Thời gian thoắt cái đã đến đầu tháng bảy, mùa hè oi ả.
KuaiDi bành trướng thị trường tỉnh lẻ rất nhanh, nhưng tốc độ của BeepBeep còn nhanh hơn, thị trường gọi xe thay đổi chóng mặt từng ngày.
Khác với thời kỳ đại chiến mua nhóm trước đây, mọi người còn e dè với sự phổ biến của Internet, luôn cảm thấy những gì liên quan đến Internet đều có phần giả tạo.
Nhưng đến nay, Internet di động đã được đông đảo người dùng chấp nhận, cộng thêm việc Redmi dùng chiến lược giá rẻ để càn quét thị trường, khiến cho tỷ lệ phổ cập thiết bị thông minh ngày càng cao, ứng dụng gọi xe cũng đi theo chiều gió, phát triển như vũ bão.
Thế nhưng, Didi lại không có phản ứng gì quá căng thẳng, vẫn an phận thủ vững thị trường hiện có, đồng thời nhân tiện mở rộng sang các thành phố lân cận.
Toàn bộ ngành gọi xe dường như đang phát triển âm thầm, yên bình đến lạ thường.
Những người vốn định xem náo nhiệt, giờ đây cũng cảm thấy nhàm chán.
Uy danh của liên minh song mã quá lớn, Giang Cần lại là vị vua thiết huyết lăn lộn từ những cuộc chiến đẫm máu, ai cũng tưởng tượng sẽ có một trận chiến nảy lửa, nào ngờ lại êm đềm đến vậy.
Điều này chứng tỏ điều gì?
Nó chứng tỏ rằng, dù đã liên thủ, dựa lưng vào Alibaba và Tencent, nhưng BeepBeep và KuaiDi vẫn e dè Didi, không dám khơi mào chiến tranh. Đây chính là uy danh mà Giang Cần gầy dựng nên sau nhiều lần đại chiến, không phải trò đùa.
Nói cách khác, chỉ cần Giang Cần đứng yên một chỗ, đối thủ đã biết mình sẽ phải trả giá đắt như thế nào rồi.
…
Lúc này, tiểu phú bà đã được đưa vào phòng bệnh VIP của bệnh viện chờ sinh.
Viên Hữu Cầm và dì Chu cũng đã đến, ngoài ra còn có Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny. Hai cô nàng này gần như dành trọn thời gian ở bệnh viện, chỉ buổi tối mới về nhà nghỉ ngơi.
Tần Tịnh Thu cũng giao hết công việc cho Tần Chí Hoàn, hai ba ngày lại đến thăm một lần.
Mọi người đều đang háo hức chờ đợi Giang Ái Nam chào đời.
Giữa hè, tiếng ve sầu kêu râm ran ngoài khung cửa sổ, gió nhẹ thổi qua cũng mang theo hơi nóng hầm hập.
Phùng Nam Thư ngồi trên giường bệnh, nhìn các y tá đang giúp cô kiểm tra sức khỏe. Trong lòng cô dâng lên một tia hồi hộp, hàng mi dài khẽ run.
Lần đầu tiên làm mẹ, cô có chút lo lắng.
Nhưng Phùng Nam Thư biết, Giang Cần cũng lo lắng không kém.
Nghĩ đến đây, khóe môi cô khẽ cong lên, bàn tay khẽ xoa bụng, dường như nhớ đến chuyện gì đó vui vẻ.
Hôm qua, Giang Cần đã trốn việc đến bệnh viện với cô cả buổi chiều, còn cùng dì Chu học cách pha sữa bột và thay tã, trông vụng về hết sức.
Thực ra những việc này không cần hắn phải tự tay làm, dù sao hắn có nhiều tiền như vậy, hoàn toàn có thể thuê một bảo mẫu chuyên nghiệp, nhưng hắn vẫn muốn tự mình thử một lần.
Phùng Nam Thư cảm thấy lúc đó Giang Cần ngốc nghếch hết sức, chẳng còn chút phong độ của Giang tổng trên TV, mà dịu dàng đến mức cẩn thận từng li từng tí một.
Cảm giác này, tiểu phú bà đã từng cảm nhận được khi Giang Cần ôm cô, hôn cô lần đầu tiên.
Nghĩ đến đây, gương mặt Phùng Nam Thư ửng đỏ, cô muốn hôn Giang Cần một cái.
Lúc này, sau khi các y tá rời đi, Cao Văn Tuệ không nhịn được tiến đến gần, líu lo với Phùng Nam Thư.
- Ái Nam à, dì là dì của con, cũng là bạn học của mẹ con, năm đó, mẹ con và ba con có thể đến với nhau là nhờ công lao to lớn của dì đấy. Đợi con biết nói chuyện, phải nhận dì là mẹ nuôi nhé.
