Vạn Thương Hối ở Thâm Quyến được xây dựng trong hai năm, quy tụ gần như tất cả các thương hiệu nổi tiếng và các cửa hàng sang trọng bậc nhất trong và ngoài nước, văn phòng và căn hộ liền kề vừa mở bán đã bị "càn quét" sạch sẽ.
Đem ra so sánh, việc Joy City phải đóng cửa chỉnh đốn lại càng trở nên nực cười hơn.
- Giang tổng, phu nhân, chúng ta đến rồi.
"..."
Đến khu nghỉ dưỡng vào lúc mười một giờ trưa, chi nhánh bên này vốn muốn thông báo cho bộ phận kinh doanh của khu nghỉ dưỡng đến đón tiếp, nhưng bị Giang Cần từ chối.
Hắn đến đây là để đưa tiểu phú bà đi chơi, nếu bị vây quanh bởi một đám người thì còn ý nghĩa gì nữa.
Xuống xe, Giang Cần đeo kính râm và khẩu trang, nắm tay tiểu phú bà bước vào khách sạn tốt nhất khu nghỉ dưỡng.
Không thông báo trước cũng có bất tiện, ví dụ như lúc này, bởi vì đang là tuần lễ vàng, khách du lịch rất đông, trong khi giờ trả phòng buổi trưa vẫn chưa đến nên khách sạn không còn phòng trống.
May mắn thay, sảnh của khách sạn này khá rộng, được trang bị rất nhiều ghế sofa, xung quanh có bán cà phê, trà sữa và đồ ăn nhẹ, hành lang dài còn treo rất nhiều biển quảng cáo của các địa điểm vui chơi, giải trí, khiến cho việc chờ đợi trở nên bớt nhàm chán hơn.
Phùng Nam Thư cầm cuốn sổ tay du lịch, cẩn thận nghiên cứu, lên kế hoạch xem nên đi đâu chơi.
Còn Giang Cần thì "vô tình" cởi giày của cô, nghịch ngợm bàn chân nhỏ nhắn, trắng nõn, mềm mại như bông, cuối cùng nghịch đến nỗi bản thân "bốc hỏa", chỉ muốn "xuyên thấu" cô ngay lập tức.
Giới đầu tư đều biết, chuyện xuyên thấu này chỉ có 0 lần và vô số lần.
- Ca ca, trưa nay chúng ta đến đây chơi đi.
- Đây là đâu vậy?
- Sân khấu kịch của thị trấn, ở đó có biểu diễn, sau đó chúng ta sẽ đến quán mì bên cạnh ăn cơm. - Phùng Nam Thư chỉ vào cuốn sổ tay du lịch, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi ý kiến Giang Cần.
Giang Cần cầm lấy cuốn sổ, liếc nhìn một cái, sau đó nghiêm túc phân tích:
- Mình không nghĩ cậu có cơ hội ra khỏi phòng vào buổi trưa đâu.
"?"
Tiểu phú bà nheo mắt, giơ chân muốn đá hắn.
Nhưng ông chủ Giang từ trước đến nay luôn giữ lời hứa, sau khi làm thủ tục nhận phòng xong, hắn liền ôm cô vào phòng, sau đó cả buổi chiều không đi đâu nữa.
Phùng Nam Thư khóc đến ngất đi, cô cứ ngỡ Giang Cần đưa mình đến đây chơi, không ngờ là để "chơi" cô.
Chiếc váy JK, cả đôi tất chân bị xé rách vứt lung tung trên mặt đất, cả chiếc giường rối bời như vừa trải qua một trận cuồng phong.
Trong thời đại tình bạn 3.0, Phùng Nam Thư gọi lão công cũng chỉ dám len lén gọi, không dám gọi nhiều, sợ bị tâm tư không bạn bè bại lộ, không lừa được gấu chó. Vậy mà cả buổi chiều nay, hình như cô đã gọi lão xông xong cho cả đời rồi.
- Ca ca, mình đói…
- Người xấu, mình đói…
- Lão công, mình đói …
Buổi chiều, trời mát mẻ hơn rất nhiều, Phùng Nam Thư khẽ lay Giang Cần, giọng nói có chút uỷ khuất.
Thấy vậy, Giang Cần vội vàng dẫn Phùng Nam Thư ra ngoài ăn cơm, nhân tiện đi dạo một vòng.
Tiểu phú bà vừa rồi còn khóc lóc thảm thiết vì đói bụng, giờ đã tràn đầy năng lượng, còn hắn - kẻ "lấy cớ" không buông tha cho người ta - thì như bị rút hết sinh lực.
Giang Cần đuổi theo cô ngốc nhà hắn chạy khắp khu nghỉ dưỡng, băng qua hết con đường dài, ngõ nhỏ, bờ sông, cầu tàu, ngắm nhìn những chú ngỗng trắng muốt đang bơi lội tung tăng trên mặt hồ, và cả những chiếc thuyền nước đủ màu sắc.
