Nói cho cùng, hắn và ông bố vợ phản diện vẫn chưa từng gặp mặt lần nào.
Tuy nhiên, Tần Tịnh Thu và Phùng Thế Hoa không biết Giang Cần đột ngột nảy ra ý định này là có ý gì.
Joy City bị Giang Cần "chơi" cho một vố đau điếng như vậy, trong lòng Phùng Thế Vinh chắc chắn không dễ chịu gì. Giang Cần không phải muốn nhân dịp này đến Thượng Hải để mời ông tham dự hôn lễ đấy chứ? Nhưng liệu có khả quan hay không thì rất khó nói.
- Giang Cần đến Thượng Hải là muốn làm gì?
- Chắc chắn là muốn đến gặp bố của Nam Thư rồi. Chúng ta cứ nghĩ thằng bé không coi trọng chuyện kết hôn, nhưng thực ra nó còn suy nghĩ nhiều hơn chúng ta tưởng tượng.
Tần Tịnh Thu giải thích với Viên Hữu Cầm một câu, rồi lại bước đến trước mặt Phùng Nam Thư, nhỏ giọng nói:
- Vừa rồi Giang Cần nói từ từ bàn bạc, cũng không phải là không muốn cưới con.
Phùng Nam Thư chớp chớp mắt:
- Cháu biết, ca ca ngày nào cũng muốn cưới cháu.
- Sao cháu biết?
- Mỗi đêm cậu ấy đều trốn trong chăn xem bố trí lễ đường, váy cưới… Cháu đều giả vờ như không biết, ca ca ngại.
Tần Tịnh Thu há hốc mồm, thầm nghĩ: Xem ra mình đã đánh giá thấp IQ của cháu gái mình rồi
Hai đứa nhỏ này, đứa nào cũng ranh ma, thông minh. Không biết sau này con của chúng sẽ bá đạo đến mức nào nữa?
Tuy nhiên, nếu Giang Cần đã có kế hoạch của riêng mình, Tần Tịnh Thu cũng yên tâm phần nào. Nhân dịp Nam Thư mang thai, cô dự định trổ tài nấu nướng của mình.
Tuy nhiên, điều khiến mọi người khó hiểu là, Tần Tịnh Thu sau khi bước vào bếp, cứ đứng ngẩn người ra đó hồi lâu, mặc cho thời gian trôi qua từng phút từng giây mà vẫn không nhúc nhích.
Giang Cần không nhịn được, bèn đi vào bếp hỏi:
- Thím, có chuyện gì vậy?
- Thím… thím quên mang công cụ…
- Thím thiếu gì, cháu ra siêu thị mua.
Tần Tịnh Thu trầm mặc một lúc, rồi mới nói:
- Thiếu một cái má Ngô.
"…"
Cuối cùng, bữa tối hôm đó do một tay Viên Hữu Cầm đảm nhiệm. Sau bữa tối, Giang Cần gọi điện thoại cho Văn Cẩm Thụy, bảo cô đặt khách sạn, sắp xếp chỗ ở cho mọi người trước.
Tuy nhiên, trước khi đi, Viên Hữu Cầm và Tần Tịnh Thu gọi Phùng Nam Thư vào phòng dặn dò gì đó.
Giang Cần không biết họ đã nói gì, nhưng rõ ràng là tiểu phú bà có vẻ ngại ngùng hơn hẳn. Vì vậy, sau khi tiễn mọi người, hắn liền không nhịn được mà gặng hỏi cô.
- Thần thần bí bí, còn phải vào phòng ngủ mới chịu nói chuyện. Mẹ và thím đã nói gì với cậu vậy?
- Họ nói bây giờ mình đang mang thai, buổi tối không cho cậu bắt nạt mình. Nếu cậu dám bắt nạt mình, bảo mình cứ đánh cậu.
Giang Cần bĩu môi:
- Chuyện này mình biết rõ rồi, sao còn phải dặn dò? Mình đâu có nghiện.
Phùng Nam Thư lắc đầu:
- Mình cũng không biết, mình cũng đâu có nghiện đâu.
Giang Cần suy nghĩ một hồi, đột nhiên nheo mắt lại, xoay người nhìn Vương Hải Ny đang ngồi trên ghế sofa. Hắn thầm nghĩ: Chắc chắn là do cái máy ghi chép chuyện phòng the này đã thêm mắm dặm muối gì đó rồi!
Đối mặt chất vấn, Vương Hải Ny đành phải thừa nhận rằng, buổi trưa khi nói chuyện phiếm với hai người họ, cô đã lỡ miệng nói một ngày nhiều lần, chuốc lấy mắng nhiếc của Giang Cần.
Phi báng!
Cậu miêu tả tôi chẳng khác nào yêu quái háo sắc! Tôi như vậy lúc nào? Tôi là chính nhân quân tử, chưa bao giờ nghiện loại chuyện này!
