Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1480: CHƯƠNG 1479: TA THỐNG TRỊ THỊ TRƯỜNG

Khi thành lập đội ngũ tại Trung Quốc, Travis đã rút kinh nghiệm từ thất bại của Amazon, Google và Giao hàng Superman, đặc biệt chú trọng đến việc bản địa hóa đội ngũ.

Trước đây, Khang Kính Đào từng làm việc tại Giao hàng Koubei, vì sợ Giang Cần nên sau khi rời đi đã gia nhập Uber.

Lý do rất đơn giản, công ty nước ngoài lương cao, đãi ngộ tốt, nhưng quan trọng nhất là Giang Cần không có hứng thú với thị trường này.

Nhưng ai ngờ cuối năm ngoái, Giang Cần lại đột nhiên nhập cuộc. Mấy tháng nay, Khang Kính Đào luôn thấp thỏm bất an.

Nhưng Didi hoạt động không có gì nổi bật nên lo lắng trong lòng y cũng vơi đi phần nào, cho đến khi số liệu tháng này được công bố.

Có những nỗi sợ hãi, một khi đã in sâu vào trong tiềm thức thì rất khó phai mờ.

Khang Kính Đào thực sự đã chứng kiến cảnh tượng này. Y cho rằng, loại dao động dữ liệu này có thể được gọi là "đường cong Giang thị".

Nửa tháng sau đó, mọi chuyện bắt đầu diễn biến theo chiều hướng mà Khang Kính Đào lo lắng nhất. Khang Kính Đào nhìn chằm chằm vào số liệu đang ngày càng giảm sút, nhưng Travis vẫn không chịu tin vào nguy cơ tiềm ẩn đằng sau những con số đó. Đó là sự kiêu ngạo cố hữu của người Mỹ.

Có những chuyện, lúc mới xuất hiện thường bị xem nhẹ, nhưng khi nó đã đủ lớn để thu hút sự chú ý thì cũng là lúc nguy hiểm ập đến.

- Xe tư nhân…?

Cùng với việc số liệu của Uber liên tục giảm, trên thị trường Thượng Hải và Bắc Kinh bất ngờ xuất hiện một lượng lớn xe tư nhân đăng ký dịch vụ "Didi Chuyển động Xanh"

Tốc độ phản hồi của Didi cũng được cải thiện đáng kể, từ 15 phút ban đầu, dần rút ngắn xuống còn 1-2 phút.

Vào giữa tháng 3 năm 2014, chưa đầy một tháng trước ngày Cá tháng Tư, một thông tin từ Thượng Hải lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội WeChat.

[Tôi làm tài xế Didi bán thời gian, thu nhập hơn 10 000 tệ mỗi tháng]

Thế là, chỉ trong nửa tháng cuối tháng 3, lượng tài xế của Didi tăng vọt với tốc độ chóng mặt, khiến nhiều người chưa từng chứng kiến.

Bởi vì Didi không cướp thị trường của đối thủ, mà họ tạo ra một thị trường hoàn toàn mới.

Travis hoàn toàn sững sờ. Nhìn thấy những chiếc xe Didi chạy đầy đường, ông ta cảm giác như có một bóng đen khổng lồ đang gào thét lao đến, khiến ông ta ngạt thở.

[Didi đã đến, Uber hãy mau rút lui đi!]

[Trung Quốc thương chiến chi cẩu đã đến, Uber chẳng còn nhiều thời gian đâu!]

Travis bất giác nhớ đến những bình luận mà mình từng đọc trên mạng, nhớ đến người đàn ông được bao người thần thánh hóa, đôi mắt sâu thẳm trợn to "What the fck?".

Còn Fenton đứng ngoài quan sát, giờ đây đã nhận thức được sự nguy hiểm của thị trường Trung Quốc. Hình như những gì Amazon từng nói để giữ thể diện không phải là phóng đại, không phải là diễn kịch, mà là lời cảnh báo thật sự… một thảm họa kinh hoàng!

Chỉ trong vòng nửa tháng, Uber đã mất ⅓ lượng khách hàng.

Sự xuất hiện của họ ban đầu mạnh mẽ như cuồng phong, nhưng lúc này lại như cơn sóng dữ bị chặn đứng…

"Xe cá nhân ư?"

"Sao có thể là xe cá nhân được?!"

"Ủy ban Giao thông Thượng Hải mới ban hành quy định cấm xe cá nhân kinh doanh vận tải hành khách bất hợp pháp vào tháng trước cơ mà?"

Ai cũng biết, ở Trung Quốc, xe cá nhân bị cấm dùng để kinh doanh vận tải.

BeepBeep và KuaiDi đều hợp tác với các hãng taxi, lý niệm của họ là đưa dịch vụ taxi lên mạng.

Uber chủ yếu nhắm vào phân khúc cao cấp với mức giá thấp, nhưng họ cũng chỉ hợp tác với các công ty vận tải hành khách, công ty xe sang, các đội xe sang có giấy phép kinh doanh và xe hoa.

