Ánh đèn đường hắt xuống màn đêm, không thể xua tan bóng tối dày đặc mà càng khiến màn đêm thêm phần lạnh lẽo. Phùng Thế Vinh bước ra khỏi sân bay, theo sau là Đoàn Dĩnh và Andy.
Kể từ khi Joy City đóng cửa, bọn họ đã rời khỏi kinh đô, tìm đến một nơi yên tĩnh để điều chỉnh tâm trạng và suy nghĩ tương lai của Joy City.
Ông đã suy nghĩ rất nhiều và dần dần mọi thứ cũng trở nên rõ ràng hơn.
Joy City là một dự án đầu tư lớn, không thể đóng cửa mãi được. Toàn bộ Tập đoàn Phùng Thị đang trông chờ vào sự trở lại của ông. Ông không thể gục ngã.
- Chú Cung đâu rồi?
- Tôi gọi nhưng không liên lạc được.
- Loại tài xế này nên sa thải từ lâu rồi.
Đoàn Dĩnh mấy ngày nay càng thêm cáu kỉnh, bất cứ điều gì liên quan đến Phùng Nam Thư đều khiến ả bực bội.
Phùng Thế Vinh thở dài:
- Đi nào, anh gọi xe cho hai mẹ con về Trang viên Xà Sơn trước. Anh muốn đến công ty một chuyến.
- Muộn thế này rồi, trong công ty còn ai nữa.
- Anh biết, nhưng tối nay anh muốn thức đêm để sáng mai họp, mọi người trong công ty đều đang chờ anh.
Sau khi dặn dò vợ con, Phùng Thế Vinh bắt xe đến Tập đoàn Phùng Thị.
Trở lại văn phòng, mọi thứ dường như vẫn như cũ, chỉ có lòng người là đã đổi thay.
Phùng Thế Vinh ngồi xuống ghế làm việc, mở máy tính, bắt đầu soạn thảo kế hoạch đã hình thành trong đầu.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa đêm bắt đầu nặng hạt hơn, từng giọt mưa đập mạnh vào cửa kính, tạo thành những dòng nước chảy dài. Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím đều đều.
Thời gian trôi qua, bình minh dần ló dạng. Trải qua một đêm dài làm việc, Phùng Thế Vinh cảm thấy vô cùng mệt mỏi, theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời trong veo sau cơn mưa, ánh bình minh rực rỡ. Khu công nghiệp của Multi-group ở phía xa đã hoàn thành, trông thật hùng vĩ như một con rồng khổng lồ đang chiếm giữ cả một vùng đất rộng lớn.
Ông nhìn chằm chằm về phía đó hồi lâu, ánh mắt sâu thẳm khó dò, cuối cùng chậm rãi nhắm mắt lại.
Hơn chín giờ sáng, thư ký của Phùng Thế Vinh đến công ty như thường lệ, sau khi quẹt thẻ, ăn sáng ở canteen xong thì quay về văn phòng để tưới cây.
Vừa đẩy cửa bước vào, cô ta đã bị Phùng Thế Vinh ngồi ở bàn làm việc dọa cho giật bắn mình.
- Phùng tổng, ngài đã trở lại rồi sao? Ngài… Ngài về từ lúc nào vậy?
- Mới tối qua.
- Trời ạ, trong khoảng thời gian này ngài đi đâu vậy? Cả công ty từ trên xuống dưới, cả các cổ đông nữa, mọi người đều tìm ngài đến phát điên rồi!
Phùng Thế Vinh phất tay:
- Bây giờ nói những chuyện đó cũng vô ích. Tôi đã thức cả đêm để soạn thảo kế hoạch, cô in ra rồi gửi cho lãnh đạo các bộ phận đi.
Thư ký của Phùng Thế Vinh ấp úng nói:
- Sao ngài có thể thức đêm như vậy, ngài phải chú ý sức khỏe chứ.
- Công ty hiện tại đang gặp khó khăn, tôi làm sao ngủ được. Cô mau đi đi.
- Vâng, Phùng tổng.
Thư ký vừa rời khỏi văn phòng, tin tức Phùng Thế Vinh đã trở lại nhanh chóng lan truyền khắp công ty. Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, gần như tất cả mọi người đều biết Phùng tổng đã trở lại sau một tháng biến mất, hơn nữa còn thức trắng đêm để soạn thảo kế hoạch giải quyết vấn đề.
Lập tức, nội bộ công ty bắt đầu xôn xao bàn tán.
Bỏ đi rồi lại quay về, còn soạn thảo cả kế hoạch, xem ra là đã tìm được cách giải quyết rồi sao?
Một số lãnh đạo cấp cao vừa đến công ty nghe được tin, lập tức chạy đến văn phòng của Phùng Thế Vinh. Nhìn thấy ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế, vẻ mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, không khỏi lo lắng.
- Phùng tổng, trong khoảng thời gian này ngài đi đâu vậy?
