Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1447: CHƯƠNG 1446: TỰ KHOE! (2)

Giang Cần tiễn trưởng khoa xong, quay đầu lại liền nhìn thấy hành động của tiểu phú bà:

- Cậu định làm gì vậy?

- Mình muốn gọi điện thoại báo tin cho mẹ, thím, Cao Văn Tuệ, Vương Hải Ny, chị Đinh Tuyết, Vương Lâm Lâm, Phạm Thục Linh, bà ngoại, cậu cả, dì hai dì ba dì sáu, bác ba… nhà Giang Cần… có thai rồi.

Phùng Nam Thư nghiêm túc liệt kê một loạt cái tên.

Khóe miệng Giang Cần giật giật:

- Cần phải khoe khoang với tất cả những người cậu quen biết sao?

- Cần!

- Không được, không được gọi.

Giang Cần tịch thu điện thoại của Phùng Nam Thư, nhét vào túi mình.

Diệp Tử Khanh đứng bên cạnh nghe thấy vậy, suýt nữa thì không nhịn được lên tiếng nói đỡ cho Phùng Nam Thư.

Trước kia nói là bạn bè thì thôi đi, bây giờ đã mang thai rồi mà còn giấu giếm, đúng là cặn bã.

Liên quan đến tin đồ mẹ kế độc ác, mọi người đều biết ít nhiều, kiểu phụ nữ như bà chủ sau khi mang thai cần nhất là cảm giác an toàn, cô cảm thấy việc Giang Cần không cho người khác biết là không công bằng với Phùng Nam Thư.

Tuy nhiên, một giây sau, cô liền nhìn thấy Giang Cần đặt tờ kết quả siêu âm và tờ kết quả xét nghiệm HCG cạnh nhau, sau đó lấy điện thoại ra chụp ảnh…

- Chuyện này… để mình tự khoe khoang!

"?"

Phùng Nam Thư ngẩn người:

- Nhưng mà mình cũng muốn khoe khoang.

Giang Cần suy nghĩ một chút, miễn cưỡng nói:

- Chia cho cậu một người, nhiều nhất là chú Cung thôi, những người còn lại để mình!

- Gào.

Diệp Tử Khanh mấp máy miệng, thầm nghĩ xem ra là mình đã lo lắng thừa rồi, hóa ra ông chủ chỉ muốn tự mình khoe khoang mà thôi.

Đàn ông, có đôi khi cũng thật trẻ con…

- Diệp Tử Khanh, tôi có việc cần cô làm.

- Ông chủ cứ việc dặn dò.

- Chuẩn bị xe, chúng ta về Lâm Xuyên.

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, sau khi trải qua ngày lễ náo nhiệt, sinh viên bắt đầu quay trở lại trường. Cổng trường Đại học Lâm Xuyên lại một lần nữa ồn ào, náo nhiệt.

Quán net trên phố đi bộ đã sớm chật kín khách, bên trong nhà hàng Nam Sơn cũng vô cùng náo nhiệt.

Xuyên qua con đường đến Phong Hoa Lý, Viên Hữu Cầm xách một chiếc túi, bước đến tòa nhà 101, đưa tay gõ cửa.

Từ đầu năm nay, Viên Hữu Cầm đã nói muốn đến Lâm Xuyên thăm Giang Cần và Phùng Nam Thư.

Ở tiểu khu, mỗi ngày thím Sáu, anh Ba đều hỏi Giang gia khi nào thì tổ chức tiệc cưới, nhiệm vụ lần này của Viên phu nhân chính là nói rõ với Giang Cần, muốn cưới thì mau cưới, nếu không cưới thì rời xa con gái bảo bối của tôi ra!

Tuy nhiên, dịp Quốc khánh vừa rồi nhà khách cơ quan bận rộn nhiều việc, Giang Cần và Phùng Nam Thư lại đến kinh đô, cho nên bà vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp.

Hôm qua, Ngụy Lan Lan gọi điện thoại báo cho bà biết tối nay hai đứa sẽ về, vì vậy bà đã đến sớm một bước để đợi.

Lúc này, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đều ở nhà, đang ngồi trên ghế sofa xem phim truyền hình, nghe thấy tiếng gõ cửa liền chạy ra mở cửa.

- Dì, sao dì lại đến đây ạ?

- Đến xem hai đứa chứ sao.

- Giang Cần và Nam Thư vẫn chưa về.

- Dì biết, dì không vội, hai đứa ăn cơm chưa?

Cao Văn Tuệ gật đầu:

- Vừa mới được Tào thiếu gia hào phóng chiêu đãi một bữa no nê ạ.

Viên Hữu Cầm ngẩn người:

- Tào thiếu gia nào?

- Chính là người năm tốt nghiệp đã hét lớn 'Bố tôi có tiền' ở sân vận động ấy ạ, cậu ấy là bạn cùng phòng với Giang Cần.

- Ồ, hai đứa cũng quen cậu ta à?

Cao Văn Tuệ lắc đầu:

- Không thân lắm, nhưng mà bọn cháu lười nấu cơm nên đã mang hoa quả đến thăm hỏi cậu ấy.

