Giờ đây, Multi-group chính thức đặt chân đến Thượng Hải, chính quyền địa phương tất nhiên sẽ dốc toàn lực hỗ trợ tuyên truyền.
Từ khóa "khu công nghiệp Multi-group" nhanh chóng leo lên hot search. Những hình ảnh về khu công nghiệp Multi-group cũng được lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Thật ra, nửa đầu năm 2013, Multi-group tập trung vào việc tái cấu trúc, nên khá im hơi lặng tiếng, độ phủ sóng trên mạng cũng giảm đi không ít.
Đặc biệt là khi Alibaba và Tencent khai chiến, tranh giành thị phần trong lĩnh vực điện ảnh, truyền hình, mạng xã hội, thanh toán trực tuyến… đã thu hút toàn bộ sự chú ý của dư luận.
Rất nhiều người cho rằng, Alibaba ngày càng lớn mạnh, hệ sinh thái của Tencent ngày càng hoàn thiện, còn Multi-group thì lại có vẻ mờ nhạt hơn hẳn.
Lúc này, Giang Chính Hoành đang ngồi xem tivi ở nhà, nhìn thấy khu công nghiệp Multi-group trên bản tin thời sự của đài truyền hình vệ tinh phương Đông, không khỏi cảm thán.
Con dâu cũng đã có, sự nghiệp của con trai ngày càng phát triển, hai ông bà ông cũng chẳng còn gì phải lo lắng nữa rồi.
Làm cha mẹ, ai mà chẳng mong muốn con cái có cuộc sống hạnh phúc, viên mãn.
- Giang Chính Hoành, anh có thấy cuốn sổ hộ khẩu nhà mình đâu không?
- Không.
Nghe thấy tiếng gọi, Giang Chính Hoành bước vào phòng ngủ, nhìn thấy Viên Hữu Cầm đang lục tung mọi thứ lên, liền tiến đến hỏi.
- Sao lại không thấy nhỉ? Em chưa từng động vào mà.
Giang Chính Hoành cũng thấy lạ:
- Lần cuối cùng em dùng sổ hộ khẩu là khi nào?
- Năm ngoái.
Sổ hộ khẩu của gia đình họ thường được cất trong tủ quần áo của Viên Hữu Cầm, cùng với hộp trang sức mà hai người được tặng lúc kết hôn. Bởi vì ít khi sử dụng, nên bình thường bà cũng không để ý.
Hôm nay dọn dẹp tủ quần áo, Viên Hữu Cầm mới tá hỏa phát hiện không thấy cuốn sổ hộ khẩu đâu.
…
…
Khu công nghiệp Multi-group được đưa vào sử dụng, hoàn cảnh làm việc rõ ràng được đề thăng một bậc.
Lúc này, hạng mục sinh viên trưởng thành từ trường học cũng coi như đã đổi một chiếc áo hoa lệ, lần đầu hiển lộ tư thái của một công ty khoa học kỹ thuật internet.
Giang Cần nhìn xem nhân viên ra ra vào vào công ty, trong lòng dâng trào cảm xúc khó tả.
Đây đều là hắn ‘cẩu’ từng chút một về từ lão Hà, LaShou, DianPing, Ele.me, chú Mã…
Nếu không sợ người đời chê cười, hắn nhất định sẽ cho dựng tượng đài bọn họ trên bãi cỏ trước công ty.
Sau đó, rót 10 triệu vào chuỗi cung ứng, tiếp tục thôi thúc hạng mục trợ nông, liên hợp với các thương gia và Tiên Hối tiên sinh, giải quyết bài toán đầu ra cho bà con nông dân trồng trái cây ở hàng chục khu vực, hướng đến mục tiêu doanh thu 5 tỷ.
Đồng thời, Multi-group đến cửa hàng còn hỗ trợ hơn 300 cửa hàng nhỏ lẻ trên khắp cả nước thông qua đầu tư, giúp họ vượt qua khó khăn, phát triển vững mạnh.
Ngoài ra, Multi-group còn đóng góp một khoản tiền không nhỏ cho Đại học Lâm Xuyên, đồng thời sáng lập ‘học bổng Phùng Nam Thư’, coi như tặng thưởng thêm cho các ngôi sao học tập của Lâm Đại. Đặc biệt hơn, nghe nói những ngôi sao học tập này còn có cơ hội tiến vào làm việc ở Multi-group.
Lý Bưu, trước là thầy Lý quản lý website trường, giờ đây đã là Trưởng khoa Báo chí, kiêm Chủ tịch Hội đồng bình chọn Ngôi sao học tập.
Giải ngôi sao học tập này, y là một trong những người sáng lập, từ ý nghĩa đến bối cảnh đều là do tự biên ra, y quá rõ cái giải này có gốc gác như thế nào.
Năm đó, vì muốn cướp traffic với Zhihu sân trường, y đã liên hợp bà chủ siêu thị học viện Tưởng Chí Hoa và hiệu trưởng trường dạy lái xe Thông Hành - Ngưu Thượng Thiên bày ra cái giải gà rừng này.
