Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1479: CHƯƠNG 1478: SAO LẠI CÓ XE RIÊNG? (2)

Trong giai đoạn đầu của cuộc chiến, Giang Cần từng chỉ điểm cho Dahuangfeng, giúp họ kéo dài thêm ba tháng. Hành động này được giới truyền thông ca tụng là giáo trình kinh doanh, đủ loại lời đồn thổi lan truyền khắp nơi.

Nhưng khi Didi chính thức nhập cuộc, lại chẳng tạo ra được chút tiếng vang nào, đúng là nực cười.

Hiện tại, chẳng còn ai nhắc đến giáo trình kinh doanh nữa, những lời thổi phồng cũng dần lắng xuống. Danh tiếng lẫy lừng mà Giang Cần gây dựng được trong các cuộc chiến mua nhóm, giap hàng và thanh toán di động trước đó, sắp sửa tiêu tan trong cuộc chiến gọi xe này.

Có người nói, Giang Cần chỉ có ba rìu, rất mạnh, nhưng bổ xong cũng hết.

Vì vậy, câu hỏi vừa rồi của Trần Truyền Hưng, kỳ thực cũng có ý châm chọc.

Nhưng bọn họ vừa mới cười xong, Trình Vĩ bỗng nhiên cảm thấy điện thoại rung lên, sau đó phát hiện đã có tài xế nhận đơn. Điều này khiến ông ta không khỏi ngạc nhiên.

Hiện tại, ứng dụng có tỷ lệ nhận đơn nhanh nhất ở Thượng Hải là Uber, ở khu vực trung tâm thành phố chỉ mất khoảng 5 phút.

BeepBeep và KuaiDi trung bình từ 8 đến 12 phút, vậy mà Didi chưa đến 1 phút đã có tài xế nhận đơn…

Trần Truyền Hưng nhìn ông ta:

- Sao thế?

- Có người nhận đơn rồi.

- Chắc là gần đây có xe.

Lời còn chưa dứt, một chiếc Dongfeng Citroën màu trắng đã dừng lại trước mặt bọn họ.

Cửa kính xe hạ xuống, người đàn ông đeo kính râm ngồi bên trong vẫy tay với họ, miệng hô hai tiếng lên xe.

Nụ cười trên mặt Trình Vĩ và Trần Truyền Hưng dần tắt hẳn. Năm giây sau, thấy bọn họ vẫn chưa có động tĩnh gì, tài xế có chút sốt ruột, bấm còi một cái. Hai người giật mình hoàn hồn, da đầu tê rần.

- Mẹ kiếp, xe riêng?!

- Sao lại có xe riêng?

Đêm xuân ở thủ đô, bóng đêm vốn đã mê người, nay lại càng thêm phần rực rỡ dưới ánh đèn đường lung rinh như sao sa.

Trong căn phòng penthouse sang trọng của khách sạn Quốc Mậu, Travis đang mở tiệc chiêu đãi người bạn lâu năm từ Thung lũng Silicon, Peter Fenton. Bàn ăn được bày biện tinh tế với đủ loại sơn hào hải vị.

- Cậu đã lâu không về rồi đấy?

- Chờ thị trường ổn định, tôi sẽ quay về.

- Làm ăn ở đây không dễ?

Travis rót thêm rượu whisky vào ly, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt:

- Thị trường Trung Quốc đối với tôi mà nói, giống như một món đồ chơi bằng vàng, lấp lánh và... dễ dàng bị tôi chơi đùa trong lòng bàn tay.

Fenton nâng ly cụng với Travis:

- Nghe có vẻ thị trường Trung Quốc không nguy hiểm như lời đồn.

- Đương nhiên rồi. - Travis ung dung nói:

- Kẻ thất bại thường hay kiếm cớ. Giống như Amazon, eBay hay Google, sau khi bị đánh bật khỏi thị trường Trung Quốc, bọn họ xấu hổ quá nên đành phải thổi phồng mức độ nguy hiểm của thị trường này.

Fenton trầm ngâm:

- Nhưng tôi luôn cho rằng người tiêu dùng Trung Quốc rất bài xích người Mỹ.

- Họ bài xích thì bài xích, nhưng điều đó có ngăn cản họ sử dụng sản phẩm của chúng ta đâu?

- Quả là một đất nước thú vị.

Travis cắt một miếng bít tết:

- Nếu cậu có thời gian, hãy ở lại đây thêm vài ngày, chứng kiến Uber giành chiến thắng. Tôi cảm thấy chẳng bao lâu nữa đâu, tôi sẽ giống như tổ tiên của mình, một lần nữa chinh phục lục địa này

Fenton gật đầu:

- Nghe thật hoành tráng, tôi luôn thích những màn trình diễn hoành tráng như vậy.

Hai người đang trò chuyện vui vẻ thì cánh cửa phòng bật mở, Anna - nữ thư ký của Travis bước vào.

- Anna, có chuyện gì vậy? - Travis nhướng mày hỏi.

