Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1438: CHƯƠNG 1437: LẠI GẶP XE TẢI CỦA MULTI-GROUP (2)

- Sao anh biết mọi người đều quyết định như vậy? Lễ Quốc khánh thì có liên quan gì?

Cố Chí Phương ho khan một tiếng, nhìn xung quanh, thấy không có ai, mới ghé sát tai Hàn Hùng, nói nhỏ:

- Nghe nói, lễ Quốc khánh năm nay, Joy City của các anh sẽ vắng tanh đấy.

Nghe vậy, nụ cười trên môi Hàn Hùng dần tắt ngấm.

Cùng lúc đó, tại cổng phía Nam quảng trường Vạn Chúng, quản lý Lưu của Joy City đang ngồi xổm, chăm chú quan sát.

Đã tám ngày trôi qua kể từ khi Joy City khai trương, Vạn Chúng vẫn chưa có động thái gì, có vẻ như không có ý định tham gia vào cuộc chiến thương mại này.

Nhưng ngay lúc này, quản lý Lưu nhìn thấy hơn hai mươi chiếc xe tải nối đuôi nhau chạy về hướng cổng Tây.

Đây đã là lần thứ ba anh ta nhìn thấy cảnh tượng này kể từ ngày khai trương Joy City. Quản lý Lưu liền lấy điện thoại ra chụp ảnh, do dự có nên báo cáo lên cấp trên hay không.

Ngày khai trương, anh ta và lão Trương, lão Tống cũng nhìn thấy đoàn xe tải của chuỗi cung ứng Multi-group. Lúc đó, bọn họ đã vội vàng báo cáo lên cấp trên, lo sợ Multi-group sẽ tung chiêu giảm giá, kết quả là Vạn Chúng không hề có động tĩnh gì, khiến bọn họ bị mắng cho một trận te tua, còn bị quy chụp là "báo cáo sai sự thật".

Thôi bỏ đi, lần này không báo cáo nữa...

Biết đâu chỉ là mấy ông tài xế xe tải rảnh rỗi, lái xe đi dạo chơi thôi.

Nghĩ vậy, quản lý Lưu đứng dậy, tính toán đi ăn trưa ở Vạn Chúng.

Tuy nhiên, vừa mới đi được vài bước, anh ta bỗng nhìn thấy rất nhiều công nhân xuất hiện ở quảng trường Vạn Chúng, tập trung ở khu vực gần cổng Tây. Những chiếc xe tải kia cũng lần lượt dừng lại ở phía xa.

Sau đó, từng tấm biển quảng cáo được dựng lên, từng gian hàng được sắp xếp ngay ngắn, nối tiếp nhau từ cổng Tây kéo dài đến tận cửa ga tàu điện ngầm.

Nhưng điều khiến quản lý Lưu há hốc mồm chính là, trước cổng Vạn Chúng đang được dựng một sân khấu lớn, phía trước sân khấu có đặt hai chiếc xe hơi mới toanh, nhìn rất quen mắt.

Không, không phải quen mắt, mà là chiếc nơ đỏ buộc trên xe trông rất giống với chiếc nơ mà anh ta vừa tự tay sờ vào cách đây không lâu.

Lúc này, quản lý Lưu ngẩng đầu nhìn lên màn hình LED khổng lồ, đoạn video quảng cáo của Hỉ Hán Hà Thanh đã được thay thế bằng một tấm poster tĩnh.

[Multi-group X Vạn Chúng]

[Lễ Tạo vật X Lễ hội Ẩm thực]

[Bốc thăm trúng thưởng xe hơi tại chỗ]

Quản lý Lưu bỗng chốc hiểu ra, hóa ra những chiếc xe tải mà anh ta nhìn thấy trong thời gian qua không phải là nhắm vào Joy City, mà là đang chuẩn bị cho lễ hội Quốc khánh hoành tráng của Vạn Chúng.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi quản lý Lưu đổ chuông, là lão Tống gọi.

- Lão Lưu, hôm nay anh có đi tàu điện ngầm không?

- Không, có chuyện gì vậy?

- Tôi vừa nhìn thấy quảng cáo lễ hội ẩm thực của Multi-group và lễ tạo vật của Vạn Chúng, ngay bên cạnh bảng chỉ dẫn ga tàu điện ngầm!

- Tôi đang ở cổng Vạn Chúng đây, khu vực tổ chức sự kiện của bọn họ đã dựng xong rồi, đi từ cổng B ra khỏi ga tàu điện ngầm là có thể nhìn thấy biển chỉ dẫn.

- Thế này thì Joy City tiêu rồi, tôi phải báo cáo lên cấp trên ngay.

Quản lý Lưu vừa cúp điện thoại, vừa vẫy tay gọi taxi, đồng thời lướt tìm số của Hàn Hùng.

Cùng lúc đó, một người đàn ông mặc vest, đi giày da bước ngang qua anh ta. Bên cạnh người đàn ông là một cô gái xinh đẹp động lòng người, tay cầm chiếc cúp, cả hai nắm tay nhau bước vào một khách sạn đối diện Vạn Chúng.

