Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1448: CHƯƠNG 1447: GIA ĐÌNH "BA" NGƯỜI TRỞ VỀ!

- Tớ… Hay là tớ nói là mình đùa được không? Giang tổng và Phùng Nam Thư không hề ngủ chung, dì có tin không?

Cao Văn Tuệ hạ giọng:

- Nhưng mà trong nhà chỉ có ba phòng ngủ thôi.

Vương Hải Ny ưỡn bộ ngực nhỏ:

- Cứ nói là Giang tổng ngủ chung với tớ là được chứ sao!

- Vậy còn hộp ba con sói kia giải thích thế nào?

- Cứ nói là Giang tổng dùng với tớ.

Cao Văn Tuệ đưa tay véo má Vương Hải Ny, thầm nghĩ cậu đúng là muốn phá vỡ tam quan của tớ mà, cái gì cũng thèm!

Đúng lúc này, cửa phòng 101 truyền đến tiếng mở khóa, hai người nín thở, quay đầu nhìn lại, liền thấy Giang Cần và Phùng Nam Thư bước vào.

Qua cửa chính là tủ giày và giá treo đồ, bị vách ngăn cách với phòng khách nên hai người không nhìn thấy Viên Hữu Cầm. Giang Cần còn lớn tiếng gọi với vào phòng khách: ba người chúng ta về rồi đây!

Hắn cho rằng Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny nhất định sẽ hỏi: ba người nào? không phải chỉ có hai người sao?

Lúc đó hắn sẽ chỉ vào bụng Phùng Nam Thư, giới thiệu Giang Ái Nam với bọn họ, vui biết bao nhiêu.

Phùng Nam Thư cũng cởi giày da nhỏ, thay dép lê, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Giang Cần. Càng nhìn càng thấy từ khi biết mình mang thai, ca ca dường như trẻ con hơn rất nhiều.

Nhưng mà Giang tổng không biết chính là, sự chú ý của Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đều tập trung vào việc hắn có khả năng bị đánh hay không, hoàn toàn không để ý đến lượng từ "ba" kia.

Thậm chí, Vương Hải Ny còn cảm thấy hình như khi giọng nói của Giang Cần vang lên trong phòng khách, chiếc cây cán bột trên bàn trà còn khẽ động đậy.

Giống như… kiếm khí!

Lúc này, Giang Cần nắm tay Phùng Nam Thư đi vào phòng khách, vừa nhìn thấy Viên Hữu Cầm liền ngẩn người:

- Mẹ, sao hôm nay mẹ lại đến đây?

- Ra ban công, mẹ có chuyện muốn nói với con.

- Đây hình như là câu cửa miệng của con mà?

Giang Cần sững sờ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Viên Hữu Cầm ra ban công.

- Con trai, Văn Tuệ và Hải Ny đã kể hết cho mẹ nghe rồi. Con và Nam Thư đã ở chung với nhau, nếu đã như vậy, mẹ muốn con phải có trách nhiệm với con bé. Đừng suốt ngày bạn bè bạn bè nữa, hãy nhân lúc còn trẻ, nghiêm túc yêu đương với Nam Thư, sau đó kết hôn.

Viên Hữu Cầm dùng tư thái người làm mẫu thân, giọng điệu có chút nghiêm khắc.

Nghe thấy hai chữ "yêu đương", Giang Cần bất giác ngẩng đầu nhìn về phía cái cây trong sân:

- Mẹ, có một số việc… đã muộn rồi ạ.

Viên Hữu Cầm tức giận suýt nữa thì đánh hắn:

- Muộn cái gì, hai đứa mới hai mươi hai tuổi đầu.

- Trước đây con từng đọc được một câu trong sách, nói rằng con người ta phải làm đúng việc vào đúng thời điểm. Con và Nam Thư, đã vô tình bỏ lỡ thời điểm thích hợp nhất để yêu đương rồi.

- Mẹ thấy bây giờ là thời điểm thích hợp nhất để đánh con đấy.

"?"

Đúng lúc này, Phùng Nam Thư đẩy cửa ban công, ngơ ngác nhìn hai người:

- Ca ca, đã nói chưa?

Giang Cần quay đầu lại:

- Chưa, mình đang… mới vào đề thôi.

- Nhưng mà hình như mẹ muốn đánh cậu.

Giang Cần kéo Phùng Nam Thư lại, đóng cửa ban công:

- Ở đây chỉ có bốn người chúng ta, cũng không có người ngoài, con nói thẳng luôn.

Hắn chỉ vào mẹ mình, sau đó chỉ vào bản thân và Phùng Nam Thư, cuối cùng chỉ hai cái vào bụng Phùng Nam Thư.

Viên Hữu Cầm khó hiểu nhìn hắn:

- Bốn người? Bốn người ở đâu?

- Mẹ, sao mẹ vẫn chưa hiểu ra vậy?

"?"

- Nam Thư có thai rồi, người thứ tư đang ở trong bụng cô ấy này.

