.
Giang Cần đứng thẳng lưng, nhìn người phụ nữ trong ảnh:
- Mẹ, mẹ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Nam Thư.
Cả khu nghĩa trang chìm trong yên ắng, chỉ còn lại tiếng gió đưa câu nói của Giang Cần văng vẳng khắp nơi, tâm tư không bạn bè kéo dài mãi không dứt.
Giang Cần im lặng một lúc, sau đó lại nói tiếp:
- Con là người rất mê tín, trước đây đã từng thề sẽ không yêu đương, nếu không sẽ trở thành kẻ vô tích sự. Nhưng điều này cũng không làm khó được con, con không phải yêu đương với tiểu phú bà, mà là… làm những chuyện khác.
- Bạn tốt, chính là... bạn gái có thêm một đứa con, mẹ hiểu chứ?
(*) Chú: chữ ‘tử’ và chữ ‘nữ’…
- Con biết, khoa học đều là giả dối, con người sau khi chết sẽ không biến mất, cho nên con không dám nói dối. Dù sao con cũng là người từng trải, chuyện ma quỷ còn ghê gớm hơn thế này con cũng từng gặp qua rồi.
- Thực ra, khi tình cảm với tiểu phú bà ngày càng sâu đậm, con luôn lo sợ rằng mình sẽ đột nhiên… quay trở lại, nên không dám chạm vào cô ấy.