Sau đó, cuộc họp tổng kết hàng tháng chính thức bắt đầu. Lãnh đạo các mảng lần lượt báo cáo tiến độ công việc.
Họp tổng kết hàng tháng là hoạt động cố định, chủ yếu là để Giang Cần nắm bắt tình hình hoạt động của các mảng kinh doanh, từ đó điều chỉnh phương hướng và chiến lược phát triển cho phù hợp, đồng thời thảo luận về những vấn đề phát sinh.
Theo kế hoạch, cuộc họp tháng này sẽ được tổ chức vào ngày mười sáu, nhưng vì ngày dự sinh của bà chủ đã đến gần, nên cuộc họp được dời lên sớm hơn.
- Ông chủ, sau khi UnionPay điều chỉnh hạ mức ưu tiên WeChat Pay xuống, tốc độ tăng trưởng người dùng của chúng ta đã chậm lại. Hiện tại, chúng ta đang có kế hoạch tung ra một chương trình khuyến mãi liên quan.
- Tháng 8, chúng tôi sẽ tung ra chương trình khuyến mãi dành cho thẻ UnionPay, chia thành ba mệnh giá là 20, 30 và 50 tệ.
- Ngoài ra, người dùng mới sẽ được nhận phiếu giảm giá, khi sử dụng UnionPay thanh toán trên Multi-group đến cửa hàng, Giao hàng Multi-group hoặc ưu đãi đặc biệt mỗi ngày, sẽ được trừ trực tiếp trên tổng hóa đơn.
- Tuy nhiên, sau khi ước tính chi phí, chúng tôi vẫn đang tranh cãi về mức giảm giá.
- Nếu giảm 20% thì chương trình sẽ không đủ hấp dẫn, nhưng nếu giảm 30% thì chi phí lại quá cao.
Ngụy Lan Lan nói xong, đưa bảng dự toán chi phí và kế hoạch chương trình cho Giang Cần.
Cuộc chiến tranh giành thị trường thanh toán chưa bao giờ kết thúc, từ đại chiến giao hàng trước đó, cho đến cuộc chiến giành giật thị trường offline hiện nay, hay là đại chiến gọi xe, tất cả đều là biểu hiện của đại chiến thanh toán.
Tháng trước, bộ ba MAT đã đồng loạt điều chỉnh hạ mức ưu tiên thanh toán, mùi thuốc súng ngày càng nồng nặc.
Vì vậy, đối sách hiện tại của Multi-group là dồn toàn bộ ưu đãi khủng cho UnionPay, trên cơ sở không thay đổi các chương trình ưu đãi hiện có, từ đó bồi dưỡng thói quen thanh toán cho người dùng.
Tuy nhiên, chi phí cho chương trình ưu đãi toàn sàn là rất lớn, mỗi lần giảm giá 1% là chênh lệch cả chục triệu tệ.
Ngụy Lan Lan cảm thấy, với tính cách của Giang Cần, chắc chắn hắn sẽ chọn phương án 20%.
Nhưng khi Giang Cần vừa mở bảng dự toán ra, thì điện thoại trên bàn bỗng nhiên rung lên, màn hình hiển thị là mẹ.
Nếu là ngày thường, chắc chắn hắn sẽ thản nhiên nhấc máy nghe, nhưng lúc này, hắn lại có chút bất an, như thể linh cảm được chuyện lành.
Mãi đến khi Ngụy Lan Lan lên tiếng nhắc nhở, hắn mới bừng tỉnh, vội vàng bắt máy, trái tim đập thình thịch.
- Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?
- Giang Cần, Nam Thư sắp sinh rồi, con mau đến bệnh viện đi!
"..."
- Lan Lan, giảm 40%, toàn bộ giảm 40%, tôi dùng tiền để đổi lấy may mắn!
Giang Cần hét lớn một tiếng, sau đó bật dậy chạy ra ngoài.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Giữa 20% và 30%, ông chủ lại chọn... 40%?
Nhưng điều khiến mọi người sốc nhất không phải là sự hào phóng của Giang Cần, mà là biểu cảm của hắn.
Những người ở đây đều đã theo Giang Cần nhiều năm, họ quen nhìn thấy một Giang tổng điềm tĩnh, ung dung, như thể mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay. Chưa bao giờ họ thấy hắn luống cuống như vậy. Và chỉ có một lý do duy nhất có thể khiến hắn như vậy…
Bà chủ… sắp sinh rồi.
Sau khi hiểu ra mọi chuyện, những người trong phòng họp đồng loạt "A" lên một tiếng, sau đó chạy tán loạn ra ngoài.
Một số nhân viên không biết chuyện gì xảy ra, nhìn thấy từ ông chủ cho đến các vị lãnh đạo cấp cao đều hớt hải chạy như ma đuổi, vội vàng né sang một bên.
Multi-group là một công ty lớn, là một trong những "ông lớn" trong ngành Internet, ngoại trừ ông chủ thỉnh thoảng hơi "tăng động" thì các lãnh đạo cấp cao khác đều là những người chuyên nghiệp, lý trí, lạnh lùng. Ai có thể ngờ tới có ngày lại được chứng kiến cảnh tượng bọn họ chạy tán loạn khắp công ty như vậy?