- Mr. Cheng và Mr. Chen vừa gọi điện thoại đến, nói rằng không thể tham gia bữa tối của ngài được.

- Tại sao?

- Họ nói là bị bệnh, nhưng nghe giọng thì có vẻ hai người bị cùng một loại bệnh.

Travis lạnh lùng hừ một tiếng:

- Bọn họ cứ chày cối cũng vô ích thôi, chúng ta không cần cho bọn họ đường lui nữa. Cứ thẳng tay nghiền nát bọn họ trên thương trường là được.

Fenton tò mò hỏi:

- Mr. Cheng? Mr. Chen? Họ là ai vậy?

- Giám đốc điều hành của KuaiDi và BeepBeep, hai nền tảng gọi xe nội địa của Trung Quốc.

- Đối thủ của Uber?

Travis liếc nhìn Fenton:

- Cậu say rồi à?

Fenton cười lớn:

- Nghe có vẻ cậu rất coi thường đối thủ của mình?

Travis nhún vai:

- Yếu đuối chính là tội ác. Tôi đã cho họ một cơ hội, hoặc là sáp nhập vào Uber, hoặc là bị đá khỏi cuộc chơi. Bọn họ miệng thì đồng ý nhưng lại cứ chần chừ mãi, doanh nhân Trung Quốc đúng là chẳng có chút uy tín nào

- Người da vàng đều như vậy

Sau bữa tối, Travis định dẫn Fenton đến trụ sở chính của Uber tại Trung Quốc tham quan. Anna được lệnh gọi xe.

Trên đường đi, Fenton nhìn ngắm khung cảnh đường phố về đêm, bất chợt chú ý đến hai chữ quen thuộc trên những chiếc xe đang chạy ngang qua.

- Ở Trung Quốc, ngoài KuaiDi và BeepBeep, Uber còn có đối thủ nào khác sao? Sao tôi lại thấy cái tên Didi này xuất hiện rất nhiều vậy? Quảng cáo của Uber còn ít hơn cả nó.

- Một nền tảng nhỏ bé đang liều mạng chạy quảng cáo, chẳng mấy chốc nữa sẽ bị Uber bỏ xa thôi. - Travis khinh bỉ nói.

- Anna, trên chiếc xe kia viết gì vậy?

Anna ngồi ở ghế phụ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ:

- Peter tiên sinh, trên đó viết là Didi Chuyển động Xanh, cũng là một câu slogan quảng cáo.

Travis nghe thấy thế cũng tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ. Quả nhiên, trên đường có rất nhiều xe dán dòng chữ "Didi Chuyển động Xanh", kiểu dáng xe không giống nhau, thương hiệu cũng khác nhau, len lỏi khắp các con đường.

Ông khẽ cau mày, lộ vẻ suy tư, sau đó lại ngồi thẳng dậy.

Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã đến trụ sở chính của Uber tại Trung Quốc. Hai người bước vào tham quan các bộ phận, nhưng giữa chừng lại bị Trotter, quản lý vận hành gọi lại.

- Travis, tôi có chuyện muốn báo cáo.

- Chuyện gì vậy?

Trotter mở bảng dữ liệu trên tay:

- Gần đây, số lượng đơn đặt hàng của Uber liên tục giảm, các số liệu khác cũng đồng loạt giảm theo.

Travis nhíu mày:

- Là do hiệu ứng sau kỳ nghỉ Tết sao?

- Không, Tết đã qua lâu rồi. Từ sau Tết đến giờ cũng đã được một tháng, không thể nào còn hiệu ứng được nữa. Đặc biệt là số lượng chuyến đi, tần suất và tỷ lệ đăng ký tài khoản mới đều giảm mạnh, không thể coi là dao động bình thường được. Chắc chắn có nguyên nhân đằng sau.

- Không thể nào, người đứng đầu của BeepBeep và KuaiDi đều đã ngã bệnh, đây là dao động bình thường thôi. Đừng quá lo lắng, thị trường này là của chúng ta.

Trotter do dự một chút rồi nói:

- Travis, trên thị trường còn có Didi, ông chủ của nó là Giang Cần vĩ đại, xem thường hắn sẽ bị nguyền rủa.

Travis cười khẩy:

- Trotter, đây là câu nói đùa hài hước nhất mà tôi từng nghe đấy. Cậu nên giữ nó lại để kể vào ngày Cá tháng Tư thì hơn.

Trotter nghiêm túc nói:

- Travis, loại dao động dữ liệu này… tôi từng gặp rồi.

"?"

- LaShou.com, trong giai đoạn từ thịnh đến suy, dữ liệu cũng có biểu hiện tương tự.

Lúc này, Fenton mới lên tiếng hỏi:

- Trotter, anh là người Trung Quốc hay người Nhật Bản?

Trotter nheo mắt:

- Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có công kích cá nhân!

- Ồ, câu này có vẻ là tiếng Trung. Ra là anh là người Trung Quốc. Tôi rất hứng thú với văn hóa Trung Quốc, không biết tên tiếng Trung của anh là gì?

- Tôi tên là… Khang Kính Đào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!