Tào Quảng Vũ và Nhâm Tự Cường không ai tin. Loại người như lão Giang (Giang ca) sao có thể là bạch nguyệt quang, mẹ nó ơi, lẽ nào là mình hiểu thấu nghĩa của từ ngữ này?
Tống Tình Tình nhìn bọn họ sủa nhau như chó, liếc mắt một cái, cảm thấy bọn họ đúng là kiến thức hạn hẹp.
Tại sao con gái lại không thể có bạch nguyệt quang chứ?
Chẳng phải đó chính là khoảng thời gian rực rỡ nhất trong cuộc đời hay sao, tỏa sáng rạng ngời, nhưng lại xa vời không thể chạm tới.
Trước đây, khi còn ở ký túc xá, bọn họ cũng từng thảo luận về việc sinh con cho Giang Cần, nhưng tiếc là bạch nguyệt quang của mình, cũng có bạch nguyệt quang của chính người ta.
Tào Quảng Vũ nhìn nụ cười nhàn nhạt trên môi các cô, trong lòng dâng lên một tia chua xót, khóe miệng run run.
Lão Giang thực sự là bạch nguyệt quang trong lòng bọn họ sao? Thế giới này đúng là điên rồi.
Lúc này, ở phía bên trái khu vực tiệc tùng, Sở Ti Kỳ bước tới, ngẩng đầu nhìn tấm PVC khổng lồ trên bãi cỏ, phía trên in ảnh chụp chung của Giang Cần và Phùng Nam Thư, trong lòng dâng lên một tia chua xót.
Tả Viện cũng nhìn tấm PVC khổng lồ đó, không nhịn được lên tiếng:
- Chắc đây là giấc mơ của mọi cô gái.
Sau đó, từng chiếc xe màu đen nối đuôi nhau tiến vào trang viên, chạy thẳng một mạch đến khu vườn phía sau.
Những chiếc xe này chở những vị lãnh đạo cấp cao, hoặc là những ông lớn trong giới kinh doanh. Họ đến khu vườn phía sau để tham gia một bữa tiệc nhỏ.
Đây không phải là sự đối đãi đặc biệt gì, bởi vì khu vườn này không thuộc quyền quản lý của Giang Cần. Việc tổ chức bữa tiệc này là do lãnh đạo thành phố Tế Châu đứng ra, mục đích là để tìm kiếm cơ hội phát triển tốt hơn cho Tế Châu.
Lôi tổng, đầu tư vào một nhà máy điện tử đi.
Mã tổng, hay là mở một khu thương mại điện tử?
Lưu tổng, chỗ chúng tôi cũng có thể xây dựng một kho trung chuyển hàng hóa quy mô lớn.
Tế Châu chúng tôi, địa linh nhân kiệt!
Còn Đổng Văn Hào, Ngụy Lan Lan, bọn họ cũng đi theo sau các vị lãnh đạo thành phố Tế Châu, nếu như có cơ hội cũng sẽ góp thêm vài câu.
Bên này, trong căn biệt thự nhỏ ở phía đông của trang viên, cô dâu đang ngồi trên giường, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, trong tai là giai điệu bài hát "Tình đầu" của Lâm Chí Mỹ.
Em một đêm mất ngủ, hình bóng hiện lên trong tim
Tự hỏi sao chỉ trong một tích tắc, phút gặp nhau đẹp như thể tình đầu
Chỉ vài giây cũng muốn gặp anh
Lặng im không một lời oán than
Từng phút từng giây đều mong được gặp anh
Gặp gỡ nhau trên đường đời, cùng nhau vui vẻ
Cảm giác bay bổng lâng lâng
Mối tình đầu thật đẹp biết bao…
Bài hát này là do Cao Văn Tuệ chọn, nói là hợp với hoàn cảnh nhất. Phùng Nam Thư nghe xong không hiểu sao lại nhớ tới chuyện gì đó, đôi chân trắng nõn lúc ẩn lúc hiện.
Ngực cô cài bông hoa cưới, nhìn chữ hỷ màu đỏ trên rèm cửa sổ, đôi mắt sáng long lanh.
Cao Văn Tuệ, Vương Hải Ny và Phạm Thục Linh đã đến từ tối hôm qua. Tô Nại, Đàm Thanh, Lô Tuyết Mai và Thời Miểu Miểu cũng ở đây. Mấy cô gái phấn khích cả đêm, đến tận sáng cũng không chịu ngủ, vẫn đang nghĩ cách làm khó chú rể.
Đầu tiên là phải giấu giày, đợi Giang Cần tới đón dâu mà không tìm thấy giày thì sẽ không cho đi.
Lúc đi giày cưới còn phải hôn chân cô dâu.
Cao Văn Tuệ phấn khích nghĩ, sau đó đột nhiên sững người.
Không được, như vậy không ổn.
Đây không phải là làm khó, mà đối với Giang Cần mà nói thì đây chính là phần thưởng.
Lúc này, Tần Tịnh Thu cũng đã trang điểm xong, vội vàng đi tới căn nhà nhỏ - nơi ở của Phùng Nam Thư. Nhìn thấy cháu gái mặc bộ hoa phục thêu hình chim phượng màu đỏ, tóc dài vấn cao, đầu đội mũ phượng bằng vàng, cô không khỏi mỉm cười, hốc mắt đỏ hoe.
Lễ quốc khánh năm năm trước, khi đại phú bà mang tiểu phú bà đến trường, cô từng nói, con bé là tôi nuôi nấng, thì con bé là con gái của tôi.
Cũng vào lúc này, Giang Cần đang cùng Giang Chính Hoành và Viên Hữu Cầm đi dạo quanh Nguyệt Hồ sơn trang, gặp gỡ các vị lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên, gặp gỡ bạn bè, còn chào hỏi những người thân quen khác.
Cuối cùng, sau khi đi dạo một vòng, hắn cùng bố mẹ lên xe đến từ đường ở Nam Sơn lĩnh, muốn báo cáo với tổ tiên về việc mình sắp kết hôn với Phùng Nam Thư.
Trong phần mộ tổ tiên Giang gia, cái cây táo mà chị Hương Xuân từng nói con cháu đầy sảnh đường, lúc này đây dường như lại càng thêm vai u thịt bắp.
- Ông chủ, trước chín giờ ngài phải đi đón bà chủ xuống lầu, sau đó đến hậu trường để trang điểm lại.
- Mười giờ hai mươi phút, buổi lễ chính thức bắt đầu. Lan Lan và những người khác sẽ mời các vị khách quý vào vị trí, sau đó ngài và phu nhân sẽ lên sân khấu. Toàn bộ nghi thức sẽ kéo dài khoảng một tiếng rưỡi. Đến khoảng mười hai giờ rưỡi thì chúng ta sẽ chính thức khai tiệc.
- Buổi trưa ngài và phu nhân chắc là không có thời gian ăn cơm đâu. Chị Đàm Thanh đã dặn nhà bếp chuẩn bị đồ ăn cho phu nhân rồi, lát nữa sau khi xuống xe, ngài cũng nên ăn tạm chút gì đó.
Văn Cẩm Thụy đã đi theo Giang Cần ba năm, bây giờ đã được tôi luyện rất nhiều, cô đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc theo trình tự hôn lễ.
Giang Cần nghe vậy xoa xoa tay, sự hồi hộp khi đi đăng ký kết hôn lại ùa về:
- Đăng ký kết hôn chỉ là kết hôn trên phương diện pháp luật, nhưng kỳ thực hôn lễ mới chính là khởi đầu mới của tình bạn.
"?"
Sau khi từ từ đường trở về, Giang Cần ăn cơm trước, sau đó bắt đầu thay quần áo, trang điểm.
Tào Quảng Vũ, Chu Siêu, Đổng Văn Hào, Lộ Phi Vũ và những người khác cũng thay lễ phục phù rể, sau khi chụp ảnh chung thì cùng nhau chạy về phía căn nhà nhỏ - nơi chờ gả của Phùng Nam Thư.
Trong trang viên, tiếng pháo nổ rộn ràng, trên con đường chính dẫn vào trang viên, bạn bè và người thân đứng chật kín hai bên đường.
Cao Văn Tuệ đã sớm nhận được tin báo, lập tức tập hợp mọi người lại, chuẩn bị chặn cửa đòi tiền lì xì.
- Lão Giang, bao lì xì của cậu chứa bao nhiêu tiền vậy?
- Mẹ tôi chuẩn bị nên tôi cũng không biết.
Trong tay Tào Quảng Vũ cũng cầm một xấp bao lì xì, y không nhịn được rút đại một cái ra xem, sau đó lại cất vào:
- Lát nữa nếu họ chặn cửa, tôi sẽ xông lên trước.
- Yên tâm đi, tôi đã sắp xếp nội gián rồi.
Giang Cần dẫn đầu đoàn người chạy tới trước cửa phòng Phùng Nam Thư:
- Mở cửa ra, Ngạn Tổ đến đón dâu đây!
Ngay lập tức, giọng nói của Cao Văn Tuệ vang lên:
- Đầu tiên phải đưa lì xì, xem thành ý thế nào đã!
- Ít nhất cậu cũng phải hé cửa ra thì tôi mới đưa được chứ!
- Cũng đúng.
Cao Văn Tuệ hé cửa, Giang Cần lập tức dẫn người xông lên, dùng sức đẩy cửa.
Nhưng Tiểu Cao cũng rất khôn khéo, đã sớm giăng xích chống trộm rồi:
- Biết ngay là cậu không thành thật mà, chưa đưa tiền lì xì đã muốn vào cửa rồi, mơ đẹp quá ha!
Giang Cần nhếch mép cười, nói với Đàm Thanh đang trà trộn trong đội ngũ phù dâu:
- Đàm Thanh, mở cửa cho ông chủ.
- Ông chủ, hôm nay tôi nghe lời bà chủ!
"???"
Tào Quảng Vũ thầm nhủ mấy người không được thì để tôi, sau đó y dùng sức kéo cánh cửa, đưa tay gỡ từng chiếc móc khóa chống trộm xuống.
Giang Cần mẹ nó hai tiếng, thầm thủ mẹ nó đây mới là anh em tốt.