Tiểu phú bà không biết Giang Cần muốn làm gì, vẻ mặt đầy nghi hoặc, cuối cùng phát hiện hắn lái xe dừng trước cổng một tòa nhà hành chính.
Chiều tà, ánh nắng dịu dàng, gió thu hiền hòa. Trong tòa nhà, rất nhiều người ra ra vào vào, người bên phải thì vui vẻ rạng rỡ, người bên trái lại mang vẻ mặt nghiêm nghị.
Niềm vui và nỗi buồn cứ thế đan xen, quẩn quanh, như hai sợi chỉ, lúc quấn chặt, lúc lại buông lơ.
Phùng Nam Thư nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy ba chữ lớn trên lầu, ngẩn người. Đôi mắt xinh đẹp dần mở to, trong lòng dường như có cơn gió ấm áp len lỏi.
Cô biết Giang Cần dẫn cô đến đây làm gì. Trong mắt cô, vẻ xúc động ngày càng rõ rệt.
- Tiểu phú bà, chúng ta quen nhau đã năm năm, cậu có muốn gả cho mình làm chồng không?
- Không đúng, nói lại lần nữa. Tiểu phú bà, chúng ta quen nhau đã năm năm, em có muốn gả cho anh làm vợ hay không?
- Hả?
Giang Cần tự nhủ thầm trong lòng. Sao thế này? Bình thường mình nói nhiều lời chó như vậy, giờ đến lúc quan trọng lại chẳng thể thốt nên lời.
Lúc này, Phùng Nam Thư quay đầu lại, chỉ ra ngoài cửa sổ:
- Ca ca, đi lĩnh chứng nhận bạn tốt đi!
Trước đây, khi Giang Cần dẫn cô đi dạo chợ tiểu thương, có một cửa hàng bán thẻ bạn tốt và đủ các loại giấy tờ linh tinh khác. Giang Cần còn mua cả thẻ phú nhị đại, lừa Tào Quảng Vũ một trăm tệ.
Lúc mua thẻ phú nhị đại, hắn còn nói muốn mua cho tiểu phú bà một cái thẻ bạn tốt, kết quả cô nhất quyết không chịu, mua xong là chạy mất.
Bây giờ xem ra, ngay từ đầu cô đã biết mình muốn loại giấy gì rồi.
Cứ tưởng cô ngốc, hóa ra là muốn gạt mình cả đời!
Giang Cần nhìn ngón tay cô, thở dài cởi dây an toàn, cũng không phản kháng nữa. Thôi thì cứ để bị cô lừa gạt cả đời vậy!
Phùng Nam Thư cũng bước xuống xe, nắm tay Giang Cần, ngoan ngoãn bước lên bậc thang.
Hôm nay không có nhiều người đến đăng ký kết hôn, có lẽ là do kỳ nghỉ Quốc khánh vừa kết thúc, nên rất nhanh đã đến lượt hai người.
Điền thông tin, chụp ảnh, cuối cùng Giang Cần và Phùng Nam Thư tay trong tay ngồi trước quầy dịch vụ. Biểu cảm của hai người lúc này đều có chút ngây ngốc, như thể đã đi một chặng đường dài, cuối cùng cũng đến được khoảnh khắc xúc động lòng người nhất. Nếu là trong phim truyền hình, chắc chắn phải có nhạc nền du dương kéo dài ít nhất ba mươi giây.
- Giang tiên sinh, Giang phu nhân?
Giọng nói của nhân viên công tác có chút run rẩy:
- Hai người, là tự nguyện kết hôn sao?
"..."
Ba phút sau, Giang Cần bước ra khỏi đại sảnh, cất đồng xu lẻ vừa rơi vào trong ví, quay đầu nhìn tiểu phú bà.
Cô đang cầm hai cuốn sổ màu đỏ, chăm chú nhìn từng chữ một, sau đó đưa tay sờ lên dòng chữ được chạm nổi, không thể xóa nhòa.
Xem xong, Phùng Nam Thư ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, còn chưa kịp nhìn thấy Giang Cần, đã bị hắn ôm ghì, xoay mấy vòng tại chỗ.
Không hiểu sao, lúc này Giang Cần cảm thấy mình thật ngốc, thật điên rồ.
- Giờ thì có chứng nhận rồi đấy nhé! Được pháp luật bảo vệ rồi, sau này muốn chạy cũng không chạy được nữa đâu.
- Em đâu có muốn chạy.
Giang Cần nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, nhìn sâu vào mắt cô:
- Tiểu phú bà, gọi ông xã nào.
Phùng Nam Thư chớp chớp mắt:
- Bạn tốt không được gọi là chồng.
- Hả?
- Đây là anh nói.
Phùng Nam Thư cất giấy chứng nhận kết hôn vào túi, tung tăng chạy về phía trước, cuối cùng bị Giang Cần đuổi kịp, ôm chặt vào lòng, bắt cô gọi chồng. Nhưng tiểu phú bà vẫn nhất quyết không gọi.
Năm năm, vẫn luôn lừa gạt tôi, nói hai chúng ta là bạn tốt, giờ còn lâu mới gọi chồng.
