Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1492: CHƯƠNG 1491: DÃ NGOẠI (2)

Tuy nhiên, ứng dụng này vẫn tập trung vào tính năng xã hội, giống như vòng bạn bè WeChat, chỉ là chức năng video được chau chuốt hơn.

Năm ngoái, ba nhà mạng lớn đồng loạt triển khai mạng 4G. Đến nửa đầu năm nay, chi phí lưu lượng đã giảm đáng kể.

Nhờ đó, một ứng dụng có tên là Kuaishou cũng ghi nhận lượt tải xuống ấn tượng, nhưng giới trẻ ở các thành phố lớn dường như không sử dụng nhiều.

Lúc này, Tào Quảng Vũ đang ngồi trong lều, một tay cầm kịch bản, một tay lẩm nhẩm, chuẩn bị cho đêm diễn "Phong hoa tuyết nguyệt của tôi và Giang Cần".

Nhưng theo dòng người đổ về càng đông, khu lều trại bên cạnh dần thu hút sự chú ý của mọi người.

Khu lều trại đó có rất nhiều lều bạt, bên ngoài còn được che chắn cẩn thận, không nhìn thấy bên trong. Xung quanh có vài người mặc đồng phục, tai đeo tai nghe, thoạt nhìn là vệ sĩ.

"Mọi người đoán xem, người trong khu lều kia là ai vậy?"

"Không biết nữa, nhưng chắc chắn là nhân vật tầm cỡ đấy."

Lúc này, bên trong khu lều được bảo vệ nghiêm ngặt kia, các nữ quản lý cấp cao của Multi-group đang ngồi nhặt rau, còn các nam quản lý thì đang loay hoay bê bàn ghế, chuẩn bị đồ ăn.

Từ Lâm Xuyên đến Thượng Hải, từ một căn cứ khởi nghiệp nhỏ bé đến khu công nghiệp Multi-group hùng mạnh, 208 lại một lần nữa hội tụ. Giống như ngày xưa, nhưng cũng đã khác xưa rất nhiều.

- Cuối cùng cũng được đi team building rồi. Ông chủ cũng lãng mạn ghê, lại còn tổ chức dã ngoại nữa chứ.

- Lãng mạn đâu phải ông chủ, là thiếu gia bên cạnh kia kìa. Team building của chúng ta không cần quan tâm ông chủ muốn làm gì, mà là xem thiếu gia muốn làm gì.

Tô Nại và Đàm Thanh ngồi xổm cạnh nhau rửa hoa quả, hai câu nói đã vạch trần động cơ thực sự của buổi dã ngoại lần này. Sau đó, họ bê đĩa hoa quả đã cắt sẵn đến chỗ bà chủ.

Đinh Tuyết không đến khu lều bên cạnh. Dù sao bên đó toàn là khách của Thiển Chước, cô cũng không quen ai.

Nhưng ngược lại, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny lại chạy sang đó hóng hớt. Không quen biết mới tốt, quen biết rồi khó ra tay. Hai cô nàng quyết định ở lại khu lều của hội viên, chờ thời cơ thích hợp sẽ ra tay câu "cá ngốc".

- Nhìn kìa, anh chàng kia được đấy, ăn mặc cũng rất có gu, nhìn là biết gia đình giàu có rồi.

- Hải Ny, tớ chỉ là cô gái bình thường xuất thân từ gia đình bình thường, chỉ muốn tìm một người bình thường thôi.

- Cậu? Bình thường? Cậu bị điên à? Cậu là bạn thân của Giang phu nhân đấy!

Vương Hải Ny không nhịn được liền lên tiếng uốn nắn nhận thức của Cao Văn Tuệ, muốn cô tự định vị lại bản thân.

Bạn thân của Giang phu nhân không phải nhân vật tầm thường đâu! Mấy năm nay, cũng chỉ có mỗi hai chúng ta, hàng hiếm thì giá trị cao, phối với tiểu phú nhị đại là dư sức.

Cao Văn Tuệ ngẩn người, chớp chớp mắt, lúc này mới ý thức được làm bạn thân của Giang phu nhân là một thân phận cao quý cỡ nào.

- Anh kia cũng không tệ, cậu nhìn, cậu ta còn biết beatbox kìa, đẹp trai như vậy, có động lòng không?

- Đó không phải bồ công anh bay vào mồm cậu ta rồi sao?

"?"

Vương Hải Ny liếc nhìn, phát hiện trong tay chàng trai kia có một nhánh cây trụi lá, thầm nghĩ đúng là.

Cao Văn Tuệ nheo mắt:

- Tớ đã nói rồi, mắt nhìn đàn ông của cậu thật sự không tốt.

- Thì sao nào, mắt của đàn ông nhìn tớ cũng không có gì đáng nói.

- Hay là vẫn là học từ Nam Thư đi, mấy cái chiêu số đầy mùi dâm của cậu là quá khó với tớ rồi.