Nói rồi, Cao Văn Tuệ lại lẩm bẩm một mình:
- Không biết con bé sẽ giống ai nhỉ?
Viên Hữu Cầm bưng đĩa táo đã gọt sẵn đến:
- Hy vọng là giống Nam Thư, con bé Nam Thư nhà chúng ta lớn lên xinh đẹp như vậy.
- Ca ca nhà con cũng đẹp trai mà.
Dù là mỹ nữ vạn người mê, nhưng Phùng Nam Thư vẫn là fan cuồng nhan sắc của Giang Cần, não tàn hết thuốc chữa.
Viên Hữu Cầm suy nghĩ một chút:
- Cũng coi như là đẹp trai, chỉ là… không rõ ràng lắm.
Cao Văn Tuệ gật gù, có vẻ hơi đồng ý.
Chủ đề này hầu như ngày nào cũng được mang ra bàn tán, nào là con giống ai, rồi thì đáng yêu thế nào. Mỗi lần như vậy, bất kể ai có mặt trong phòng bệnh cũng đều hăng hái tham gia.
Nghe mọi người nói chuyện, tâm trạng Phùng Nam Thư cũng vui vẻ hơn.
Đến trưa, Viên Hữu Cầm đi ăn cơm, để Cao Văn Tuệ ở lại bầu bạn. Chẳng bao lâu sau, cửa phòng bệnh được đẩy ra, tiếng bước chân vang lên.
Giang Cần thay thường phục, chân đi dép lê, bước nhanh vào phòng bệnh.
Cuộc sống hiện tại của Giang tổng rất điều độ, đi làm, bệnh viện, tan làm, bệnh viện. Đi làm là để kiếm tiền nuôi gia đình, tan làm là để chăm sóc vợ con, nói trắng ra là xoay quanh hai mẹ con nhà họ.
Về phía Didi, hắn dự định áp dụng chiến thuật phòng ngự, một phần là vì Phùng Nam Thư sắp sinh, thời gian eo hẹp, mặt khác, chậm mà chắc mới có thể nhìn rõ cục diện.
Nhà nước có ý định hạn chế độc quyền, nhưng lại cần thu hút vốn đầu tư nước ngoài để thúc đẩy phát triển công nghiệp, đồng thời cũng hy vọng các doanh nghiệp Internet Trung Quốc vươn ra thế giới, vì vậy cục diện vẫn còn rất mơ hồ.
Giống như việc Cục Quản lý Thị trường ngầm đồng ý cho BeepBeep, KuaiDi và Uber sáp nhập, mục đích của họ không phải là nhắm vào Multi-group, mà là một kiểu kiểm soát vĩ mô.
Cũng may là Giang Cần còn nhiều thời gian để ở bên cạnh Phùng Nam Thư, tranh thủ suy nghĩ xem nên mời những nhân vật tầm cỡ nào đến dự tiệc đầy tháng con gái, chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận thương chiến sắp tới.
- Hôm nay kiểm tra sức khỏe thế nào?
Cao Văn Tuệ quay đầu lại, cười nói:
- Kiểm tra xong rồi, mọi chỉ số đều bình thường, bác sĩ nói em bé phát triển rất tốt.
Giang Cần ngồi xuống ghế sô pha:
- Đúng là tiểu phú bà nhà chúng ta, khỏe mạnh quá nhỉ?
Phùng Nam Thư gật đầu:
- Rất khỏe mạnh, còn hơi nghịch nữa.
- Anh biết mà, Giang Ái Nam nhất định sẽ chắc nịch giống mẹ nó.
"?"
Phùng Nam Thư cảm thấy từ "chắc nịch" nghe có vẻ hơi thô kệch, bèn hờn dỗi quay đầu sang chỗ khác, giả vờ giận hắn.
Nhưng cô cũng chẳng giận được bao lâu, ánh mắt lại dán chặt vào người Giang Cần.
Giang Cần véo nhẹ bàn chân trắng nõn của cô:
- Ở nhà thoải mái hay ở đây thoải mái hơn?
- Đều thoải mái như nhau.
- Anh còn tưởng em ở đây không quen.
Cao Văn Tuệ chen vào:
- Sao lại không quen chứ, ai cũng gọi cô ấy là Giang phu nhân, sao cô ấy có thể không vui cho được.
Phùng Nam Thư nghe vậy liền gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng ý với lời Cao Văn Tuệ nói, mọi người ở đây đều đối xử rất tốt với cô.
Cô đã gả cho Giang Cần được một thời gian rồi, nhưng mỗi lần nghe người khác gọi mình là Giang phu nhân, trong lòng cô vẫn vui vẻ như cũ. Cao Văn Tuệ cảm thấy đây mới là biểu hiện đẹp nhất của tình yêu.