Phùng Nam Thư nép trong lòng Giang Cần, nhẹ nhàng đọc một đoạn được dịch từ bài phát biểu của Uber khi gia nhập thị trường Trung Quốc.
Sự kiện này hiện vẫn chưa được báo chí đưa tin, video này đến từ nội bộ giới kinh doanh.
Người phát ngôn là một người Mỹ trung niên, tên là Travis Kalanick, cũng chính là người sáng lập Uber, một trong những CEO mới nổi của Thung lũng Silicon.
Bài phát biểu này không phải là nói suông, bởi vì Travis đã đích thân đến Trung Quốc, hiện đang ở Bắc Kinh, video được quay khi ông ta nhận phỏng vấn tại một khách sạn nào đó ở đây.
Giang Cần vừa xoa chân tiểu phú bà, vừa lặng lẽ cảm thán trâu bò.
Phùng Nam Thư nhìn Giang Cần, không nhịn được hôn lên má hắn.
- Hôm nay uống sữa chưa?
- Chưa.
Phùng Nam Thư co đôi chân trắng nõn lại, sau đó nhận ra mình bị bế lên, đặt xuống ghế trong phòng ăn.
Tiếp đó Giang Cần đi đến bếp, bắt đầu hâm nóng sữa.
Phùng Nam Thư nghiêng đầu nhìn bóng lưng bận rộn của hắn, bỗng nhiên nhỏ giọng gọi ông xã…
- Hả? Em vừa nói gì?
- Không, không có gì.
Phùng Nam Thư vội vàng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ánh mắt đảo điên đảo lại, cuối cùng bị hắn giữ chặt khuôn mặt.
Chờ đến khi tiểu phú bà uống sữa xong, Giang Cần nhìn cô chằm chằm một lúc lâu:
- Hai ngày nay em có vẻ béo lên thì phải?
- Không béo. - Phùng Nam Thư lập tức phản bác.
- Không béo sao? Vừa rồi anh ôm em, thấy nặng hơn trước thì phải?
Phùng Nam Thư nheo mắt:
- Đó là vì trong bụng em có.
Giang Cần cũng bắt chước cô, làm ra vẻ nghiêm túc:
- Trong bụng có cái gì?
- Có con của anh đó.
- Ha ha ha...
Giang Cần bật cười sảng khoái, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Mỗi ngày hắn đều phải tìm cách trêu chọc cô một lần, chỉ vì muốn nghe câu "Trong bụng em có con của anh", hình như hắn bị nghiện mất rồi.
Phùng Nam Thư khó hiểu nhìn hắn, không biết tại sao hắn lại vui vẻ như vậy, còn tưởng rằng hắn đang chê mình béo, liền hung hăng đá hắn một cái dưới gầm bàn, nhưng lại không nỡ dùng sức.
Mấy ngày nay, mẹ và thím tất bật lo liệu cho hôn lễ của hai người, vừa đi tham khảo ý kiến, vừa bàn bạc với công ty tổ chức sự kiện, bận rộn đến mức quên cả trời đất.
Đối với họ mà nói, được tự tay chuẩn bị hôn lễ cho con cái là niềm hạnh phúc lớn nhất trên đời.
Còn Giang Chính Hoành và Phùng Thế Hoa, mỗi ngày tan làm về nhà là lại cùng nhau bàn bạc danh sách khách mời, sắp xếp chỗ ngồi, cách xưng hô trong thiếp… Danh sách khách mời đã được sửa đi sửa lại đến lần thứ sáu.
Lúc này, hôn lễ của Giang Cần và Phùng Nam Thư đã bước vào giai đoạn đếm ngược.
Thời điểm hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ rực cả một góc trời. Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành trở về từ chỗ Tần Tịnh Thu, đưa danh sách khách mời cho Giang Cần.
- Con trai, con xem lại danh sách một lần nữa, sau khi xác nhận xong, mẹ và ba con sẽ về Lâm Xuyên viết thiệp mời.
- Vâng ạ.
Giang Cần nhận lấy danh sách, sau đó phát hiện Phùng Nam Thư cũng đang tò mò nhìn, bèn né sang một bên:
- Anh kết hôn, em hóng hớt cái gì?
- Em cũng kết hôn! - Phùng Nam Thư hung hăng đá hắn một cái.
- Thật sao? Trùng hợp vậy à? Chắc chú rể của em đẹp trai lắm nhỉ, giống như...
Giang Cần nhếch mép:
- Giống như cô dâu của anh, cũng rất xinh đẹp.
Nghe được nửa câu đầu, Phùng Nam Thư định nổi đóa, nhưng sau khi nghe hết câu, cô nàng lập tức đỏ mặt, cúi gằm mặt xuống, ra vẻ e thẹn.
Nhìn hai người tình chàng ý thiếp, Viên Hữu Cầm không khỏi phì cười, trong lòng thầm nghĩ: cái thằng nhóc này, miệng lưỡi thật là… Chẳng trách Nam Thư không chịu gọi là "chồng", không trêu chọc người ta là không chịu được mà!