Gần đây Bắc Kinh đang tổ chức hội nghị đầu tư, Thái Minh đến Bắc Kinh một là vì tham gia hội nghị, hai là vì muốn góp vui.

Giang Cần và Phùng Nam Thư cũng đến đây vì hội nghị này, chỉ có điều lần này là Giang Cần đi cùng Phùng Nam Thư.

Cao học năm nhất ngành tài chính đã kết thúc, hầu hết các nghiên cứu sinh đều được cử đi thực tập, Phùng Nam Thư cũng chính thức gia nhập Hỉ Điềm.

Sau khi tin đồn về mối quan hệ giữa Multi-group và Phùng thị bị phanh phui, trong giới rất tò mò về thân thế của Giang phu nhân, cũng đã điều tra được rất nhiều thông tin, có lẽ trong đó có sự giúp đỡ của thím.

Kết quả là, Phùng Nam Thư trở thành nhà đầu tư thiên thần năm 2013, điều này thật nực cười.

Thông tin chính thức vẫn chưa được công bố, nhưng Phùng Nam Thư đã nhận được cúp trước.

Tuy nhiên, cô không mấy quan tâm đến chiếc cúp này, ngược lại còn thèm muốn cây kem bảy màu trong tay Giang Cần hơn.

Sau khi vào khách sạn, hai người lên thẳng tầng cao nhất. Vừa vào phòng, Phùng Nam Thư đã bị Giang Cần ôm chầm lấy, cô khẽ kêu lên một tiếng, chiếc cúp trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

- Giang Cần, cậu làm gì vậy?

- Mình muốn nhìn thấu người đầu tư của mình.

"?"

Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ:

- Không cho thấu.

(*) Xuyên thấu

Bình thường đều là người đầu tư nhập cổ phần người được đầu tư, nhưng người được đầu tư nhập cổ phần người đầu tư, chuyện này vẫn rất hiếm thấy.

Nhưng mọi chuyện luôn có ngoại lệ.

Nữ đầu tư thiên thần xuất sắc nhất năm 2013, giờ phút này đang bị gã gấu lớn mà cô đầu tư "nhập cổ phần".

Nhưng cô không thể phản kháng, chỉ có thể bấu chặt lấy cổ áo hắn, môi đỏ mọng hé mở, đôi chân vùng vẫy bất lực.

Ban đầu cô một mực cự tuyệt, nhưng khi hắn áp sát, cô lại mềm nhũn tiếp nhận.

Nếu mọi nhà đầu tư đều dễ "đối phó" như vậy, Giang Cần cảm thấy Multi-group có thể xưng bá thế giới.

Sau vài phút tấn công nhẹ nhàng, Giang tổng ôm "thiên thần" của mình vào phòng khách, sau đó sô pha trong phòng chịu lực di động mà kêu lên "ẽo ẹt".

- Mình... mình muốn cắn cậu.

- Không phải cậu vẫn đang cắn mình sao?

"?"

Phùng Nam Thư choáng váng trong chốc lát, sau đó như là suy nghĩ cẩn thận cái gì, hù khuôn mặt nhỏ, kết quả chưa đầy nửa giây lại bắt đầu run lên.

Nhà đầu tư thiên thần giương nanh múa vuốt, một khi bị nhập cổ phần liền vừa sợ vừa muốn.

Trải qua hồi lâu xóc nảy, tiểu phú bà ôm chặt cổ ca ca, người run rẩy đều muốn cứng ngắc, tiếng nức nở không ngừng.

Đôi mắt xinh đẹp kia đã đỏ như con thỏ nhỏ, rất có cảm giác mềm mại như hoa lê đái vũ.

- Đầu tư mấy triệu, lừa cả thân thể mình, nên dạy dỗ một chút.

- Còn chưa lừa được.

Phùng Nam Thư thở hổn hển, nhịn không được nói một câu.

Giang Cần nằm sấp trên người cô một hồi, sau đó ngẩng đầu nhìn biểu tình lê hoa đái vũ của cô, thầm nghĩ, thật ra hắn đã bị cô lừa đi từ rất lâu rồi.

Nha đầu này quả thực là nhà đầu tư tinh mắt nhất toàn thế giới, tiền không cần, chỉ muốn người, quả thực là yêu tinh dính người, cuối cùng ngay cả bảo vật gia truyền cũng cầm.

Nói cách khác, cúp này có thể thật sự là danh xứng với thực.

Giang Cần đưa tay ôm lấy nhà đầu tư của mình, đi vào phòng tắm, trên con đường năm sáu bước ngắn ngủi này, Phùng Nam Thư đã bị mắng đến choáng váng.

Ca ca, lão công, người xấu, tiểu phú bà không ngừng kêu lên, ba cái xưng hô không biết nên kêu cái nào.

Ca ca là lão công, lão công là người xấu.

Phùng Nam Thư bị đặt vào bồn rửa tay trong phòng vệ sinh, trong lòng lẩm bẩm những lời này, sau đó lại bắt đầu nức nở.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!