Tính đến nay, Tào Quảng Vũ đã tổ chức hai buổi dã ngoại. Hiệu quả khá khả quan, lượng khách quen cũng tăng lên đáng kể.
Giang Cần thì không mấy hứng thú với dã ngoại, nhưng lại rất khoái cái vụ đi chùa này.
Mặt khác, tuy mỗi quý Multi-group đều tổ chức hoạt động team building, nhưng đã lâu rồi tiểu đoàn 208 không có tụ tập đông đủ.
Lần trước, Tô Nại còn nằng nặc muốn team building. Giang phu nhân cũng muốn đi dạo, nhìn nhiều cây xanh, hồ nước, hôm nay không phải là đúng dịp sao.
Thế là nhân tiện, thiếu gia là bạn cùng phòng của Giang Cần, lại bị lôi ra làm bia đỡ đạn.
Đúng lúc này, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa Thiển Chước. Đinh Tuyết với mái tóc dài bồng bềnh bước vào phòng riêng.
- Nam Thư, hai người đến rồi à?
- Lâu rồi không gặp, chị Đinh Tuyết.
Đinh Tuyết đặt túi xuống, nhìn bụng Phùng Nam Thư:
- Ba tháng nữa là sinh rồi nhỉ?
Phùng Nam Thư cười rạng rỡ, lắc đầu:
- Chưa đầy ba tháng.
- Nhanh thật đấy, năm đó chị và lão Tào còn đi trước hai người, không ngờ lại bị hai người bạn tốt các em vượt mặt rồi.
- Bọn em không yêu đương nên nhanh hơn hai người đấy.
Đinh Tuyết không tin:
- Miệng hai người thì nói không yêu đương, nhưng chị nghe Cao Văn Tuệ nói hết rồi. Tình bạn của hai người mãnh liệt quá đấy. Nhưng chị lại tò mò, Giang Cần miệng cứng như đá, sao lại lừa em mang thai rồi?
Phùng Nam Thư nhớ tới lý luận kinh điển của Giang Cần, bạn bè cũng có thể không 'đeo', cô không khỏi nheo mắt:
- Ca ca luôn muốn nâng cấp tình bạn của chúng ta.
- Sao em không từ chối? Phải cứng rắn lên, cho cậu ta biết mạnh miệng là phải trả giá.
- Nhưng mà em thích anh ấy, em không có cứng rắn được. - Phùng Nam Thư thành thật nói.
Chỉ cần bị Giang Cần hôn một cái là cô đã rụng rời rồi, còn đâu những thứ cứng rắn, từ chối gì nữa. Kết quả là, mang thai luôn.
Đinh Tuyết bật cười, sau đó hào hứng áp tai vào bụng Phùng Nam Thư, im lặng lắng nghe một hồi lâu.
Công việc ở bệnh viện rất bận rộn, tăng ca là chuyện như cơm bữa. Đã lâu cô không gặp Phùng Nam Thư, không ngờ bụng đã lớn như vậy rồi.
Hồi còn ở trường, chứng kiến Phùng Nam Thư và Giang Cần dây dưa với nhau, Đinh Tuyết cũng góp vui không ít.
Cách gọi "ca ca" mà Phùng Nam Thư hay dùng cũng là học từ cô, Giang Cần từng nói cô là mối tình đầu cũng là do Đinh Tuyết phao ra. Không ngờ cuối cùng nhân gia lại "tích tiểu thành đại", tiến độ cuộc đời đã bỏ xa cô mất rồi.
- Chị Đinh Tuyết, hai người dự định khi nào kết hôn?
- Có lẽ là năm sau, hoặc năm sau nữa.
- Vậy khi nào hai người sinh em bé?
Đinh Tuyết chớp mắt:
- Cũng tầm tầm đó, nhưng mà chị không thể tưởng tượng nổi lão Tào làm bố sẽ ra sao nữa. Nhìn anh ta cứ như đứa trẻ chưa lớn ấy.
Phùng Nam Thư gật đầu lia lịa:
- Nhà em cũng vậy.
- Giang Cần chỉ trẻ con với em thôi, chứ ra ngoài đâu có như vậy.
Hai người vừa dứt lời, quay đầu lại nhìn, Giang Cần đang ra sức thuyết phục Tào Quảng Vũ, hy vọng thiếu gia hiểu được việc tiếp đãi dàn CEO của các mảng kinh doanh của Multi-group là vinh dự lớn đến nhường nào.
Tào Quảng Vũ như bị chó cắn, gào lên phản đối, mùi chó không kém người.
Lúc hai người đang đôi co, Chu Siêu ngồi bên cạnh bỗng đứng phắt dậy, như bị thứ gì đó ngoài cửa sổ thu hút. Sau vài phút do dự, y rời khỏi phòng.
Giang Cần tò mò nhìn theo, thấy Chu Siêu đứng chỉnh trang lại quần áo ở chỗ rẽ tầng một, sau đó tiến về phía một cô gái tóc dài vừa bước vào quán.
Cô gái mặc quần jean rách, áo phông trễ vai, tóc đuôi ngựa, đang đứng gọi rượu ở quầy bar. Chu Siêu lập tức tiến tới, nói hi với cô nàng, sau đó ngồi xuống cạnh cô ấy.
