Mảng kinh doanh trực tuyến của Alipay và UnionPay tuy vẫn ổn định, nhưng mảng kinh doanh ngoại tuyến đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
- Mẹ kiếp, đánh lén!
Mã Vân vừa kinh ngạc vừa tức giận. Ông lập tức cho triển khai chương trình lì xì trên Alipay, nhưng lại chẳng tạo được hiệu ứng gì đáng kể.
Lì xì là nét văn hóa đặc trưng của người Trung Quốc, nói trắng ra là tiền lì xì chính là cách thức "tiền tệ hóa" các mối quan hệ xã hội. Mà WeChat lại chính là mảnh đất màu mỡ cho các mối quan hệ xã hội phát triển, cho nên chỉ có WeChat mới có thể chơi trò chơi lì xì này một cách hiệu quả nhất. Đây là bài toán nan giải mà Alipay không thể giải quyết được.
Cùng lúc đó, thị trường gọi xe sau khoảng thời gian tạm lắng trong dịp Tết, lại tiếp tục bùng nổ.
Năm ngoái, Travis từng tuyên bố sẽ quét sạch chiến trường, kết thúc cuộc chiến. Nhưng BeepBeep và KuaiDi vẫn kiên trì bám trụ, không chịu lựa chọn: hàng hay chết.
Vì vậy, trong dịp đầu xuân năm mới, Uber đã mạnh tay rót thêm vốn, điên cuồng đốt tiền, quyết tâm đánh bại BeepBeep và KuaiDi.
Còn Didi, Travis hoàn toàn không để tâm.
Kể từ khi ra mắt vào tháng 12 năm ngoái, thị phần của Didi vẫn dậm chân tại chỗ, thậm chí còn không bằng Dahuangfeng trước đó, làm sao lọt được vào mắt xanh của ông ta?
Trong mắt Travis, Didi không phải là đối thủ, chỉ là một chướng ngại vật vô dụng, có thể dễ dàng vượt qua.
Lúc này, Trình Vĩ bất ngờ nghe được tin đồn về Didi.
Nghe nói, Didi không chỉ hoạt động ở Thượng Hải và thủ đô, mà còn đang âm thầm mở rộng thị trường tại Lâm Xuyên và 5 thành phố lân cận.
…
- Tôi hiểu rồi, Giang Cần định chơi chiêu "vây thành bắt vua", Thượng Hải và thủ đô chỉ là chiến thuật nghi binh, mục tiêu thực sự của họ là thôn quê và các thành phố tuyến hai, từ từ mở rộng phạm vi hoạt động, hình thành thế bao vây.
- Đây là chiến thuật kinh điển mà họ từng sử dụng trong thời kỳ mua nhóm. Tôi đã nói rồi, Multi-group chắc chắn còn chiêu trò khác.
Gần đây, tần suất Trình Vĩ và Trần Truyền Hưng liên lạc với nhau ngày càng nhiều, chủ yếu là do họ có chung một đối thủ là Uber.
Khi biết tin Didi đang âm thầm tấn công thị trường tuyến hai, Trần Truyền Hưng như bừng tỉnh, cuối cùng cũng hiểu rõ con đường mà Didi muốn đi.
Họ cố tình làm rùm beng ở Thượng Hải và thủ đô là để che giấu động thái ở các thành phố tuyến hai. Lấy nông thôn vây thành thị mới là hướng đi của bọn họ.
- Tiếc là cách này sẽ không hiệu quả.
Trình Vĩ gật đầu:
- Đúng vậy, từ năm ngoái đến nay Didi mới chỉ mở rộng ra 5 thành phố, muốn hình thành vòng vây tối thiểu cũng phải mất một năm, nhưng mà thị trường sẽ không cho họ thời gian đâu.
Với mức độ trợ cấp hiện tại của Uber, cho dù BeepBeep và KuaiDi có hợp tác với nhau cũng khó lòng chống đỡ nổi nửa năm.
Đến lúc đó, Uber sẽ nhanh chóng độc chiếm thị trường, mà vòng vây của Didi vẫn chưa hoàn thành, sẽ dễ dàng bị đánh tan.
Việc này khác với kinh doanh mua nhóm.
Mua nhóm phải đi từng cửa hàng một để thương lượng, thời gian có thể kéo dài rất lâu. Còn kinh doanh gọi xe, chỉ cần ký hợp đồng với các công ty taxi và đội xe đủ điều kiện là có thể nắm trong tay thị trường. Uber đã thiêu hơn 1 tỷ USD, với tiềm lực tài chính như vậy, đây không phải là điều khó khăn gì.
- Có lẽ Giang tổng đã bị tư duy kinh doanh mua nhóm hạn chế rồi.
- Nói một câu có phần bất kính, Giang tổng cũng chỉ được cái tiếng thôi, con đường của cậu ta cũng chỉ có vậy, chỉ là trong mảng mua nhóm và giao hàng, cậu ta đã đạt được những thành công ngoài mong đợi nên mới nổi tiếng như vậy.
Trình Vĩ gật đầu, thở dài tiếc nuối, sau đó chào tạm biệt Trần Truyền Hưng.