- Tôi đi tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ. Chuyện này để sau hẵng nói. Tôi đã bảo người gửi cho mọi người một bản tài liệu, là kế hoạch tôi thức cả đêm để viết, mọi người xem kỹ đi, lát nữa họp.
- Tài liệu gì vậy?
- Kế hoạch phát triển để giải quyết khó khăn hiện tại của công ty.
Phùng Thế Vinh chậm rãi mở mắt, ánh mắt sâu thẳm, nội tâm phức tạp.
Nghe ông nói vậy, mọi người nhìn nhau, thầm nghĩ Joy City bị dồn ép đến mức này rồi mà Phùng tổng vẫn có thể bình tĩnh như không có chuyện gì, thật là ghê gớm.
Tất nhiên là bọn họ không dám nói ra miệng, sau khi do dự một hồi, tất cả đều trở về phòng làm việc, bắt đầu nghiên cứu bản kế hoạch giải quyết vấn đề của Joy City.
Một lúc sau, Phùng Thế Vinh với quầng thâm rõ mồn một dưới mắt bước vào phòng họp. Lãnh đạo các bộ phận đã có mặt đông đủ, chỉ còn thiếu mỗi giám đốc bộ phận tiêu thụ Dương Tranh.
Phùng Thế Vinh nhíu mày, lập tức sai thư ký đi gọi y.
Một lúc lâu sau, Dương Tranh mới xuất hiện với vẻ mặt áy náy:
- Phùng tổng, xin lỗi vì đã đến muộn. Vừa rồi tôi đang viết đơn xin nghỉ việc nên không để ý thời gian.
- Cậu xin nghỉ việc?
Dương Tranh gật đầu:
- Thực ra, tôi đã muốn nghỉ việc từ kỳ nghỉ Quốc Khánh rồi, nhưng nghĩ đến việc ngài không có ở đây, bộ phận tiêu thụ không thể loạn, nên mới cố gắng chờ đến bây giờ.
Nghe vậy, cả phòng họp xôn xao bàn tán.
Trong khoảng thời gian này, công ty chao đảo, rất nhiều người có ý định nghỉ việc, thậm chí có người đã liên hệ với công ty khác, nhưng không ai ngờ người đầu tiên đưa ra quyết định lại là Dương Tranh.
Phải biết rằng, giai đoạn đầu của Joy City, từ việc thu hút khách hàng, bán hàng cho đến cho thuê văn phòng đều do một tay y phụ trách. Nếu không có Dương Tranh, văn phòng của Joy City e rằng đã sụp đổ từ lâu rồi.
Nếu y thực sự nghỉ việc, e rằng chấn động còn lớn hơn cả việc Phùng Thế Vinh bỏ đi một tháng.
- Tôi biết, cậu là người cũ của Tần Tịnh Thu, lúc công ty gặp khó khăn lại muốn rời đi, chắc là đã bàn bạc xong với Bất động sản Tần Thị rồi phải không?
- Ngài cũng biết đây là lúc công ty gặp khó khăn, vậy trong khoảng thời gian này ngài trốn đi đâu?
- Mặc dù tôi không có mặt ở công ty, nhưng tôi vẫn luôn suy nghĩ cách giải quyết!
- Sau đó ngài đột nhiên quay về, thức trắng đêm ở công ty để viết một bản kế hoạch được gọi là giải pháp, vậy tại sao ngài không viết xong rồi mới mang về đây?
Dương Tranh tháo thẻ nhân viên đặt lên bàn:
- Phùng tổng, ngài không cần phải diễn nữa. Có vẻ như ngài không có công lao thì cũng có khổ lao nhỉ?
Phùng Thế Vinh siết chặt nắm đấm:
- Dương Tranh, cậu và công ty đã ký thỏa thuận cạnh tranh, trong vòng hai năm, cậu không được phép đến Tần Thị làm việc.
- Ồ, ngài định dùng chuyện này để uy hiếp tôi?
- Tôi không uy hiếp cậu, chỉ hy vọng cậu suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra quyết định. Phùng Thị chỉ đang gặp khó khăn trong thời gian ngắn, đây là lúc công ty cần mọi người đồng lòng nhất.
Dương Tranh vỗ nhẹ vào bản kế hoạch trên bàn:
- Ngài dự định bán tháo Joy City, thu hồi vốn rồi đầu tư vào bất động sản du lịch nghỉ dưỡng, là vì ngài nghe nói Bất động sản Tần Thị có kế hoạch này nên mới nảy ra ý tưởng sao?
Phùng Thế Vinh nheo mắt:
- Tôi đang tìm kiếm con đường tốt hơn cho công ty.
- Phùng tổng, tiền bồi thường, tiền thuê văn phòng của Joy City trong thời gian ngắn không thể nào thu hồi được, công ty còn nhiều nhân viên như vậy đang chờ được nhận lương, Phùng Thị có thể cầm cự được bao lâu, có thể làm thêm bao nhiêu dự án cho ngài?
- Chuyện đó không cần cậu quan tâm!