Vương Hải Ny vội vàng gật đầu: đúng đúng, cậu nói đúng.
Giang Cần nghiêm mặt nói xong, liền kéo tiểu phú bà về phòng:
- Ngủ ngoan đi, không được sờ cơ bụng của mình nữa.
- Biết mà ca ca. Mình đâu có nghiện.
- Mình cũng không có nghiện.
Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ, trèo lên giường, nhắm chặt mắt lại. Thế nhưng, rất nhanh sau đó, cô liền cảm thấy "móng vuốt" của Giang Cần bắt đầu làm loạn. Cô khẽ cắn môi, giả vờ vô tình nâng mông lên một chút.
Vị chính nhân quân tử kia lúc này mới nhận ra có những lời không nên nói sớm, có những chuyện làm quá hằng ngày, bất giác khó bỏ được.
Tuy nhiên, hắn vẫn không qua cửa, như một quý ông mà nhẹ nhàng cọ cọ chú hổ nước.
Phùng Nam Thư nắm lấy ga giường hừ hà rất lâu, hai chân đá loạn xạ, rất muốn cắn hắn.
Một lúc lâu sau, Giang Cần dịu dàng ôm lấy tiểu phú bà như bạch nguyệt quang vào lòng, ngắm nhìn Giang phu nhân đang phát sáng của mình, thầm nghĩ: hình như hai ta, kẻ tám lạng người nửa cân a!
Cùng lúc đó, Tần Tịnh Thu và Phùng Thế Hoa cũng đã trở về khách sạn. Sau khi rửa mặt xong, hai người liền thảo luận về chuyện Giang Cần muốn đến Thượng Hải.
- Theo lẽ thường, đúng là nên gặp. Dù sao đó cũng là ba của Nam Thư, nếu không đến thăm hỏi, người ngoài sẽ dị nghị. Nhưng anh lo là liệu họ có thể xóa bỏ được hiềm khích trước đây hay không?
- Không thể nào.
Phùng Thế Hoa sửng sốt:
- Tại sao?
Tần Tịnh Thu ngồi trên giường, nói:
- Nếu Giang Cần thực sự muốn làm lành với Phùng Thế Vinh vì Nam Thư, thì Joy City đã không bị hắn đánh cho tan tành như vậy. Tính cách anh trai của anh như thế nào, anh cũng biết đấy. Trong trường hợp này, rất khó có khả năng hai người họ sẽ bỏ qua hiềm khích trước đây.
Phùng Thế Hoa nghe xong, không khỏi thở dài.
Y vẫn luôn theo dõi sát sao tình hình của Joy City, trong lòng cũng có chút kinh hãi trước những thủ đoạn tàn nhẫn của Giang Cần.
Lễ Quốc khánh, Giang Cần khiến cho cả trung tâm thương mại phải đóng cửa, thực không biết hắn đã điều động bao nhiêu tài nguyên cho hành động này.
Phùng Thế Hoa từng chứng kiến Giang Cần xông pha trên thương trường khốc liệt, đối mặt với Alibaba cũng không hề nao núng. Thế nhưng, y chưa bao giờ thấy hắn ra tay tàn nhẫn, quyết liệt như vậy.
Có lẽ, hiện tại anh cả vẫn còn đang sốc, không thể ngờ được rằng Giang Cần lại vì con gái mình mà dám làm đến mức này.
Nghĩ đến đây, Phùng Thế Hoa lại không khỏi rụng tóc thay cho người anh này.
- Nếu không phải muốn hóa giải hiềm khích trước đây, vậy Giang Cần đến Thượng Hải làm gì?
- Chắc chắn là nó có mục đích riêng của nó. Vạn Thương Hối sắp khai trương rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ biết. Tuy nhiên, em đoán, cuộc gặp gỡ này chắc chắn sẽ không vui vẻ gì đâu.
Tần Tịnh Thu kéo gối ôm vào lòng, hỏi:
- Đúng, tình hình Phùng Thị hiện tại thế nào rồi?
Phùng Thế Vinh ẩn tu, Phùng Thế Hoa thân là người Phùng gia đương nhiên phải thay anh trai ra mặt giải quyết một số việc. Vì vậy, khoảng thời gian này y cũng rất bận rộn.
- Vẫn hoạt động bình thường, nhưng có rất nhiều tin đồn thất thiệt. Lần này, có lẽ anh ấy sẽ bị hội đồng quản trị thay thế.
- Thay thế đã là may mắn lắm rồi. Vấn đề lớn nhất của anh ấy bây giờ là phải khắc phục hậu quả mà Joy City gây ra. Đóng cửa không phải là kế sách lâu dài. Nếu anh ấy không xuất hiện, e rằng đám cổ đông sẽ nổi điên mất.
(*)p/s: Cảm ơn Kim Phiếu của bạn đọc [llawliet136], sắp xong rồi~
.
.
.
Ý là lưng tớ sắp xong~ chứ vẫn còn hơn 50 chương nữa!