- Lúc trước chúng ta làm nội gián ở Ngà Ngà, cô nàng kia lỡ tay làm đổ rượu vào người Siêu tử, rồi hai người trao đổi WeChat với nhau.
- Ra là cô gái này à.
Thiếu gia bĩu môi:
- Nhìn không hợp lắm, nhưng mà Siêu tử rất nhiệt tình, ngày nào cũng nhắn tin với người ta.
Giang Cần tặc lưỡi:
- Làm bạn cùng phòng với tôi bao lâu nay, mà một chút tinh túy của việc không yêu đương cũng không học được!
- Trước kia cậu ngày nào cũng sủa không yêu đương, kết quả ngày nào cũng bị Phùng Nam Thư hôn đến đỏ cả môi. Siêu tử bị cậu kích thích đấy, năm đó còn hùng hổ giảm béo, dọa chết người ta.
- Đó là vì tôi uống canh nóng thôi!
Giang Cần phản bác, sau đó nhìn Chu Siêu ở dưới lầu đang cố gắng thể hiện, một tay chống quầy bar, ưỡn ngực, động tác đột nhiên trở nên "diễn" một cách lộ liễu.
- Lão Tào, hồi cậu mới yêu đương với Đinh Tuyết cũng thế này đấy.
Tào Quảng Vũ há hốc mồm:
- Trước kia tôi béo đến vậy sao?
- Còn béo hơn thế này nữa. Hồi đó, Đinh Tuyết tặng cậu cái vết dâu tây trên cổ, mẹ nó cậu còn kéo áo che cất như báu vật, chỉ chực chờ người khác hỏi bị sao vậy, a phi.
- Vẫn còn hơn cậu, muốn hôn Phùng Nam Thư mà phải đăng bài lên mạng hỏi mọi người xem bạn tốt có thể hôn nhau hay không!
Hai người đấu khẩu qua lại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Chu Siêu đang cố gắng thể hiện bản thân ở dưới lầu. Màn đêm dần buông xuống.
Cho đến khi tiểu phú bà bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, dựa vào người Giang Cần, nũng nịu gọi ca ca, Giang Cần mới chịu dừng màn tranh cãi với Tào Quảng Vũ, đưa tiểu phú bà của mình về biệt thự Hương Đề.
Tuy hơi buồn ngủ một chút, nhưng hôm nay được đi dạo tiểu phú bà rất vui.
Màn "Talk show" của thiếu gia khiến cô nhớ lại rất nhiều chuyện, giống như được trải qua thanh xuân thêm một lần nữa. Ngồi trên giường, cô ngơ ngác rất lâu.
Một lúc sau, Giang Cần tắm rửa xong, bưng cốc sữa bò nóng đến, nhìn cô uống. Nhìn một lúc, Giang Cần bỗng sững người, sau đó khẽ nói:
- Anh cũng muốn uống sữa.
Phùng Nam Thư ngẩn người, sau đó đưa cốc sữa còn dang dở cho hắn.
Giang Cần nheo mắt:
- Anh muốn uống loại sữa của Giang Ái Nam cơ.
"?"
Tiểu phú bà lập tức hiểu ra, nhe răng mèo định cắn hắn.
Nhưng chưa kịp phát ra tiếng nheo nheo, cô đã bị Giang Cần chặn môi, lập tức không còn mèo khí.
Cuối tuần đến nhanh chóng.
Tào thiếu gia thông báo buổi dã ngoại cho tất cả hội viên thông qua tài khoản công chúng của quán.
Họ thuê một bãi cỏ ở bờ hồ Điền Sơn, dựng hai khu lều trại, một bên để kinh doanh, một bên để bị "ăn chùa".
Tám giờ sáng, ba chiếc xe tải chở đồ của Thiển Chước đến nơi, bắt đầu dỡ lều bạt, bạt che, bàn ghế, bình gas, bếp nướng…
Nhịp sống ở Thượng Hải khá nhanh, áp lực cũng lớn hơn những thành phố khác. Một phần nguyên nhân là do giá nhà đất tăng phi mã trong những năm gần đây, khiến nhiều người cảm thấy mệt mỏi, rất cần được giải tỏa tinh thần. Hoạt động dã ngoại này cũng từ đó mà ra đời, dần hưng thịnh.
(*) …
Rất đông thành viên tham gia hoạt động, đa số là các bạn trẻ, túm năm tụm ba dựng lều, trò chuyện rôm rả.
Cũng có người mang theo đàn ghi-ta, vừa gảy đàn vừa hát, thu hút sự chú ý của phái nữ.
Còn các cô gái thì mải mê chụp ảnh, quay video.
Gần đây, trên thị trường xuất hiện một ứng dụng khá hot tên là "Mỹ Phách" (chụp đẹp), có thể sử dụng bộ lọc để tạo video theo phong cách điện ảnh, hoặc tạo video ngắn từ ảnh, vừa ra mắt đã leo lên top đầu các bảng xếp hạng, rất được giới trẻ yêu thích.