Nhưng mà, thích một người chính là như vậy, luôn muốn trêu chọc người ta, trêu chọc xong lại không nhịn được mà thể hiện tình cảm thật lòng.
Sau khi kiểm tra xong danh sách khách mời, Giang Cần lên lầu lấy ra một danh sách khác đưa cho Giang Chính Hoành.
Danh sách này là do Ngụy Lan Lan và Văn Cẩm Thụy sắp xếp, bao gồm các đối tác kinh doanh, khách hàng quan trọng và nhân viên của công ty, dày cộp một xấp.
Nhìn thấy danh sách này, Giang Chính Hoành không khỏi thốt lên:
- Nhiều vậy sao?
Theo truyền thống của Tế Châu, thiệp mời cưới không thể tùy tiện viết.
Trước đây Giang gia cũng được coi là giàu có, từng có địa vị trong vùng, nhưng sau vài đời thì sa sút.
Vì vậy, việc viết thiệp mời phải do những người lớn tuổi, có bối phận cao trong họ đảm nhiệm.
Nhưng mà, cái danh sách này…
Khá lắm, tộc gia nhà mình có khi phải viết đến gãy tay mới xong!
Lúc này, những người thân ở Tế Châu xa xôi bỗng rùng mình một cái, thầm nghĩ: sao năm nay mùa đông còn chưa đến mà đã thấy lạnh rồi nhỉ?
…
- Tiểu Cường, đừng xem TV nữa, đi ngủ sớm đi con, đừng thức khuya.
- Ông nội đâu mẹ? Ông bảo về sẽ cho con kẹo cưới mà?
- Ông con… đang thức khuya.
"?"
Tầng 5 căn hộ 502, khu chung cư gia viên Hồng Vinh, thành phố Tế Châu. Giấy đỏ trải dài khắp phòng khách, một nhóm các cụ ông cụ bà đang say sưa cầm bút lông, miệt mài với những nét chữ.
Từng chồng, từng chồng thiệp cưới được viết ra, chất thành một đống cao ngất. Mắt các cụ ai nấy đều đã hoa cả lên, nhưng nét chữ vẫn cứ đều đặn hiện ra trên nền giấy đỏ.
Trên TV, Tây Du Ký đang phát đến đoạn Thái Thú quận Phượng Tiên đắc tội Ngọc Hoàng, khiến hạn hán kéo dài. Tôn Ngộ Không lên thiên đình bái yết Ngọc Hoàng, nhìn thấy núi Gà Mổ Lúa, núi Chó Liếm Mặt, núi Lửa Thiêu Xích Sắt.
Bút viết một hồi bỗng khựng lại, các cụ ngẩng lên liếc nhìn màn hình TV, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc dang dở. Ai nấy đều lấm tấm mồ hôi.
Có người quen viết chữ phồn thể, nét chữ bay bổng, phóng khoáng. Người viết chữ giản thể thì cảm thán, quả là phát minh cứu mạng người già!
Giang Chính Hoành tất bật rót nước, châm thuốc, tiếp thêm đạn dược - những chồng thiệp cưới đỏ rực cho các cụ.
Khách mời đến dự hôn lễ không chỉ là họ hàng thân thích, mà còn có đối tác làm ăn của Bất động sản Tần thị, của Multi-Group, đặc biệt là các đối tác chiến lược ở Lâm Xuyên – nhiều không đếm xuể.
Mà người làm ăn, phần lớn đều coi trọng sĩ diện. Thiệp mời, vì thế cũng phải được chăm chút tỉ mỉ.
Hơn nữa, họ lại thích nhận thiệp mời viết tay, cảm thấy được tôn trọng. Tương tự như việc Giang Cần năm đó nhất quyết mua bánh trung thu của Trang Thần bán ngoài đường, lại nói là trong nhà làm, đưa tặng cho các đối tác nếm thử.
- Chính Hoành này, ta hỏi cháu, lúc trưa ta đến đây, nghe Kiến Quân ở nhà đối diện nói vợ Giang Cần đã có thai, có phải không?
- Dạ đúng rồi Tam gia. Đã hơn hai tháng rồi ạ.
- A, vậy thì tiệc đầy tháng sang năm, cũng không cần viết thiệp đâu.
Vừa dứt lời, các cụ xung quanh gật đầu lia lịa. Lục gia gia – ông nội Giang Cần gật đầu hăng hái đến mức suýt chút nữa thì rơi cả hàm răng giả.
Giang Chính Hoành vội vàng gật đầu, cam đoan tiệc đầy tháng và tiệc thôi nôi sẽ chỉ mời người trong nhà, không làm linh đình như tiệc cưới, khiến các cụ thở phào nhẹ nhõm.
Tuy có hơi mệt, nhưng ai nấy đều vui vẻ từ tận đáy lòng.
Giang Cần, đứa cháu trai này, thực sự là niềm tự hào của dòng họ.