Dịp đầu năm, ông ta có rất nhiều bữa tiệc cần phải tham dự, trong đó, những người đầu tiên cần phải chăm sóc chính là các vị lãnh đạo của Ủy ban Giao thông Thượng Hải.
Dù hiện tại hoạt động kinh doanh của BeepBeep đang gặp nhiều khó khăn, nhưng vẫn phải mời các vị lãnh đạo đi ăn uống.
Tập hợp đông người thì không thể tránh khỏi việc uống rượu bia. BeepBeep là công ty khởi nghiệp, Trình Vĩ không giống loại doanh nhân thành đạt như Giang Cần, ông không có tài xế riêng, mỗi lần ra ngoài đều nhờ KuaiDi. Đây cũng là thói quen từ khi ông đối đầu với KuaiDi.
Nhưng Trình Vĩ không ngờ, vừa đến nơi, ông đã bắt gặp Giang Cần ở ngay cửa ra vào.
- Giang tổng?
Trình Vĩ có chút kinh ngạc:
- Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm nay mới được gặp mặt.
Giang Cần ngẩn người:
- Anh là…?
- Ồ, tôi quên tự giới thiệu, tôi là Trình Vĩ, CEO của BeepBeep.
- BeepBeep? Tôi biết, chào Trình tổng!
Giang Cần đột nhiên chìa hai tay ra, nắm chặt lấy tay Trình Vĩ:
- Nửa năm qua vất vả cho anh rồi, phần còn lại cứ để tôi lo.
Trình Vĩ:
- ???
- Không hiểu cũng không sao, rồi anh sẽ hiểu. À, cuối năm nay nhớ đến dự tiệc đầy tháng của tiểu công chúa nhà tôi đấy.
Trình Vĩ nhìn Giang Cần vừa vẫy tay vừa rời đi, sau đó lên một chiếc Maybach, vẻ mặt ngơ ngác.
Vất vả cho anh rồi là sao? Phần còn lại để tôi lo là ý gì?
Trình Vĩ trăm mối không thể hiểu nổi, thế là cũng không thèm nghĩ nữa, vội vàng đi gặp mấy vị lãnh đạo của Ủy ban Giao thông Thượng Hải, mời bọn họ tối nay dự tiệc.
Lẽ ra bọn họ đã hẹn trước rồi, nhưng không hiểu sao, các vị lãnh đạo đều đồng loạt từ chối, lý do là mấy ngày nay phải họp khẩn.
Trình Vĩ tỏ vẻ thông cảm, nhưng lúc chuẩn bị ra về, ông liếc thấy trên bàn làm việc của chủ nhiệm có một túi tài liệu bằng da dê in dòng chữ "UBND TP. Lâm Xuyên" đang mở.
…
Một tháng sau, công việc mời tiệc của Trình Vĩ đã kết thúc, lúc này, trong hòm thư của ông nhận được một email của Travis, mời ông và Trần Truyền Hưng cùng ăn tối.
Nói là ăn tối, nhưng ai cũng hiểu, Travis muốn ra tối hậu thư.
Trình Vĩ và Trần Truyền Hưng gặp nhau ở một quán cà phê, sau khi trao đổi, hai người quyết định cùng nhau tham gia.
- Chúng ta đi bằng gì?
- Gọi xe chứ sao. Mẹ kiếp, đã không đấu lại trên thương trường, vậy thì phải uống hết rượu của tên son of bitch kia.
Trình Vĩ vừa nói vừa mở ứng dụng KuaiDi, làm cho Trần Truyền Hưng không khỏi méo miệng:
- Nhìn dáng vẻ của anh không thích hợp a?
Trình Vĩ ngẩn người:
- Mắng gã mà anh còn không vui?
- Mẹ nó ý tôi là, anh dùng mã giảm giá của KuaiDi để gọi xe, chẳng phải hơi kỳ cục sao?
Trình Vĩ cười gượng, giải thích do quen tay, sau đó mở ứng dụng Didi:
- Chưa dùng Didi bao giờ, thử xem sao.
Trần Truyền Hưng mím môi:
- Xe của Didi không nhiều, chắc phải đợi nửa tiếng.
- Cũng tốt, tranh thủ chuẩn bị tâm lý. À, tôi gặp Giang tổng rồi đấy.
Trình Vĩ vừa nhấn nút gọi xe vừa bâng quơ nói.
Trần Truyền Hưng ngẩn người:
- Sao anh lại gặp được cậu ta? Nghe nói muốn gặp cậu ta phải đặt lịch trước cả tháng trời.
- Tình cờ gặp thôi. Ở cổng Ủy ban Giao thông, chắc là cậu ta cũng đến mời lãnh đạo đi ăn, làm gọi xe thì cũng phải có chút giao thiệp mà.
- Cậu ta nói gì với anh?
- Chẳng có gì, chỉ chào hỏi xã giao thôi.
Trần Truyền Hưng nhìn ông ta:
- Cậu ta không bày mưu tính kế, chỉ cho anh cách đánh bại Uber sao?
Nghe vậy, hai người nhìn nhau, sau đó bật cười.