Tóm lại, tình bạn, kết tinh...
Giang Cần ngồi trên giường khách sạn, tay cầm que thử thai, ngẩn người hồi lâu, bỗng nhiên có chút hối hận vì cuộc trao đổi thân thiện lúc chiều.
Biết thế đã không dùng sức mạnh như vậy, còn xuyên thấu gì đó…
Lúc này Phùng Nam Thư cũng từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy Giang Cần thì nghiêm mặt ngồi xuống giường, hai chân đung đưa, vẻ mặt vừa cứng rắn vừa ngạo nghễ.
[Lừa ca ca lừa được một cái thai!]
[Sắp gặp Giang Ái Nam!]
Trong đầu tiểu phú bà hiện lên vô số suy nghĩ hỗn loạn, cô không nhịn được đưa tay sờ sờ bụng mình, động tác vô cùng cẩn thận.
Giang Cần như bị hành động này của cô đánh trúng trái tim, đưa tay ôm cô vào lòng:
- Ngày mai chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút, xác nhận cho chắc chắn.
- Được.
Phùng Nam Thư lặng lẽ ghé sát tai hắn, nhỏ giọng hỏi:
- Bây giờ có thể biết là trai hay gái chưa?
Giang Cần ngẩn người:
- Bây giờ chưa đến tháng đâu? Mà có một phương pháp kiểm tra mang tính huyền học, cậu thử nghĩ xem cậu muốn ăn chua hay ăn cay? Hay là muốn ăn cả hai!
- Mình cũng không biết.
- Đúng rồi, vừa rồi cậu nôn, làm mình sợ đến mức quên cả ăn tối, có đói bụng không?
Phùng Nam Thư đột nhiên ngẩng đầu lên từ trong lòng hắn, yên lặng nhìn hắn, hàng mi dài khẽ run rẩy, cô không nhịn được mím chặt môi.
Giang Cần nhìn cô, chợt phản ứng lại:
- Nói sai rồi, là vui quá nên mình quên ăn tối.
- Sao cậu lại vui?
- Bạn tốt của mình mang thai, tại sao mình lại không thể vui?
Giang Cần bắt chước vẻ mặt của cô, trong lòng âm thầm bổ sung thêm một câu, bạn tốt mang thai con của mình, không vui mới lạ.
Sau đó hắn liền nhìn thấy Phùng Nam Thư rất nghiêm túc nhìn vào mắt mình, như thể đang xác nhận điều gì đó, cuối cùng cô bóp miệng Giang Cần thành hình chữ O, nhẹ nhàng mút một cái.
- Phùng Nam Thư, vừa rồi cậu không phải cảm thấy mình không cần chứ?
Tiểu phú bà nhẹ nhàng gật đầu.
Giang Cần đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô :
- Cậu nghĩ hay lắm, ngay từ năm nhất đã chiếm hữu mình rồi, thấy mình nói chuyện với cô gái khác là ghen, cậu không sinh con cho mình thì ai sinh?
Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ:
- Trước kia cậu nói bạn tốt không thể sinh con mà.
- Lời của mình cũng chỉ có mình cậu tin, mình còn nói mình đẹp trai như Ngạn Tổ kìa.
- Nhưng mà cậu còn đẹp trai hơn cả anh ta.
Giang Cần nhìn Phùng Nam Thư, thầm nghĩ cô ngốc này thật sự coi hắn là chân lý tuyệt đối sao? Chậc chậc, đúng là lão công nô mà.
Mà nói đi cũng phải nói lại, nhạc phụ cũng xui xẻo thật.
Nếu tiểu phú bà ốm nghén sớm hơn năm ngày, nói không chừng hắn sẽ mềm lòng một chút, Joy City cũng sẽ không bị dạy dỗ thảm như vậy.
Bởi vì cái vật gen di truyền này, thật sự rất thần kỳ...
Nhưng mà cũng không thể nói như vậy được, có thể nếu tiểu phú bà ốm nghén sớm hơn năm ngày, Joy City sẽ càng thảm hại hơn ấy chứ.
Giang Cần nghĩ đến đây, không nhịn được vén váy của Phùng Nam Thư lên, áp tay lên bụng cô cảm nhận một lúc lâu, mặc dù chẳng cảm nhận được gì, nhưng vẫn phải giả vờ như mình cảm nhận được.
Nôn nghén vừa mới xuất hiện, Giang Ái Nam còn chưa thành hình, chủ yếu là tác dụng tâm lý mà thôi, nhưng Phùng Nam Thư nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, không nhịn được đưa tay xoa tóc hắn.
Sau đó, Giang Cần gọi điện thoại cho chi nhánh, bảo bọn họ ngày mai cử xe đến đón bọn họ đến bệnh viện, sau đó lại dắt tiểu phú bà ra ngoài ăn khuya.
Chỉ là…
Phùng Nam Thư thích đi bộ lại bị cấm đi trên đường đá.
