Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1442: CHƯƠNG 1441: HOA LỆ BÁO THÙ (2)

Trương Hú Hào xem Weibo này xong, đã thức trắng cả đêm, lập tức triệu tập cuộc họp khẩn, toàn bộ Ele.me ngay lập tức bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, đồng thời nhanh chóng kêu gọi hai vị kim chủ là Alibaba và Tencent rót thêm vốn, như thể sắp có một trận chiến sinh tử.

Ban lãnh đạo cấp cao của Alipay cũng nhanh chóng hành động, quyết định tạm thời từ bỏ cuộc chiến giành giật thị trường với WeChat Pay, tập trung toàn lực cho dự án "Yu'E Bao" vừa mới ra mắt.

(*) Yu'E Bao là quỹ đầu tư tiền tệ. Nó hoạt động giống "Túi Thần Tài" của MoMo, hay hầu hết các ví điện tử ở VN đều đã có.

Trương Thao của DianPing vừa xuất viện, sau khi nhìn thấy bài đăng trên Weibo của Giang Cần đã nghiến răng nghiến lợi, thầm nghĩ: Đừng có quá đáng!

Bên cạnh đó, một số công ty logistics, từ trên xuống dưới, cũng có chút căng thẳng, cảm giác như có một cơn bão sắp ập đến.

Nhưng chỉ có những người trong cuộc mới hiểu được ẩn ý trong lời nói của Giang Cần.

Có kẻ dám bắt nạt vợ của hắn, đây chính là màn trả thù ngoạn mục nhất.

- Weibo của Giang Cần có ý gì? Ai chọc giận cậu ta vậy?

- Lão Giang đến kinh đô đánh bố vợ, xem ra đánh rất hả dạ, mẹ kiếp, ngầu thật đấy.

Tào Quảng Vũ chép miệng, không khỏi xuýt xoa, sau đó chui vào ngực Đinh Tuyết.

Đàn ông, phải có bản lĩnh bảo vệ vợ con như vậy, hơn nữa đánh cả bố vợ thì còn gì bằng. Tiếc là Đinh Tuyết là trẻ mồ côi, nếu không y cũng muốn thử một lần cho biết.

Lúc này, Cao Văn Tuệ cũng đang xem Weibo, đồng thời tìm kiếm thông tin về Joy City, cả người sững sờ.

Chết tiệt, sao lại có loại trả thù ngọt ngào như vậy chứ?!

Lễ hội ẩm thực do Multi-group tổ chức cùng triển lãm sáng tạo của Vạn Chúng đã gặt hái được thành công vang dội, thu hút đông đảo du khách và tạo nên làn sóng bùng nổ cho bốn, năm con phố phía Nam.

Từ sáng sớm đến tối mịt, dòng người tấp nập như mắc cửi.

Trong khi đó, Joy City đóng cửa im hơi lặng tiếng, chẳng gây ra bất kỳ gợn sóng nào, như thể trung tâm thương mại này chưa từng tồn tại.

Cũng trong khoảng thời gian đóng cửa này, các thương hiệu lớn bắt đầu rút khỏi Joy City, khiến giá thuê mặt bằng ở các khu vực lân cận tăng vọt, nhưng vẫn trong tình trạng "khan hàng".

Lúc Giang Cần làm những việc này, hắn hoàn toàn không hề bàn bạc với Phùng Nam Thư.

Cô chỉ biết được chuyện này sau khi nhìn thấy các cuộc thảo luận sôi nổi trên mạng xã hội và nghe Cao Văn Tuệ kể lại, vì vậy cả buổi sáng, cô cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn.

Có lẽ cô không nghĩ đến chuyện trả thù hay bất cứ điều gì tương tự.

Giống như sau mỗi lần bị bỏ rơi, trong tiềm thức của Phùng Nam Thư luôn cảm thấy bản thân không được yêu thích.

- Sao mới sáng sớm mà cậu đã ủ rũ vậy?

- Ca ca, mình không ghét bọn họ.

- Nhưng mình ghét. Nhìn thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, mình lại càng tức giận, chỉ muốn trút giận lên đầu bọn họ. - Giang Cần nâng khuôn mặt cô lên, nhẹ nhàng nói.

Hắn vẫn còn nhớ như in lời Phùng Nam Thư từng kể, cô rất muốn đi công viên giải trí, kết quả lại bị bỏ mặc giữa biển người mênh mông, bị dặn dò không được chạy lung tung. Vì thế, cô bé đã đứng đợi cả ngày, nét mặt như thể vừa gây ra lỗi lầm gì đó.

Những người bị tổn thương có thể tha thứ, nhưng người thương yêu cô lại không thể rộng lượng như thế.

Nghe thấy Giang Cần khen mình ngoan, Phùng Nam Thư không nhịn được cong mắt cười:

- Thật ra mình rất ngỗ nghịch.

- Vậy bây giờ mình đưa cậu đến trước mặt mẹ kế, cậu có dám làm loạn không?

- Dám.

- Ý mình là chỉ có cậu và mẹ kế, còn mình thì không có ở đó.

Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn Giang Cần, cuối cùng không nhịn được cuộn tròn người lại, thầm nghĩ đại cẩu hùng này sao lại giống Diêm Vương sống thế không biết?

Giang Cần đứng dậy, vươn vai một cái:

- Mẹ kế cậu chính là nỗi ám ảnh tuổi thơ của cậu, cho dù cậu đã trở thành Giang phu nhân, mỗi khi nhớ lại cậu vẫn sẽ cảm thấy sợ hãi, đây là phản ứng hết sức bình thường. Cho nên mình, nhất định phải trở thành nỗi ám ảnh của mẹ kế cậu.

- Gào.

"xxxx cậu bây giờ là Giang phu nhân xxxxx" Nghe câu này, Phùng Nam Thư nghiêm túc gật đầu.

Tuy nhiên, vẻ mặt cô vẫn hơi buồn bã, có lẽ trong lòng vẫn lo lắng cho người cha trên mặt sinh lý kia.

Giang Cần dỗ dành cô hồi lâu, hắn cảm thấy tâm trạng cô dạo này có chút nhạy cảm, không biết là vì chuyện gì.

Vì vậy, ông chủ Giang quyết định gọi xe từ chi nhánh đến, định đưa cô đi dạo một vòng quanh khu nghỉ dưỡng mới khai trương.

Tháng mười, thời tiết giao mùa, ban ngày nhiệt độ vẫn còn hơi cao, nhưng gió đã bắt đầu se lạnh. Chiếc xe bon bon trên đường hướng về phía Phòng Sơn, băng qua những con đường quốc lộ dài tít tắp, len lỏi qua những cung đường núi non xanh mướt, dần dần tiếp cận mục tiêu.

Phía trước, cách đó khoảng vài nghìn mét, những công trình kiến trúc cổ kính trải dài bất tận, lấy con phố đi bộ ở giữa làm trung tâm, nằm ẩn mình dưới chân núi. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, cả khu rừng lại xào xạc như muốn hòa ca.

Xa xa là một đoạn Trường Thành hùng vĩ.

Khu nghỉ dưỡng này có vẻ như đã làm rất tốt công tác quảng bá, nghe nói buổi tối ở đây có thể vừa ngắm sao trời, vừa thưởng thức vẻ đẹp hùng vĩ của Trường Thành. Hình như đoàn làm phim "Let the Bullets Fly" cũng từng đến đây quay phim.

Hôm nay, Phùng Nam Thư mặc một chiếc váy giống như đồng phục JK, áo sơ mi đen kết hợp với chân váy caro tím đen, trước ngực còn thắt một chiếc cà vạt cùng màu với váy.

Đôi chân dài miên man, trắng nõn nà được bao bọc bởi đôi tất đen mỏng tang, nửa kín nửa hở, càng tôn lên vẻ đẹp khỏe khoắn, tràn đầy sức sống. Đôi giày da nhỏ màu đen bóng loáng, toát lên vẻ đẹp của một nữ sinh trung học đầy cá tính, nổi loạn. Phùng Nam Thư tựa người vào cửa sổ xe, ánh mắt linh động nhìn khung cảnh xung quanh, mái tóc đen dài óng ả bay bay trong gió. Tâm trạng cô lúc này đã khá hơn rất nhiều.

Nói đến kinh nghiệm dỗ dành con gái, có lẽ Giang Cần không có nhiều, nhưng dỗ dành tiểu phú bà thì hắn lại là bậc thầy.

Chỉ cần một từ thôi, dắt.

Nhìn đôi mắt Phùng Nam Thư sáng rực, Giang Cần khẽ nhếch môi cười, nhưng ngay sau đó, hắn cảm thấy điện thoại rung lên. Mở ra xem, hóa ra là thím gọi đến.

- Phùng Thế Vinh báo bệnh, không trở về Thượng Hải, cũng không biết đã đi đâu...

- Từ khi nào vậy?

- Chính là ngày Joy City đóng cửa chỉnh đốn, hiện tại ban giám đốc và lãnh đạo công ty đều đang tìm ông ấy, Phùng thị sắp rối tung cả lên rồi. Rất nhiều nhà đầu tư muốn ông ấy cho một lời giải thích, chú cháu cũng gọi điện thoại cho ông ấy, nhưng ông ấy chỉ nói muốn yên tĩnh một mình, cũng không chịu tiết lộ đang ở đâu...

Giang Cần mím môi, không nói gì thêm về người nhạc phụ này nữa.

Sau khi nói xong chuyện của Phùng Thế Vinh, Tần Tịnh Thu lại lo lắng hỏi han cháu gái:

- Nam Thư đâu rồi?

- Tâm trạng có vẻ không tốt lắm, cháu đưa con cô ấy ngoài chơi. Thím à, dự án Vạn Thương Hối bên đó thế nào rồi?

- Bây giờ thím đang ở Thâm Quyến, trên đường đến Vạn Thương Hối, chuẩn bị cho lễ khai trương vào thứ sáu tuần sau. Nếu rảnh, cháu cũng đến đây một chuyến đi.

Giang Cần đồng ý, trong lòng không khỏi thầm cầu nguyện cho người nhạc phụ vai phản diện kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!