Ngay sau đó, cửa phòng bất ngờ bị thiếu gia mở ra. Sau đó, y như một con ngựa hoang thoát khỏi cương, lao vào trong phòng.
Nhưng khi Giang Cần định xông vào thì cửa phòng lại đóng sầm lại.
Ba giây sau, cánh cửa lại một lần nữa được mở ra, giọng nói của thiếu gia vang lên:
- Đưa tiền lì xì đây, không đưa thì không mở cửa.
- Mẹ kiếp, Tào ca, mẹ nó cậu phản bội tôi nhanh vậy sao!
- Đúng là không biết xấu hổ!
- Lão Tào, cậu thật sự là không có nguyên tắc gì cả, sau này đừng nói là hai ta quen nhau!
Mọi người mắng om sòm, chỉ nghe thấy giọng nói của Tào thiếu gia từ trong phòng truyền ra:
- Vừa rồi tôi liếc nhìn bao lì xì rồi, nhiều tiền, xin lỗi lão Giang, thiếu gia tôi trước giờ luôn đứng về phía kẻ mạnh.
Nghe vậy, những người đứng ngoài cửa không khỏi tò mò mở bao lì xì trong tay ra xem.
Hỏng, tôi cũng muốn làm phù dâu.
Đổng Văn Hào lúc này đi tới nói:
- Ông chủ, tôi đi men theo tường xem sao, hình như ban công có một cánh cửa nhỏ, tôi thử xem.
- Lúc nguy cấp mới biết ai là bạn là thù, vẫn là Văn Hào hiểu chuyện, chú ý an toàn đấy.
- Biết rõ.
Nhìn Đổng Văn Hào rời đi, Giang Cần lại tiếp tục nhét bao lì xì qua khe cửa. Kết quả là các cô gái trong phòng sau khi nhìn thấy số tiền trong bao lì xì, lập tức hiểu ra lý do tại sao Tào thiếu gia lại phản bội, lần này càng quyết tâm không mở cửa.
Nhưng đúng lúc này, Vương Hải Ny bỗng dưng nghe thấy tiếng động lạ từ ban công, sắc mặt cô nàng lập tức thay đổi.
- Mấy chị em, bọn họ muốn tiến công từ ban công!
Tào Quảng Vũ cũng biến sắc:
- Đổng Văn Hào sắp vào được rồi, mọi người mau ra ban công chặn lại!
Cao Văn Tuệ nghe vậy lập tức khóa cửa chính, dẫn người xông ra ban công. Đổng Văn Hào vừa định nhảy vào thì bị đẩy ngược trở lại.
Nhưng đúng lúc hai bên giằng co, Đàm Thanh bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng mặc hoa phục đội mũ phượng từ phòng ngủ chính chạy ra, chân trần chạy đến mở cửa.
Cạch…
Gấu chó đứng ở bên ngoài sững sờ, nhìn cánh cửa đang từ từ mở ra, còn cô dâu của mình thì đang phồng má nhìn mình, giống như đã chờ đợi từ rất lâu, trong mắt chỉ hiện lên ba chữ "Cưới em đi".
Vì vậy, Giang Cần lập tức ôm chầm lấy cô, thầm nghĩ: anh không ngờ em cũng là nội gián của anh!
Nhìn thấy cảnh tượng này, Đàm Thanh đang chặn Đổng Văn Hào ở ban công đứng hình trong tích tắc.
Tin tốt là, tiền lì xì rất nhiều, mà cô ấy đã sớm quyết định đứng về phía bà chủ rồi!
Tin xấu là, bà chủ và chúng ta không cùng phe!
Cao Văn Tuệ và những người khác lúc này cũng đã nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại nhìn, cả căn phòng trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.
- Phùng Nam Thư, cậu sợ không gả cho Giang Cần được à?
- Lần đầu tiên tớ thấy một cô dâu vội vàng như vậy đấy!
Phùng Nam Thư liếc nhìn bọn họ, khẽ nói:
- Ca ca, giày của em bị bọn họ giấu ở sau ti vi!
Tiểu phú bà được Giang Cần ôm kiểu công chúa, chỉ một câu đã nói toạc ra vị trí giấu giày. Cô thậm chí còn hận không thể tự mình chạy đi lấy giày, xỏ vào rồi theo Giang Cần xuống lầu ngay lập tức.
Đi thôi ca ca, kết hôn!
Tần Tịnh Thu ngồi trên ghế sofa, nhìn thấy cảnh tượng này thì không nhịn được cười.
Đứa cháu gái này của cô thực sự rất muốn gả đi rồi, nếu Giang Cần không đến cướp dâu, có khi cô nàng sẽ tự mình chạy đến cướp chú rể mất.
Điệt nữ nhi nhà nàng thực sự quá muốn gả rồi, Giang Cần như là không đến đoạt cô dâu, có khi cô nàng còn chạy chân trần đi đoạt Giang Cần.
- Ngại quá mọi người, cô dâu là của tôi rồi!
- Phùng Nam Thư, đồ nghiện chồng, cậu phản bội cũng nhanh quá đi! Cậu không nghĩ đến hắn đã lừa cậu bao nhiêu năm như vậy, ít nhất cũng phải làm khó hắn một chút chứ! - Cao Văn Tuệ kêu la ầm ĩ, nhưng trên mặt lại rạng rỡ nụ cười, chẳng có ý định tiến lên ngăn cản.
Năm năm trước, các cô vừa thi đại học xong, bước chân vào cánh cổng Đại học Lâm Xuyên, trở thành bạn cùng phòng. Sau đó, vào ngày đầu tiên nhập học, nhìn thấy Giang Cần đứng ở cửa sau nhìn chằm chằm Phùng Nam Thư, Cao Văn Tuệ liền kêu hắn mời cơm tối.
Tối hôm đó, khi trở về ký túc xá, Cao Văn Tuệ đã từng nói, cô ấy đã chờ hắn rất lâu rồi.
Mà hôm nay, năm năm sau, nhìn thấy Phùng Nam Thư phản bội, cô cảm thấy câu nói đó vẫn còn nguyên giá trị.
Cô ấy đã chờ hắn, thực sự rất lâu rồi.
Năm năm trôi qua, có lẽ khoảnh khắc khiến Cao Văn Tuệ cảm động nhất chính là khoảnh khắc vừa rồi.
Lúc này Tần Tịnh Thu cũng đứng dậy, cầm lấy khăn voan trong tay, nhẹ nhàng đội lên đầu cho cháu gái.
Chờ chú rể đưa cô dâu đến lễ đường, thay váy cưới xong, chiếc khăn voan này sẽ được tháo xuống, cháu gái cô sẽ chính thức trở thành nhà Giang Cần.
- Nam Thư, thím có chuyện muốn dặn dò cháu. - Tần Tịnh Thu đột nhiên nghĩ đến điều gì, vẻ mặt nghiêm túc hẳn.
Phùng Nam Thư khẽ "dạ" một tiếng dưới lớp khăn voan.
- Đừng vì nôn nóng mà tự ý vén khăn voan lên đấy!
- Vâng…
Phùng Nam Thư đáp lời, ý nghĩ định vén khăn voan lên nhìn Giang Cần thì lại lập tức bỏ.
Lúc này, Giang Cần nhận chén trà từ tay Đổng Văn Hào, đưa cho Tần Tịnh Thu:
- Thím, cháu muốn cưới Nam Thư.
Tần Tịnh Thu nhận lấy, uống một ngụm:
- Đừng bắt nạt con bé, phải đối xử tốt với nó cả đời.
- Cháu biết rồi.
- Đi thôi.
Sau khi kính trà xong, Giang Cần nhân tiện rải hết toàn bộ số bao lì xì còn lại trong tay ra ngoài, sau đó nắm tay cô dâu đi xuống lầu, lên xe hoa đến lễ đường.
Tiếng gió rì rào bên tai, bạn bè người thân đứng dọc hai bên đường đã chuẩn bị sẵn pháo hoa, tiếng pháo nổ giòn giã vang lên không ngớt, những sợi ruy băng màu sắc rực rỡ bay phấp phới.
Không khí náo nhiệt kéo dài đến tận lễ đường. Phùng Nam Thư được dìu vào phòng phía sau, ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường, hai tay siết chặt vạt váy, trong lòng có chút hồi hộp.
Bây giờ cô đang đội khăn voan, không nhìn thấy gì cả, cảm giác hồi hộp là điều khó tránh khỏi.
Nhưng chẳng mấy chốc, đã có một bàn tay nhẹ nhàng vén khăn voan lên, để lộ khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ của cô.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt như muốn hòa vào làm một.
- Gọi ông xã đi.
Phùng Nam Thư ngẩng đầu nhìn hắn:
- Ông xã!
Gần như cùng lúc đó, khách mời cũng đã lần lượt đến lễ đường, ổn định chỗ ngồi.
Ở cửa ra vào, nhân viên an ninh đang soát vé, xe phòng hộ được bố trí ở hai bên, Giang Chính Hoành đứng ở giữa, cúi đầu chào hỏi từng vị khách.
Khoảnh khắc này, ba Giang rốt cuộc cũng cảm nhận được áp lực của các tộc lão.
Khách mời, thật sự quá nhiều!
Bên trong hội trường, Sở Ti Kỳ, Vương Tuệ Như và Tả Viện đã đến từ sớm, ngồi ở phía đông nam hội trường, xung quanh còn có Giản Thuần, Tưởng Điềm và Tống Tình Tình.
Khu vực này được dành riêng cho bạn bè, nên việc bọn họ ngồi ở đây cũng là điều hợp tình hợp lý.
Chỉ có Sở Ti Kỳ là cảm thấy không thoải mái, lúc ngồi xuống cũng có chút miễn cưỡng.