Còn cách mép nước ba mét, sẽ có chó nhắc nhở nguy hiểm.
Nơi ồn ào náo nhiệt cũng không được đi.
Đồ ăn vặt cũng không được ăn.
Kem? Càng không thể.
Tiểu phú bà nhíu mày, cảm thấy ca ca coi mình như đồ sứ vậy.
Nhưng thực ra cô vẫn là thiếu nữ xinh đẹp như thiên tiên kia, đôi chân dài mảnh khảnh, vóc người thon thả cao ráo, mặc chiếc váy ngắn dáng đồng phục, vẫn là thiếu nữ thiên tiên kia, căn bản không nhìn ra trong bụng đã có con.
Nhưng Giang Cần không nghe cô, dù sao cũng không cho cô đi đâu, gặp đá trên đường thì phải đá nó đi.
Năm phút sau, Giang Cần dắt Phùng Nam Thư đến quán ăn, bảo cô ngồi nghỉ ngơi, sau đó bước vào trong gọi món cá kho dưa chua, lại nhìn xung quanh, định sang quầy hàng đối diện mua thêm cánh gà cay.
- Ca ca, mình cũng muốn đi.
- Không được, mình đi một lát là về.
- Vâng.
Phùng Nam Thư nhìn hắn nhanh chóng đi về phía đầu cầu bên kia, cảm thấy ca ca còn ngốc hơn trước.
Cô cũng không phải mới có cục cưng vào chiều nay, rõ ràng trưa nay cô còn bị ôm lên mà dập...
Bầu trời dần dần tối sầm, những ngôi sao lấp lánh xuất hiện, dây đèn được treo trên mái nhà bắt đầu sáng lên, toàn bộ thị trấn nhỏ như được khoác lên lớp áo lộng lẫy, giống hệt với đêm trong phim "Sen và Chihiro ở thế giới thần bí".
Một người phụ nữ trung niên đẩy xe bán hoa quả tươi từ đầu cầu đi xuống, không nhịn được tiến đến trước mặt Phùng Nam Thư:
- Cô gái, ăn hoa quả không?
- Cháu đang mang thai, không thể ăn uống linh tinh.
- Ôi chao.
Phùng Nam Thư vẫy tay với cô, sau đó hơi kiêu ngạo tiếp tục chờ đợi, một lúc sau, ba cô gái xuất hiện dưới ánh đèn đường cách đó không xa, đột nhiên nhìn về phía cô.
Gặp gỡ, đôi khi rất tình cờ.
Phùng Nam Thư nhìn ba cô gái bước đến, nhẹ nhàng vẫy tay, sau đó nhỏ giọng nói thầm một câu, bạn tốt tiền nhiệm của ca ca gì đó.
Năm ngoái sau khi tốt nghiệp đại học, rất nhiều sinh viên Lâm Đại đều đổ xô đi làm ở thành phố lớn, dù sao thì dù là tiếp tục học lên cao học hay là đi làm, cơ hội ở thành phố lớn vẫn nhiều hơn.
Sở Ti Kỳ và Vương Tuệ Như hiện đang thực tập tại một văn phòng luật ở kinh đô, được coi là nhóm người trí thức cao cấp.
Nghỉ lễ Quốc Khánh, văn phòng luật sư của bọn họ tổ chức đi team building, liền chọn đến đây, dù sao thì thị trấn nhỏ này cũng đầu tư khá nhiều cho du lịch.
Đi cùng với Sở Ti Kỳ và Vương Tuệ Như, còn có một vị sư tỷ cùng trường, ba người vừa từ khách sạn đi ra, định đi tắm suối nước nóng, nhưng vì đói bụng, sợ bị hạ đường huyết, nên muốn ăn gì đó trước, không ngờ tới lại gặp người quen ở nơi này.
- Bạn học Phùng, thật sự là cậu sao, cậu cũng đến đây du lịch à? - Vương Tuệ Như trợn mắt hỏi.
- Ừ, đi cùng ca ca, cậu ấy đi mua đồ.
- Hai người… đã kết hôn chưa?
Sau khi Giang Cần tiết lộ mình đã có vợ trên CCTV, Lâm Đại luôn rỉ tai nhau rằng, hai người họ sẽ kết hôn sau khi tốt nghiệp.
Sở Ti Kỳ không biết là do tâm lý gì, mà lại hỏi ra những lời này, giống như đầu óc bị ngắn mạch, tuôn ra một cách tự nhiên, nhưng khi nhìn thấy Phùng Nam Thư nhẹ nhàng lắc đầu, cô vẫn không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra sau khi tốt nghiệp đại học, cô thực sự nhận ra mình và Giang Cần sẽ không thể nào đến được với nhau.
Cũng giống như sư tỷ của cô, nhan sắc cũng xinh đẹp không kém gì cô, nhưng lại ưu tú hơn cô, vậy mà cũng chỉ kết hôn với một người đàn ông có hộ khẩu bình thường ở kinh đô.