Vương Hải Ni duỗi tay giữ chặt cô:

- Dâm đối với phụ nữ là đơn giản nhất rồi, cậu đừng cảm thấy chiêu số của Phùng Nam Thư đơn giản, bộ kia muốn thao tác trơn tru là cực kỳ khó khăn. Nếu mà học được đại chiêu kia, Ultra-man cũng bị câu ngoác mồm, có tên đàn ông nào chịu nổi bộ kia của cậu ấy chứ?

Cao Văn Tuệ lắc đầu nguầy nguậy:

- Chẳng phải Giang Cần chịu được vài năm còn gì?

- Đó là giả vờ gồng thôi, cái hay của Nam Thư là ở chỗ, cô ấy có khả năng khiến cậu ta tự cho rằng mình gồng nổi.

Phùng Nam Thư bây giờ đang mang thai, đi lại bất tiện, không có cách nào đi dạo cùng các cô, nếu không nhất định sẽ phản bác, nói tớ căn bản không có thông minh như vậy.

Lúc đó cô căn bản không hề nghĩ đến chuyện câu ca ca ngoác mồm, mà là cô bị ca ca câu cho ngoác mồm.

(*) câu cho ngoác mồm: liếm cẩu – si, cuồng, không lối thoát, biết là lưỡi nhưng vẫn phải liếm

Nếu không vì sao cô cứ bám lấy Giang Cần, ngày nào cũng muốn ca ca dắt dạo mới chịu, căn bản là bị câu hồn mất rồi, ngày nào cũng quấn quýt lấy Giang Cần, đòi ăn đòi uống.

Cho nên nói một cách nghiêm khắc thì, hai người bọn họ là mồm ai cũng ngoác.

Bọn họ vốn dĩ đã tâm đầu ý hợp, cho dù trực tiếp nói thẳng ra đây là lưỡi thì cũng muốn cắn câu, dù sao hai người đều là người muốn, nhất là Giang Cần, miệng càng cứng thì càng khó thoát câu.

Mà lúc này Giang Cần đang ung dung ngồi câu cá trên cầu.

Cần câu là của Đổng Văn Hào, đám người này, có tiền rồi, có nhà xe rồi, ai cũng có thú vui riêng của mình.

Ngụy Lan Lan thì ngày nào cũng muốn đi tập Pilates, Đàm Thanh thích đi bơi, Tô Nại... vẫn như ngày nào, còn Đổng Văn Hào thì mê câu cá như điếu đổ.

Giang Cần lúc cầm cần câu của Đổng Văn Hào, nhìn thấy Phùng Nam Thư tò mò hỏi hắn có câu được cá không, vợ yêu đã hỏi như vậy rồi, có thể nói là không sao?

- Chuyện nhỏ, vài phút là xong, em muốn ăn loại nào? Anh câu loại đó cho em, muốn mấy cân câu mấy cân.

Trước khi đi, Giang Cần đã nổ một tràng với tiểu phú bà, khiến Phùng Nam Thư tràn đầy mong đợi, kết quả ngồi cả buổi sáng chẳng thấy động tĩnh gì, hơi nản lòng.

Nhất là bên cạnh lại có một đứa nhóc, cầm bánh mì là câu được một con cua nhỏ, còn hắn thì ngay cả dép cũng không câu được, càng cảm thấy mất mặt.

- Ông chủ, ăn cơm thôi, không câu được thì về đi, đừng ở đó mất mặt nữa.

- Cút, cá không ăn cơm trưa à? Đây mới là thời cơ tốt nhất, lát nữa tôi câu thêm mấy con, ăn không hết thì mấy người mang về nhà.

Lúc này Đổng Văn Hào đã sắp nấu cơm xong, đủ loại món xào tỏa ra hương thơm ngào ngạt, bày biện đầy bàn, vừa lúc nhìn thấy Lộ Phi Vũ chạy tới:

- Đổng ca, tôi gọi ông chủ vào ăn cơm, ông chủ bảo tôi cút đi.

Đổng tổng quản lập tức đá cái thùng giữ nhiệt bên cạnh qua:

- Cậu lén đưa cho ông chủ đi, cậu ấy sẽ về ngay.

Lộ Phi Vũ nhìn một cái:

- Đây là cái gì vậy?

- Là thứ có thể khiến ông chủ về ăn cơm.

"?"

Lộ Phi Vũ mở thùng giữ nhiệt ra, thấy bên trong có một con cá trích, sau đó im lặng xách ra bờ sông.

Mười phút sau, mọi người thấy Giang Cần vênh váo tự đắc đi về, trên tay xách một con cá trích nặng ba bốn cân, bước đi hùng dũng oai phong.

- Thật sự câu được rồi à?

Đàm Thanh và Ngụy Lan Lan đều ngạc nhiên, ngay cả tiểu phú bà cũng không nhịn được mà tiến lên xem xét.

Giang Cần ưỡn ngực:

- Thế nào, lợi hại không?

Phùng Nam Thư gật đầu:

- Lợi hại, nhưng sao nó không động đậy gì vậy?

Giang Cần liếc mắt:

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!