Nhưng dù có năm mơ y cũng dám mơ đến, chỉ sau 5 năm, giải thưởng gà rừng ấy lại trở thành niềm mơ ước của biết bao thế hệ sinh viên Đại học Lâm Xuyên. Còn Giang Cần mỗi môn 60 điểm (59 điểm là điểm tình cảm), thì lại trở thành ngôi sao học tập biển chữ vàng của Lâm Đại.
Thế giới này, điên cả rồi.
Trở lại với Tào thiếu gia vì sợ bị phun nên không dám bén mảng đến Thượng Hải, vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị phun. Bởi vì, Đinh Tuyết sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, đã quyết định làm việc tại một bệnh viện lớn ở Thượng Hải.
Thời đại này, ai cũng biết, bốn thành phố tuyến một luôn là miền đất hứa của người trẻ, điều này là khẳng định.
Sáng thứ ba, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua từng ô cửa kính, rọi sáng khuôn mặt ngơ ngác của Tào thiếu gia. Y đứng trước khu công nghiệp đồ sộ của Multi-group, da đầu tê dại.
Con mẹ nói, đi vào là phải chết.
- Lão Giang, tôi đến Thượng Hải, đang đứng trước cổng công ty, ra đón tôi cái.
- Báo danh tính oai phong của cậu đi, xem có ai dám cản không.
- Không, tôi không vào đâu. Đứng trước cổng thôi mà tôi đã thấy nước tiểu vàng của cậu rồi.
Giang Cần nghe vậy, tức giận mắng một câu vô dụng, rồi cúp máy đi ra ngoài hô hào bảo an xách y vào.
Không có thiếu gia, thì khu công nghiệp này mất đi 80% ý nghĩa!
- Đinh Tuyết muốn làm việc ở Thượng Hải, tôi cũng tính đến đây phát triển sự nghiệp. Thiển Chước ở Lâm Xuyên, tôi thuê người quản lý rồi, trực thuộc Thiển Chước Thượng Hải do tôi quản lý.
- Ai quản lý thế?
- Siêu tử. Cậu ta là nhân viên cấp dưới của Tổng giám đốc tôi đây!
Nghe xong, Giang Cần suýt nữa thì phì cười:
- Cậu có mỗi một cái quán mà cũng dám xưng Tổng giám đốc?
Tào thiếu gia bĩu môi:
- Tôi sắp mở thêm cái nữa là thành hai rồi. Ngược lại ba tôi đang thời kỳ sung sức, Hằng Thông không cần đến tôi, tôi cũng đâu thể ngồi im ăn bám mãi được.
- Thấy cái tòa nhà Vạn Chúng ở đối diện không? Tôi tìm người sắp xếp cho cậu một địa điểm.
Tào Quảng Vũ nhăn mặt:
- Lão Giang, đừng bảo là mỗi ngày cậu sẽ cầm táo Thượng Hải, hô hào nhân viên đến thăm hỏi tôi đấy chứ?
Giang Cần phẩy tay:
- Không có chuyện đó đâu, ít nhất đến cuối năm nay, tôi sẽ không thăm hỏi cậu.
- Vì sao?
- Cuối năm nay tôi kết hôn, dành cho cậu chút thời gian gom tiền mừng.
Hôm qua Giang Cần vừa nghe lão Tào muốn đến, định bụng là lấy giấy kết hôn từ chỗ Phùng Nam Thư, cầm đến phun x2 sát thương. Nhưng tiểu phú bà xem tờ giấy đó như là bảo bối, năn nỉ thế nào cũng không chịu đưa.
Tào Quảng Vũ há hốc mồm, suýt nữa thì chửi thề:
- Bạn tốt vừa mang thai vừa kết hôn? Lão Giang, cậu nên luyện miệng thành chí bảo luôn chứ! Như vậy tôi còn có thể tiết kiệm được một khoản tiền mừng!
- Dừng lại! Đừng có dùng cái từ bạn tốt với tôi nữa.
- Đó không phải là câu cửa miệng của cậu sao?
- Người, có lúc sẽ gieo nhân nào gặp quả đấy, soái ca như Ngô Ngạn Tổ cũng không ngoại lệ!
Giang Cần vừa nghĩ đến việc Phùng Nam Thư không chịu gọi mình là chồng liền cảm thấy bực bội trong lòng. Cô nhóc kia, từ khi mang thai càng ngày càng nghịch ngợm, suốt ngày thích trêu chọc hắn.
Đúng lúc này, điện thoại của Tào Quảng Vũ reo lên hai tiếng. Y lôi điện thoại ra, là tin nhắn của Đinh Tuyết:
- Đinh Tuyết tan làm rồi, tôi đi đón cô ấy nhé, tối nay đến nhà cậu ăn cơm.
- Con mẹ nó sao cậu lại cướp lời của tôi?
- Thôi không lằng nhằng với cậu nữa, chiều nay tôi còn phải đi tìm nhà.
Giang Cần bảo y chờ một chút, sau đó gọi điện thoại cho Văn Cẩm Thụy, bảo cô lấy chìa khóa căn hộ dịch vụ đưa cho Tào Quảng Vũ: