Nhưng cho dù Uber hiện đang là mặt trời ban trưa ở thị trường quốc nội, UnionPay vẫn kiên quyết từ chối hợp tác.
Lúc này, số lượng người dùng của UnionPay đã tụt xuống vị trí thứ hai, chiếm 36% thị phần, WeChat Pay 10%, Alipay 42%.
Cuối năm ngoái, hắn dùng phương thức ‘quét mã QR gọi món’ để mở màn đại chiến thanh toán, lợi dụng chiêu "rút củi đáy nồi" để lấy ưu thế trước Alipay, nhưng giờ ưu thế đó đang dần biến mất.
"Nếu Giang tổng chịu nhập cuộc, không biết có đối phó được với Uber hay không."
"Giang tổng đang bận kết hôn mà."
"Thị trường đã thiêu đốt hàng tỷ NDT, lúc này nhảy vào chẳng khác nào là đẩy đá lên núi, tôi nghĩ Giang Cần sẽ không muốn nhúng tay vào đâu."
Giang Cần thực sự đang bận rộn chuẩn bị kết hôn. Cứ cách vài ngày, hắn lại đăng một bài viết trên mạng xã hội.
Nào là trang trí phòng cưới, sắp xếp địa điểm tổ chức hôn lễ, nào là hình ảnh Giang phu nhân phơi nắng hàng ngày. Cuộc sống của hắn nhàn nhã như đang đi nghỉ dưỡng.
Hắn dường như chẳng quan tâm đến cuộc chiến trên thị trường gọi xe, tâm trí chỉ hướng về đám cưới của mình.
Tuần cuối tháng 10, Giang Cần đăng ảnh chụp bản thân mặc vest chú rể lên mạng xã hội. Mã tổng im lặng hồi lâu.
Không thấy Giang Cần tranh giành thị trường, ông thấy Giang Cần có vẻ hiền lành, nhưng lại không khỏi nhớ nhung những thủ đoạn đầy mùi chó của hắn. Ông cảm thấy, thị trường hiện nay rất cần một nhân vật như vậy xuất hiện.
Cho dù Giang Cần không thể đánh bại Uber, thì ít nhất cũng có thể khiến gã ngu xuẩn Travis kia phải đau đầu.
Các nhân vật tầm cỡ trong giới cũng có suy nghĩ tương tự.
Multi-group được tôi luyện từ vô số trận chiến khốc liệt, nổi tiếng với những chiến thuật du kích trong các cuộc chiến đốt tiền. Đặc biệt là khi đối thủ muốn nhanh chóng kết thúc chiến tranh, Giang Cần luôn có thể kéo bạn làm ăn vào, kéo dài thời gian, tiêu hao lợi thế của đối phương, chờ đợi cơ hội để giành lấy thế chủ động.
Vậy mà giờ đây, con người ấy lại đang mải mê với chuyện kết hôn.
Giai đoạn đầu của cuộc chiến là quan trọng nhất, nhưng Giang Cần đã bỏ lỡ.
Kỳ thực, Mã tổng của Alibaba và Mã tổng của Tencent đều không muốn Multi-group tiếp tục phát triển lớn mạnh, nhưng bọn họ lại càng không muốn nhìn thấy vẻ mặt vênh váo của Travis. Gã Mỹ này từ đầu đến cuối đều kiêu ngạo như vậy, vừa muốn kiếm tiền của bọn họ, vừa muốn xỉa xói bọn họ.
…
- Ông chủ, Giang tổng của Multi-group gửi thiệp mời đến.
- Thiệp mời gì?
- Thiệp mời đám cưới của anh ấy ạ. Bàng tổng cũng nhận được một cái.
Mã tổng nhận lấy thiệp mời, mở ra xem:
- Ngày 18, lịch trình của tôi có gì không?
Thư ký gật đầu:
- Có một buổi diễn đàn ạ.
- Vậy à. Cô sắp xếp lịch dự đám cưới của Giang tổng vào đi, đến lúc đó tôi sẽ xem xét. Nếu tôi không đi được, cô đại diện tôi đến dự, nhớ mang theo quà mừng.
- Ông chủ, năm ngoái chúng ta và Multi-group còn đấu đá nhau kịch liệt, vậy mà lần này anh ta lại đột nhiên gửi thiệp mời, có phải là có mục đích gì không? Ngài có nên đến xem thử hay không?
- Không cần đâu, chắc chắn cậu ta chỉ muốn tiền mừng của tôi. Tôi không đến dự, chắc cậu ta còn vui hơn.
"..."
Thư ký của Mã tổng tuy đã nghe nói về những chiến tích của Giang Cần trên thương trường, nhưng cũng không hiểu rõ con người này. Nghe ông chủ nói Giang tổng chỉ muốn tiền mừng, cô không khỏi giật khóe miệng, cảm thấy con người này thực sự rất khó hiểu.
Là một ông chủ lớn như vậy, chẳng lẽ còn thiếu mấy đồng tiền mừng sao?
May mà Giang Cần không nghe thấy. Nếu nghe thấy, chắc chắn hắn sẽ nói "thiếu chứ", không chỉ thiếu tiền mừng của Mã tổng, mà năm đó, ngay cả mấy quả trứng gà của DianPing hắn cũng thiếu.
Thời gian thấm thoắt trôi qua. Ngày 17, hôn lễ của Giang Cần được tổ chức tại Nguyệt Hồ sơn trang của Tần Tử Ngang, mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất.
Đây là một dự án khu nghỉ dưỡng kết hợp du lịch ở Tế Châu, diện tích rất rộng, tựa lưng vào núi, hướng ra sông, phong cảnh hữu tình. Sơn trang hiện vẫn chưa chính thức khai trương.
Từ năm ngày trước, công nhân đã ra vào tấp nập để trang hoàng Nguyệt Hồ sơn trang. Dù là mùa đông, nơi đây vẫn được khoác lên mình tấm áo rực rỡ sắc màu, tràn ngập không khí lễ hội.
Họ hàng, bạn bè từ khắp nơi đã đến từ một ngày trước, nhận phòng nghỉ ngơi tại sơn trang.
…
- Lão Giang giỏi trang bức thật, tôi phải lên Baidu xem xem ở Hàng Châu có trang viên nào hay ho không mới được!
- Mẹ kiếp, một gian phòng mà đã đắt như vậy rồi? Cái giá để trang bức này cũng hơi cao đấy!
Tào Quảng Vũ, Đinh Tuyết, Chu Siêu, Nhâm Tự Cường, Trương Quảng Phát, Tả Bách Cường cùng với một vài người bạn học khác tụ tập tại Nguyệt Hồ sơn trang. Thiếu gia bị phun cho liên tục kêu than không ngớt.
Y cũng đang nghĩ đến đám cưới của mình và Đinh Tuyết, thề rằng sẽ tổ chức ở khách sạn tốt nhất, loại hoàng kim rực rỡ ấy.
Nhưng mà y thật sự không ngờ tới, đám cưới lại có thể được tổ chức ở một trang viên nghỉ dưỡng dựa núi gần sông như thế này.
Tào Quảng Vũ đi dạo ba vòng, nhìn thấy khu tiệc ngoài trời, khu vực yến tiệc, khu vực cắm trại, còn có cả hội trường chính, cuối cùng là khu rừng, bởi vì an ninh quá nghiêm ngặt nên y không vào được.
Nhưng như vậy thôi cũng đủ khiến Tào ca hứng nước mà lảo đảo rồi.
Hôn lễ này, quả thực là giản dị mà sang trọng, khiêm tốn mà cao quý.
- Người này là ai vậy?
- Đây là bạn cùng phòng bốn năm đại học, sớm tối bên nhau với Giang tổng đấy.
Quách Tử Hàng và Dương Thụ An làm tổng quản khu vực tiệc tùng, đeo bộ đàm trên lưng, tuần tra khắp nơi, nhìn thấy thiếu gia đang giậm chân đấm ngực thì có chút kinh ngạc.
Lão Quách hiện tại làm việc ở bộ phận kỹ thuật của mảng mua nhóm, thường xuyên liên lạc với bên hệ thống chuỗi cung ứng là Trương Quảng Phát, hai người hay trao đổi công việc với nhau nên coi như cũng quen biết.
Sau khi được Trương Quảng Phát giới thiệu, Quách Tử Hàng và Dương Thụ An đều hít sâu một hơi.
Sớm tối sống chung với nghĩa phụ nhà mình bốn năm mà vẫn có thể vui vẻ như vậy, đi đâu ghen tị, mẹ nó thật ngông thật cường.
Trương Quảng Phát mím môi:
- Đây gọi là Tiên Thiên Chịu Phun Thánh Thể.
- Còn có cách nói này nữa hả?
- Cậu nhìn những đối thủ cạnh tranh của Giang tổng trên thương trường mà xem, không phải là rời khỏi giới Internet thì cũng bị xuất huyết não phải vào bệnh viện, chỉ có mỗi Tào ca là mỗi lần đều bình an vô sự, thật sự ngang tài ngang sức Giang tổng, đúng là kỳ nhân hiếm có.
Quách Tử Hàng nghe vậy quay đầu lại nhìn thiếu gia, thầm nghĩ nếu nói theo kiểu này thì đúng là Thánh Thể thật.
Chẳng mấy chốc, Giản Thuần, Tưởng Điềm và Tống Tình Tình cũng đã đến nơi. Nhìn thấy nhóm Tào thiếu gia, bọn họ vừa chào hỏi vừa chạy tới.
Nhâm Tự Cường hơi bất ngờ:
- Mấy cậu cũng đến à?
Tưởng Điềm nhếch mép cười:
- Bạch nguyệt quang của chúng tôi kết hôn, sao chúng tôi có thể vắng mặt được chứ?
- Mấy cậu thích Giang tẩu của tôi?
Chu Siêu ở bên cạnh ho khan một tiếng:
- Bạch nguyệt quang của bọn họ, hình như là Giang ca.
- Cái gì?
- Vớ vẩn, không thể nào!