Viên Hữu Cầm không hiểu nổi mối quan hệ thần kỳ này, quay đầu hỏi:

- Miệng Giang Cần vẫn cứng như vậy sao? Vẫn cứ một mực khăng khăng nói với Nam Thư là bạn tốt cả đời?

- Cứng, Nokia còn không cứng bằng cậu ta ấy ạ.

- Tên nhóc thối này, bảo nó mau thổ lộ thì không nghe, nó định dây dưa đến bao giờ? Thanh xuân của con gái nhà người ta có bao nhiêu năm, chẳng lẽ muốn Nam Thư cứ chờ nó mãi sao?

Vương Hải Ny vừa chạy vào phòng ngủ thay quần áo, lúc này mới đi ra, nghe thấy hai người nói chuyện, thầm nghĩ Giang tổng không chỉ miệng cứng, mà chỗ nào cũng cứng, mỗi ngày đều khiến Nam Thư gào khóc gọi lão công.

Nhưng mà dì là trưởng bối, lời nói vàng ngọc, cô không dám nói bậy.

Viên Hữu Cầm đặt túi xuống, lấy ra hai bộ ga trải giường bốn món:

- Phòng nào là của nó? Đã nửa tháng không ở đây, dì phải thay ga giường chăn gối cho hai đứa trước.

Vương Hải Ny nhìn ga giường bốn món trong tay bà:

- Dì ơi, có lẽ dì cầm dư một bộ rồi ạ.

"?"

- Hai người bạn tốt của dì bây giờ ngày nào cũng ngủ với nhau ạ.

Viên Hữu Cầm ngẩn người, sau đó bước vào phòng ngủ chính, đập vào mắt là hộp ba con sói ở kệ tủ đầu giường sắp hết, há hốc mồm không biết nên nói gì.

Cẩu nhi tử kia ở nhà thì rất ngoan ngoãn, chưa bao giờ tự ý vào phòng ngủ của Phùng Nam Thư, còn luôn miệng nói là tình bạn trong sáng.

Có đôi khi Viên Hữu Cầm còn đặc biệt lo lắng, sợ Giang Cần thực sự coi Nam Thư là em gái.

Tuy rằng có thêm một đứa con gái Viên Hữu Cầm cũng rất vui, nhưng bà vẫn luôn hy vọng Giang Cần có thể kết hôn với Phùng Nam Thư, sinh con đẻ cái, thế nhưng tên nhóc thối tha kia cứ như nước đổ lá khoai, chẳng nghe lọt tai lời nào.

Tháng trước, bà gọi điện thoại giục Giang Cần mau thổ lộ, Giang Cần còn nói, không ai được phép phá hủy tình bạn trong sáng giữa hắn và Phùng Nam Thư.

Lúc đó bà và Giang Chính Hoành buồn bực cả đêm không ngủ được, còn tưởng con trai mình có vấn đề gì về tâm lý hay không.

Kết quả là bà hoàn toàn không ngờ tới, con trai và Nam Thư đã sớm ở chung một chỗ, còn…

Viên Hữu Cầm bước ra khỏi phòng, nhìn về phía Vương Hải Ny và Cao Văn Tuệ:

- Hai đứa nó sống chung từ bao giờ vậy?

- Từ lúc chuyển đến đây đã ở chung rồi ạ.

- Vậy mà hai ngày trước dì gọi điện thoại, sao chúng nó còn nói là bạn bè?

Vương Hải Ny lập tức tiến lại gần:

- Giang Cần và Phùng Nam Thư vốn dĩ đã yêu nhau từ lâu rồi ạ, năm hai đại học hai người họ đã lén lút hôn nhau rồi, chỉ là không chịu thừa nhận thôi. Bây giờ ngủ chung cũng nói là bạn bè.

Viên Hữu Cầm im lặng hồi lâu, sau đó đi xuống siêu thị phía dưới, mua một chiếc cây cán bột vừa to vừa dài trở về, đặt trên bàn trà, không nói một lời.

Câu nhi tử đã dỗ Nam Thư vào trong chăn rồi, còn bạn bè cái gì nữa, phải đánh cho một trận nên thân.

Quan niệm truyền thống của thế hệ trước đã ăn sâu bén rễ, đặc biệt là đối với danh phận rất coi trọng.

Trong mắt Viên Hữu Cầm, đã như vậy rồi mà còn không cho Nam Thư một danh phận, vậy thì thật sự không thể chấp nhận được.

Đợi Giang Cần và Phùng Nam Thư về, bà nhất định phải hỏi rõ ràng Giang Cần rốt cuộc là đang nghĩ gì, nếu nó còn dám nói là bạn bè, bà sẽ đánh nó.

Nhìn chiếc cây cán bột còn to hơn cả cánh tay, lại nhìn vẻ mặt đầy sát khí của Viên Hữu Cầm, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny không khỏi nuốt nước miếng.

- Vương Hải Ny, là cậu bán đứng Giang Cần, không liên quan gì đến tớ đâu đấy nhé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!