Joy City kết thúc chuỗi ngày khai trương rộn ràng, sức nóng cũng theo đó mà giảm dần như thủy triều rút đi.
Doanh số ngày thứ hai giảm mạnh so với ngày đầu tiên, thậm chí còn không đạt mốc 800 ngàn.
Sáng thứ Hai, khi ánh nắng sớm mai chiếu rọi lên quảng trường Joy City, các quản lý khu thương mại nhìn đại sảnh vắng hoe cùng những con đường thưa thớt bóng người, không khỏi xì xào bàn tán.
- Thứ Hai vắng khách là chuyện bình thường mà?
- Nhưng không thể không có một ma nào chứ…
- Tôi vừa đi dạo một vòng, Vạn Chúng sát vách vẫn đông nghịt người, khách hàng ra vào các cửa hàng ăn uống nườm nượp.
- Dù sao cũng là thương hiệu mới, biết đâu đến giờ ăn tối sẽ đông khách hơn?
Vì vậy, từ tám giờ sáng, đội ngũ quản lý vẫn liên tục đi tuần tra khắp nơi. Đến trưa, trung tâm thương mại mới đón một lượng nhỏ khách là nhân viên văn phòng đến ăn trưa.
Buổi tối, lượng khách cũng nhích lên chút ít, nhưng rồi lại nhanh chóng vãn người.
Sang đến thứ Ba, tình hình còn thê thảm hơn.
Người ăn xin vốn thường xuyên lui tới trước cửa Vạn Chúng, nhân dịp Joy City khai trương đã chuyển địa bàn sang đây mấy ngày, đến trưa thứ Ba thì cũng bỏ đi.
Lúc này, Phùng Thế Vinh dẫn người tới trung tâm thương mại. Nhìn khung cảnh vắng vẻ bên trong, ông có cảm giác như đang chứng kiến một đóa hoa quỳnh nở rộ rồi nhanh chóng tàn úa.
Hàn Hùng thầm nghĩ, thủy triều rút đi mới biết ai không mặc quần bơi. Không có chương trình bốc thăm trúng thưởng, ngay cả các cụ bà sống gần đó cũng chẳng buồn ghé qua.
Chứng kiến cảnh tượng này, Đoàn Dĩnh không khỏi lo lắng:
- Người đâu hết cả rồi? Mấy hôm trước còn đông như trẩy hội cơ mà?
- Khuyến mãi kết thúc rồi, trợ cấp của trung tâm thương mại cũng không còn, sức cạnh tranh của Joy City giảm sút, nhất là mảng ẩm thực, hầu như không có thương hiệu lớn nào. Người dân quanh đây vẫn thích đi Vạn Chúng hơn, nào ăn Haidilao, uống Hỉ Điềm, Thụy Hưng gì đó.
- Chúng ta đã giảm giá mặt bằng mà vẫn không chiêu được?
Hàn Hùng nhìn Đoàn Dĩnh, giải thích:
- Có những thương hiệu, không phải cứ có tiền là thuê được. Ít nhất là hiện tại, trong ngành ẩm thực không ai muốn đắc tội với Multi-group cả.
Phùng Thế Vinh đứng bên lan can kính tầng ba, trầm ngâm:
- Tiếp tục triển khai chương trình khuyến mãi và bốc thăm trúng thưởng, duy trì lượng khách, kéo dài đến sau lễ Quốc khánh, chờ những thương hiệu lớn kia ký hợp đồng.
- Đó... cũng là một cách.
Không có Multi-group chống lưng, không thu hút được những thương hiệu hot, lại là một trung tâm thương mại hoàn toàn mới, Joy City gặp rất nhiều khó khăn trong việc đàm phán hợp tác.
Hiện tại, cách khả thi nhất là tự mình bỏ tiền trợ cấp, giữ chân khách hàng, lừa các thương hiệu khác gia nhập.
Khi ngày càng có nhiều thương hiệu lớn gia nhập, sức hút của trung tâm thương mại sẽ lớn dần, kết hợp với ưu thế về dịch vụ và vị trí, từ đó tạo thành một vòng tuần hoàn tích cực.
Trong giới bất động sản thương mại, giai đoạn này được gọi là "nuôi dưỡng", liên tục dùng tiền thu hút khách hàng, thu hút các thương hiệu, cho đến khi trung tâm thương mại đạt đến điểm cân bằng thu chi.
Hiện tại, Joy City đang đàm phán với một số thương hiệu có sức hút lớn. Họ đều đồng ý sẽ đến xem xét mặt bằng sau lễ Quốc khánh. Vì vậy, chỉ cần duy trì lượng khách trong khoảng thời gian này, mọi chuyện sẽ ổn thỏa.
Vì thế, Joy City lại tiếp tục tung ra các chương trình khuyến mãi, hợp tác với DianPing, giảm giá món ăn đặc biệt...
Nhờ có trợ cấp, kênh quảng bá và hoạt động đa dạng, lượng khách bắt đầu tăng dần từ thứ Tư, thứ Năm.