Lúc này, trời đã gần tối, ánh hoàng hôn buông xuống mặt biển, nhuộm nửa bầu trời thành màu cam đỏ rực, nửa còn lại chìm dần vào bóng tối.
Trên đường đến bệnh viện, Giang Cần ngồi ở ghế sau, trong lòng thấp thỏm, bất an, liên tục hít thở sâu, cảm thấy thời gian như ngừng trôi.
Cho đến khi chiếc xe dừng trước cổng bệnh viện, Giang tổng lập tức lao xuống xe, chạy như bay vào trong. Lúc này, trước cửa phòng sinh đã có rất đông người đang đứng chờ.
Viên Hữu Cầm, Giang Chính Hoành, Tần Tịnh Thu, Phùng Thế Hoa, Chú Cung, Cao Văn Tuệ, Vương Hải Ny, còn có ba lãnh đạo của bệnh viện…
- Mẹ, Nam Thư thế nào rồi?
- Con bé đang ở bên trong, đã hơn một tiếng rồi. Bây giờ phải đợi đến lúc thích hợp mới có thể sinh. Bác sĩ và nữ hộ sinh đều ở bên trong cả rồi.
Phùng Nam Thư bắt đầu có dấu hiệu chuyển dạ từ tối hôm qua, nhưng cơn đau không kéo dài.
Cho đến chiều nay, cơn đau trở nên dữ dội hơn, sắc mặt của tiểu phú bà cũng trắng bệch. Viên Hữu Cầm lập tức gọi điện thoại thông báo cho mọi người.
Tần Tịnh Thu và Phùng Thế Hoa cũng vừa mới đến nơi, nhưng chỉ kịp nhìn qua một chút rồi bị mời ra ngoài.
Giang Cần cởi áo khoác ngoài:
- Trước đó không phải nói là con có thể vào trong sao?
Viện trưởng lập tức gọi y tá trưởng - người có nhiều kinh nghiệm nhất đến, sau đó nói:
- Vào trong được, nhưng Giang tổng phải thay đồ tiệt trùng, những người khác ở bên ngoài chờ một lát. Tránh làm sản phụ phân tâm.
Ba phút sau, Giang Cần thay đồ tiệt trùng xong, bước vào phòng sinh. Ngay lập tức, mọi người nghe thấy tiếng nức nở của Phùng Nam Thư.
Tần Tịnh Thu và Phùng Thế Hoa sợ hết hồn, vội vàng chạy lại gần cửa.
- Sao tự dưng lại đau dữ dội như vậy? Chẳng lẽ bây giờ vẫn chưa thể sinh sao?
Tần Tịnh Thu chưa từng sinh con, nên trong lòng rất sợ hãi. Còn Viên Hữu Cầm tuy đã có kinh nghiệm, nhưng lúc này cũng luống cuống tay chân, bởi vì tiếng khóc của Phùng Nam Thư thật sự rất đáng sợ.
Cao Văn Tuệ vội vàng tiến lên nắm tay hai người:
- Dì đừng lo lắng, bác sĩ đều là những người có chuyên môn, sẽ không sao đâu ạ.
- Nhưng tại sao nó lại đau đến mức như vậy?
Chú Cung cũng sợ hãi:
- Đại tiểu thư từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ khóc to như vậy.
Cao Văn Tuệ an ủi mọi người:
- Nam Thư không phải là đột nhiên đau dữ dội đâu. Thực ra, từ trưa, cô ấy đã nói với con là rất đau rồi. Có lẽ cô ấy khóc là vì nhìn thấy Giang Cần đến, con gái mà, hễ nhìn thấy chồng là y như rằng sẽ tủi thân.
Nghe vậy, Tần Tịnh Thu ngẩn người, trong lòng cũng nguôi ngoai phần nào. Viên Hữu Cầm được Giang Chính Hoành dìu đến ghế sofa ngồi xuống.
Chú Cung cũng gật đầu, trong lòng cũng yên tâm hơn rất nhiều.
Đúng là học trưởng CP nói không sai, trước kia, tiểu thư chưa từng khóc… bởi vì có khóc cũng vô dụng, nhưng cô gia lại khác.
Có lẽ tiểu thư luôn kìm nén, không muốn mọi người lo lắng, nhưng khi nhìn thấy cô gia thì không nhịn được nữa. Cô gia lại rất cưng chiều tiểu thư, nên tiểu thư lúc nào cũng muốn làm nũng với hắn.
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ cuối hành lang. Là mọi người ở phòng họp chạy đến.
- Bà chủ thế nào rồi?
- Đang ở bên trong, mọi người ngồi xuống trước đi, đừng sốt ruột.
Nhưng mọi người còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, thì một người đàn ông mặc áo phông đen, phía trước in hai chữ "Thiển Chước" bằng bút lông màu sắc sặc sỡ, tay xách một hộp bánh kiểu gato chạy tới.