Tiểu phú bà như thể đang trừng phạt Giang Cần, cho dù có bị đánh mông cũng không chịu khuất phục, vẫn một mực khẳng định bạn tốt là mãi mãi. Hành động này khiến Giang Cần không thể phản bác được.
Mẹ kiếp, miệng cứng bị phản phệ rồi. Giờ phải làm sao đây?
Hơn ba giờ chiều, không đợi được hai tiếng "ông xã", Giang Cần bất mãn lái xe, chở Phùng Nam Thư đến khu công nghiệp Multi-group.
Ngụy Lan Lan dẫn đầu mọi người ra đón, sau đó đưa cho Giang Cần một tập tài liệu dày cộp.
Do khu công nghiệp vừa được đưa vào sử dụng, nên có rất nhiều hóa đơn cần Giang Cần tự mình ký tên xác nhận.
Giang Cần nhận lấy, lật xem qua loa, sau đó ký xoẹt xoẹt. Càng ký, hắn càng cảm thấy tiếc nuối, tại sao mấy cái bảng này không có mục điền thông tin cá nhân chứ?
Phải chi có thêm một cột tình trạng hôn nhân, để hắn còn điền "đã kết hôn" cho oai.
- Các bộ phận đã chuyển đến hết chưa?
- Bốn nhóm ngành lớn đã chuyển đến rồi, còn Kim Ti Nam và Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên vẫn ở lại địa chỉ cũ. Bát Đại Thiên Vương đều đã đến tham quan hết rồi, tôi đã bảo Văn Cẩm Thụy dẫn bọn họ đi dạo một vòng.
Giang Cần ký xong, đưa tài liệu cho Ngụy Lan Lan:
- Thông báo cho các bộ phận, cho bọn họ ba ngày để ổn định chỗ làm việc, sau đó chúng ta còn rất nhiều việc phải làm.
- Vâng, tôi hiểu rồi.
Ngụy Lan Lan nhận lấy tài liệu, xác nhận chữ ký. Lúc lật đến mấy tờ cuối cùng, cô sững người. Sao… lại ký là "chồng của Phùng Nam Thư" hết chứ? Trong đầu ông chủ rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?
Cùng lúc đó, Giang Cần sải bước đi vào tòa nhà chính của khu công nghiệp Multi-group.
Kể từ sau khi hoàn thành, hắn vẫn chưa có thời gian đến xem. Giờ phút này, nhìn thấy toàn cảnh, hắn không khỏi cảm thán. Xây dựng cái này tốn kém biết bao nhiêu tiền của.
Nếu ly hôn, khu công nghiệp rộng lớn như vậy sẽ bị Phùng Nam Thư chia mất một nửa. Cô ngốc này thật xấu xa, chiếm tiện nghi của người ta còn không chịu gọi mình một tiếng chồng.
Nếu là Tào thiếu gia, cho cậu ta một nửa, chắc chắn cậu ta sẽ gọi ba ngọt xớt!
Giang Cần đi dạo một vòng quanh bể bơi, sau đó bước ra ngoài, vẻ mặt có chút ửng đỏ.
Vừa mới dọn đến mà đã có người bơi, đám người này đúng là biết hưởng thụ. Nhưng mà, phải nói, Đàm Thanh đúng là đồ sộ thật.
Đáng lẽ ra nên nhìn thêm vài lần, nhưng mà, giờ mình đã là hoa đã có chủ rồi.
Giang Cần lầm bầm, bắt đầu đi tìm vợ.
Nha đầu kia vừa xuống xe đã chạy theo Tô Nại đi dạo rồi, chắc chắn là đi khoe khoang hai cuốn sổ đỏ rồi.
- Giang ca, má ơi, khu công nghiệp của cậu hoành tráng thật đấy, xây dựng hết bao nhiêu tiền vậy?
- Không biết, lão Tào đâu?
Nhâm Tự Cường và Trương Quảng Phát là nhân viên của Multi-group, lần này cũng theo chân chuyển đến đây. Ngoài ra còn có Chu Siêu cũng đến góp vui.
Chỉ có Tào thiếu gia là không thấy bóng dáng đâu.
Chu Siêu gãi đầu:
- Tào ca không dám đến, sợ bị cậu phun ngộp thở.
- Sợ thật sao? Chúng ta chơi với nhau bao nhiêu năm rồi, biết cậu ta sắp tắc thở, sao tôi còn cố chấp phun chứ.
- Giang ca, vừa gặp mặt cậu đã hỏi Tào ca đâu, không phải là muốn kéo cậu ta ra phun đấy chứ?
Giang Cần ngẩn người, ồ, đừng nói… đừng nói nữa…
Lúc này, một lượng lớn phóng viên từ các tờ báo lớn ở Thượng Hải ùa đến, tác nghiệp và phỏng vấn rầm rộ.
Tuy là một trong tứ đại thành phố tuyến một, nhưng Thượng Hải lại không có nhiều doanh nghiệp internet lớn.
Thâm Quyến có Tencent, Hàng Châu có Alibaba, Bắc Kinh có Baidu. Tuy Alibaba từng có ý định chuyển đến Thượng Hải, nhưng sau đó lại từ bỏ vì cảm thấy không hợp phong thủy.