Tất nhiên, Phùng thị cũng phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ. Trước đó, họ đã chi rất nhiều tiền cho chương trình bốc thăm trúng thưởng xe hơi, hiện tại lại phải trưng bày thêm một chiếc xe khác.
Cứ như vậy, nhờ sự hậu thuẫn vững chắc của Phùng gia, Joy City đã duy trì được lượng khách ở mức khả quan cho đến ngày 30 tháng 9.
Lúc này, tiết trời đã bớt nóng, mùa thu đã đến gần, sáng sớm và chiều tối thậm chí còn se se lạnh.
Nhìn vào báo cáo thu chi trong thời gian qua, bộ phận tài vụ của tập đoàn Phùng thị chỉ có một cảm giác duy nhất: muốn xỉu!
Tuy nhiên, hiệu quả mang lại cũng rất khả quan. Một số quản lý khu vực sau khi chứng kiến lượng khách ổn định của Joy City đã bắt đầu dao động. Những thương hiệu lớn như Starbucks, Nhất Điểm Điểm, Tiểu Long Khảm... đều bước vào giai đoạn đàm phán hợp đồng.
Mặc dù họ vẫn khăng khăng phải chờ sau lễ Quốc khánh mới quyết định, nhưng trong mắt Phùng Thế Vinh, mọi chuyện coi như đã gần như thành công.
- Chắc chắn là sau tháng 10 sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều.
Hàn Hùng gật đầu đồng tình:
- Đúng vậy, sau kỳ nghỉ lễ, lượng khách sẽ tăng mạnh. Cho dù không có trợ cấp, Joy City vẫn có thể thu về một khoản lợi nhuận kha khá, nhất là khách du lịch, lượng khách du lịch đến Bắc Kinh rất lớn.
Phùng Thế Vinh gật đầu:
- Nói với bộ phận kinh doanh, sau kỳ nghỉ lễ, nhất định phải ký được hợp đồng với các thương hiệu lớn!
- Vâng, tôi hiểu rồi.
- Phùng tổng, một vị giám đốc của Wedome muốn gặp, nói là muốn tham quan trung tâm thương mại.
Hai người đang nói chuyện thì một nhân viên bộ phận kinh doanh chạy tới báo cáo.
Phùng Thế Vinh nhìn Hàn Hùng:
- Chiều nay tôi có hẹn gặp gỡ vài người bạn, Hàn tổng, cậu đi tiếp đón Cố tổng nhé. Hình như cậu với Cố tổng có quen biết?
- Vâng, trước đây chúng tôi từng gặp nhau trong một bữa tiệc rượu, sau đó cũng có gặp vài lần khi bàn chuyện hợp tác.
- Được, vậy giao chuyện này cho cậu.
Hàn Hùng gật đầu, đi theo nhân viên bộ phận kinh doanh ra ngoài đón tiếp Cố Chí Phương, giám đốc thị trường của Wedome.
- Cố tổng, chào anh, sao hôm nay anh lại tự mình ghé qua đây, đáng lẽ chúng tôi phải đến chỗ anh mới phải chứ?
- Tôi vừa đi kiểm tra tình hình vệ sinh ở chi nhánh Vạn Chúng, tiện đường ghé qua đây xem sao.
Hàn Hùng cười nói:
- Cố tổng thấy lượng khách của chúng tôi thế nào? Không kém Vạn Chúng là bao, đúng chứ?
Cố Chí Phương gật đầu:
- Tôi cũng nghe bạn bè nói Joy City làm ăn khá phát đạt, nên hôm nay mới đến xem thử.
- Cố tổng có hứng thú thuê một gian hàng ở đây không? Tôi có giữ lại khá nhiều vị trí đẹp, ví dụ như A103, đây là vị trí mà Trương tổng bên Starbucks đặc biệt yêu cầu, anh có muốn làm hàng xóm với họ không?
- Starbucks đã ký hợp đồng với các anh rồi sao? - Cố Chí Phương tỏ vẻ kinh ngạc.
Hàn Hùng gãi đầu:
- Vẫn chưa, nhưng coi như là đã chốt rồi.
Cố Chí Phương nghe vậy, cười nói:
- Vậy sau lễ tôi sẽ xem xét lại.
Thực ra, dạo gần đây Hàn Hùng thường xuyên nghe mọi người nhắc đến ngày 1 tháng 10, khiến y cảm thấy có chút nhạy cảm.
Bởi vì một, hai lần có thể là trùng hợp, nhưng tất cả mọi người đều nói ngày 1 tháng 10, chắc chắn là có nguyên nhân gì đó.
Hàn Hùng không nhịn được, liền kéo Cố Chí Phương ra một góc khuất, thấp giọng hỏi:
- Cố tổng, sao mọi người đều nhất định phải đợi sau ngày 1 tháng 10 mới quyết định? Lượng khách hiện tại của chúng tôi đã khá ổn định, chẳng lẽ tháng 10 còn có gì đặc biệt sao?
- Mọi người đều quyết định như vậy, không riêng gì tôi.