Giờ đây, Didi lại sử dụng hình thức bán thời gian, cho phép mọi xe cá nhân sau khi đăng ký thông tin trực tuyến đều có thể tham gia kinh doanh vận tải. Điều này chẳng khác nào phá vỡ quy tắc thị trường.

Toàn Thượng Hải có bao nhiêu chiếc taxi? Lại có bao nhiêu chiếc xe cá nhân?

Vào lúc này, BeepBeep và KuaiDi cũng đã nhận ra vấn đề, vội vàng cử người đi điều tra.

- Hiện tại, cả Thượng Hải và Bắc Kinh đều có quy định rõ ràng về việc cấm xe cá nhân kinh doanh vận tải hành khách. Nếu vi phạm sẽ bị xử phạt.

- Nhưng vấn đề là, xe cá nhân sau khi đăng ký thông tin qua hệ thống và được nền tảng kiểm soát thì có thể theo dõi, vậy có áp dụng điều khoản này hay không?

- Ranh giới rất mơ hồ, quy tắc chi tiết cũng không rõ ràng. Có thể coi đây là ngành nghề màu xám, không hẳn là bất hợp pháp, nhưng cũng không hoàn toàn hợp pháp.

- Hiện tại, việc quản lý giao thông vận tải của các thành phố đều do Ủy ban Giao thông địa phương phụ trách. Việc cấm xe dù, xe chạy chui là để duy trì trật tự xã hội. Vậy nếu Didi không gây ảnh hưởng đến việc quản lý đô thị, thì sẽ bị xử lý như thế nào?

- Quan trọng nhất là, chính sách kinh doanh hiện tại của Didi là thưởng tiền cho tài xế dựa trên số lượng đơn hàng, chứ không phải giao dịch trực tiếp giữa hành khách và tài xế. Lỗ hổng này rất lớn!

Trình Vĩ nghe xong, hai mắt trợn to:

- Ý anh là, nếu chúng ta cũng sử dụng hình thức thưởng tiền như Didi thì cũng có thể kinh doanh xe cá nhân?

Vị chuyên gia được BeepBeep mời đến gật đầu:

- Có thể, chỉ cần Ủy ban Giao thông địa phương cho phép.

- Vậy tôi phải đến Ủy ban Giao thông ngay lập tức.

Sau khi nhận được câu trả lời, Trình Vĩ vội vã rời khỏi công ty, mang theo nghi vấn và hy vọng tìm gặp chủ nhiệm Trần - người phụ trách mảng kinh doanh vận tải.

Năm ngoái, chủ nhiệm Trần từng ăn cơm với Trình Vĩ. Nhìn thấy ông ta đến, y cũng không tiện từ chối:

- Trình tổng, anh tìm tôi có việc gì không?

- Là thế này chủ nhiệm Trần, tôi phát hiện Didi hình như đang thuê xe cá nhân để kinh doanh vận tải, không biết BeepBeep có thể làm như vậy không?

- Không được đâu Trình tổng, việc này là không thể.

- Tại sao?

Chủ nhiệm Trần mím môi:

- Tháng trước Didi đã được phê duyệt rồi, nhưng các anh thì chưa.

Trình Vĩ cau mày:

- Phê duyệt hay không chẳng phải là do anh quyết định sao?

- Nhưng tôi có lý do gì để phê duyệt cho các anh chứ? Quy định về kinh doanh vận tải không phải do tôi đặt ra, tôi không có quyền hạn đó.

- Vậy tại sao anh lại phê duyệt cho Didi?

Chủ nhiệm Trần nhếch mép cười:

- Trình tổng, Didi không phải là đang kinh doanh vận tải, mà là đang tổ chức hoạt động phúc lợi công cộng.

Trình Vĩ nghe xong thì chết lặng, thầm nghĩ anh đang lừa ai vậy? Cuộc chiến trên thị trường gọi xe đã diễn ra được một năm rồi, ai cũng biết là họ đang cạnh tranh khốc liệt, vậy mà đến Didi thì lại biến thành hoạt động phúc lợi công cộng?

- Chủ nhiệm Trần, tôi học ít, không hiểu lắm. Sao Didi lại là hoạt động phúc lợi công cộng?

- Chẳng phải dạo này dư luận quốc tế đang chỉ trích lượng khí thải carbon của chúng ta quá cao, lên án Trung Quốc vì phát triển kinh tế mà bất chấp thủ đoạn hay sao? Ở các nước Âu Mỹ, nhiều người dân xuống đường biểu tình. Ngay cả Liên Hiệp Quốc cũng nhiều lần lên tiếng, yêu cầu Trung Quốc phải giảm lượng khí thải carbon, bởi vì điều này gây ảnh hưởng rất lớn đến hình ảnh của chúng ta trên trường quốc tế.

Chủ nhiệm Trần thở dài:

- Năm nay, chỉ tiêu tiết kiệm năng lượng và giảm phát thải lại tăng cao hơn năm ngoái. Các vị lãnh đạo thành phố đều đau đầu, không biết làm cách nào để đạt được thành tích khả quan trong lĩnh vực này.

.

(*) Cảm tạ KP đầu tháng của bạn đọc [hien95708], đang tăng tốc, dự là 10 ngày nữa... xong!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!