"…"

Viên Hữu Cầm sững sờ hồi lâu, run rẩy hỏi:

- Con… Con vừa nói cái gì? Nói lại lần nữa xem nào!

Phùng Nam Thư mím môi:

- Mẹ, con có em bé rồi ạ.

- Giang Cần, cái tên nhóc thối tha nhà con, chuyện lớn như vậy mà cũng giấu đến bây giờ mới nói, con muốn làm mẹ tức chết có phải không hả? Xem mẹ có đánh chết con không!

- Này, mẹ, phản ứng của mẹ có gì đó sai sai…

Giang Cần ngơ ngác, còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy Viên Hữu Cầm giơ tay lên định đánh:

- Mẹ còn tưởng giữa con và Nam Thư xảy ra chuyện gì, lo lắng đến mức tim suýt chút nữa thì ngừng đập. Đi khám ở bệnh viện chưa? Nếu con dám lừa mẹ, mẹ sẽ từ con!

Giang Cần vội vàng lấy tờ kết quả kiểm tra từ trong túi ra đưa cho bà, lúc này Viên Hữu Cầm mới thôi không đánh nữa, chăm chú nhìn tờ kết quả kiểm tra.

Một lúc lâu sau, Viên Hữu Cầm lo lắng Phùng Nam Thư bị cảm lạnh nên giục cô vào nhà, còn bà thì kéo Giang Cần sang một bên gọi điện thoại cho Giang Chính Hoành, sau đó lại gọi điện thoại cho Tần Tịnh Thu.

Lúc này, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny ngồi trong phòng khách, ngơ ngác nhìn Phùng Nam Thư.

Mặc dù hai người họ đã sớm biết sớm muộn gì Phùng Nam Thư cũng sẽ mang thai, nhưng bởi vì hai người kia đi công tác nửa tháng, vừa trở về đã tung ra tin tức này, quả thực vẫn bị sốc.

- Kết bạn với ca ca rất dễ mang thai…

Phùng Nam Thư nhìn hai người ngây ngốc chưa hoàn hồn, không nhịn được giải thích:

Cao Văn Tuệ hít sâu một hơi:

- Không phải chứ, tớ sắp được làm dì rồi sao?

- Hình như vậy…

- Nhưng mà rõ ràng lúc đi ra chỉ có hai người, sao vừa trở về đã biến thành ba người rồi?

Phùng Nam Thư lắc đầu:

- Thực ra lúc đi đã là ba người rồi, chỉ là khi đó chúng ta chưa biết thôi.

Vương Hải Ny mở to hai mắt:

- Là lần hai người ở trong phòng tắm, hay là lần ba giờ sáng đột nhiên nổi hứng, hay là lần đóng giả mèo con, hay là lần Giang Cần tưởng tớ và Cao Văn Tuệ ngủ rồi nên ôm cậu vào phòng khách?

"???"

Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ, thầm nghĩ sao cậu còn rõ ràng hơn cả tớ vậy.

Cao Văn Tuệ không nhịn được tiến lại gần:

- Cậu cảm thấy thế nào?

- Chưa cảm nhận được gì nhiều, chỉ là buổi sáng và buổi tối hơi buồn nôn một chút.

- Ý tớ là tâm lý ấy.

Phùng Nam Thư trừng mắt:

- Tớ cũng muốn khoe khoang mà, nhưng ca ca không cho, cậu ấy nói phải để cậu ấy khoe trước.

Mà lúc này, tin tức Phùng Nam Thư mang thai đã lan truyền với tốc độ chóng mặt qua điện thoại của Giang Cần.

Kỳ nghỉ Quốc khánh kết thúc, lễ khai trương Vạn Thương Hối đang được gấp rút chuẩn bị. Bởi vì dự án này là bước tiến lớn đầu tiên sau khi tập đoàn Vạn Chúng và bất động sản Tần thị chính thức bắt tay hợp tác, Tần Tịnh Thu rất coi trọng, từ một tuần trước đã đến đây để giám sát toàn bộ quá trình.

Chiều hôm ấy, Tần Tịnh Thu đang cùng Hà tổng và cháu trai Tần Chí Hoàn thảo luận kế hoạch tổ chức sự kiện khai trương thì điện thoại trong túi cô reo lên không ngừng.

- Thím, tiểu phú bà nhà mình có thai rồi!

- Cái gì? Con bé với thằng nhóc kia là tình bạn thuần khiết… sao lại nói có thai là có thai ngay được…

Tần Tịnh Thu và Viên Hữu Cầm đều có phản ứng giống hệt nhau, nghe tin xong đều là ngẩn người ra.

- Hà tổng, Chí Hoàn, chuyện khai trương Vạn Thương Hối giao cho hai người lo liệu nhé, tôi phải đến Lâm Xuyên một chuyến.

Tần Chí Hoàn nghe vậy liền ngẩng đầu lên:

- Cô, xảy ra chuyện gì vậy?

- Nam Thư có em bé rồi.

- Hả? Vậy để cháu sắp xếp người đưa cô ra sân bay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!