Cuối cùng, hai người dừng lại dưới gốc một cây đại thụ, ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu ghi đầy tên người cùng những dải lụa đỏ rực rỡ treo kín trên cây. Cả hai đều im lặng không nói gì.
Giang Cần từng nói, bất cứ khu du lịch nào cũng đều có loại cây này.
- Giang Cần, cây bạn tốt.
"?"
Giang Cần nhìn tiểu phú bà, hỏi:
- Cậu đã lừa mình từ rất lâu rồi đúng không?
Ánh mắt Phùng Nam Thư bắt đầu đảo liên hồi, im lặng không nói.
Ở Lâm Xuyên có một khu du lịch sinh thái, là nơi mà 208 từng đi team building, lúc đó tiểu phú bà hỏi hắn đó là cây gì, Giang Cần đã nói đó là "cây bạn tốt", thế là cô nhất định phải treo lên đó một dải lụa đỏ.
Hồi đó, tình bạn của bọn họ chỉ dừng lại ở việc chơi chân mà thôi, vậy mà bây giờ, ngay cả thân thể cũng bị lừa mất rồi.
- Treo một cái cho bạn tốt đi, rồi chúng ta đi ăn cơm.
- Gào.
Phùng Nam Thư như một chú hổ con ngoan ngoãn, đáp lời rồi chạy đi mua thẻ nhân duyên, sau đó nhanh chóng treo lên cây, động tác thuần thục như thể đã từng làm rất nhiều lần.
Giang Cần đứng ngây người, thầm nghĩ: hồi đó cậu là diễn sao?
Phùng Nam Thư từ cây Nhân duyên bên cạnh đi về:
- Chúng ta đi ăn cơm thôi.
"..."
Phố mua sắm và khách sạn cách nhau bởi một con đường dành cho người đi bộ, tổng thể tạo thành hình chữ O, hai bên đường là vô số hàng quán, bày bán đủ loại món ăn hấp dẫn.
Phùng Nam Thư ôm chặt lấy cánh tay Giang Cần, hắn hỏi cô muốn ăn gì, cô đều lắc đầu.
Buổi trưa lúc hai người đánh nhau, cô kêu đói đến sắp chết rồi, vậy mà bây giờ nhìn thấy đồ ăn ngon lại chẳng muốn ăn gì cả.
Giữa đầu cầu có một quán ăn chuyên bán đồ xào, món ăn chủ đạo là thịt kho tàu, vì khách du lịch quá đông, quán đã kê thêm bàn ghế ra tận ven đường.
Phùng Nam Thư đi ngang qua đó, bất ngờ nhíu mày, có vẻ như rất khó chịu, trong mắt hiện lên tia ghê tởm, sau đó vội vàng buông tay Giang Cần ra, chạy đến chỗ bụi hoa phía trước nôn ọe.
"..."
Chứng kiến cảnh tượng này, Giang Cần ngẩn người, trái tim như thắt lại.
Khu nghỉ dưỡng này có đầy đủ mọi thứ, đối diện khách sạn là hiệu thuốc. Giang Cần kéo Phùng Nam Thư vào trong, sau đó cầm một chiếc que thử thai đưa cho cô.
Nửa tiếng sau, trong phòng khách sạn, Giang Cần đứng ngồi không yên trước cửa phòng vệ sinh.
Cuối cùng, cánh cửa cũng hé mở, một chiếc que thử thai được đưa ra ngoài, trên đó hiện rõ hai vạch đỏ, một đậm một nhạt, cùng với khuôn mặt ngây thơ, ngơ ngác của Phùng Nam Thư.
Vậy là hắn đã khiến bạn tốt mang thai rồi...
Giang Cần hít một hơi thật sâu, mặc dù đã sớm chuẩn bị tinh thần, nhưng lúc này trong lòng hắn vẫn dâng lên chút hốt hoảng.
Từ ngày đi viếng mộ mẹ Phùng Nam Thư đầu năm đến giờ, hành vi không cho ‘ông chủ Du’ kiếm tiền của Giang Cần càng ngày càng nghiêm trọng.
Dù sao thì những lần trước đều diễn ra trong thời kỳ an toàn, cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Chỉ là càng về sau, hai người càng ít khi sử dụng biện pháp phòng tránh, có cục cưng cũng chẳng có gì là lạ.
Nhưng mà phản ứng ốm nghén thường xuất hiện sau tuần thứ năm trở đi, Giang Cần không khỏi nhớ lại xem rốt cuộc là mang thai vào lần nào.
Có thể là lần trên ghế sofa hồi tháng Tám, cũng có thể là lần tắm chung, hoặc là lần sau khi điều chỉnh kết cấu, hắn từ chi nhánh Thượng Hải trở về.
Hay là lần Phùng Nam Thư và Vương Hải Ny đi dạo phố, mua tai mèo và đuôi mèo về...
Dù sao thì có thể có rất nhiều lần, có khi một ngày vui vẻ đến mấy lần.